13 thg 7, 2009

#73

"Này, thế anh không xin lỗi vì đã làm cho em khóc à?"

Sự thân mật đã trở lại, chị bắt đầu hỏi tội anh ấy như thế. Anh ấy cũng nửa đùa nửa thật bảo chị phải bị "dằn mặt" để không dám léng phéng cắm sừng chồng. Chị nhắc anh ấy nhớ là bọn chị đã nói quá nhiều về chủ đề cắm sừng và mọi người đều thống nhất đàn ông mới thích chơi trò đó. Chị cũng nhắc là trước đây chị phản ứng rất nhã nhặn khi biết chuyện anh ấy kết bạn với cô người yêu cũ.

"Như thế là không fair play. Em đã phản ứng rất lịch sự, trò chuyện thẳng thắn ngay từ đầu. Còn anh thì sao? Anh say say sưa sưa về nhà và rất thô lỗ với em, còn làm cho em tức phát khóc nữa. Không fair play nhé!"
"Honey, em nhầm à? Em mới gọi là không fair play."
"Ai bảo thế?"
"Ai chẳng bảo thế. Em bẩn tính nhất đời."
"Này, này, lại cà khịa à?"
"Lại chẳng bẩn tính à? Em lúc nào cũng đòi nói chuyện rồi cãi cọ, cái kiểu được thì được không được thì giải tán. Còn anh, em biết thừa là anh không muốn giải tán, anh chỉ muốn nói chuyện để mọi người sửa chữa và củng cố mọi thứ. Thế chẳng là unfair thì là gì?"
"Có ai bắt anh không được giải tán đâu?"
"Honey, em cùn quá nhé. Cứ thế là anh sẽ chọc tức em phát khóc thêm vài lần nữa cho bõ ghét."
"Còn lâu nhé. Lần sau thô lỗ thì em cho anh ăn đòn, chẳng biết đứa nào khóc."
"Ờ, thử xem. Lần sau mà hẹn hò léng phéng thì giải tán luôn, khỏi bàn fair mới chả unfair."

Câu đùa của anh ấy khiến chị sững lại. Ừ, thực sự là chị có lỗi trong chuyện vừa rồi. Chị léng phéng quá. Nếu như vì thế mà anh ấy đòi giải tán thì sao? Không, không thể giải tán được. Chị đã quyết định rồi em ạ, chị quyết định là dính với anh ấy mãi mãi.

"Còn lâu mới giải tán nhé!", chị nói nhanh, rồi ôm cổ anh ấy và thì thầm, "em đã ngừng uống thuốc hơn 2 tuần nay rồi". Giống như bị tiêm một liều thuốc kích thích ghê gớm, anh ấy lôi chị vào phòng ngủ và bọn chị đã tận hưởng như là lâu lắm rồi hai đứa mới lại làm tình. Chị nghĩ bọn chị sẽ sớm có con với nhau, nó sẽ sớm học được câu "còn lâu mới giải tán nhé!".

Em, em rất unfair khi biến mất không một lời nhắn nhủ. Nhưng em hãy về để nghe chị nói, rằng chúng ta còn lâu mới giải tán vì chị vẫn luôn nhớ đến em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét