Ngày Chúa Giáng Sinh thực ra cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Nhưng mọi thứ xung quanh đang trở nên tốt đẹp hơn và mọi người vui vẻ hơn vào ngày này. Đó là lý do chúng ta vẫn muốn dành buổi tối hôm ấy cho những người mình yêu thương nhất. Giáng Sinh cuối cùng em còn ở nhà, chúng ta đã cùng nhau bày trò làm một con gà quay "giả turkey" ở nhà em... Những ngày vui vẻ đã quá xa rồi. Chị rất nhớ em, em biết không?
Tối qua, bọn chị leo lên một cái cafe bên Hồ Gươm uống bia. Ngồi ngoài trời nên gió hơi lạnh, chị mãn nguyện ngồi sát vào anh ấy. Chị bảo nhớ A., cái quán mà bọn chị có đợt thường đến nghe nhạc unplugged. Hình như có lần chị đã kể em nghe những buổi tối bọn chị ở đó, anh ấy ngồi thật sát, một tay vòng qua ôm chị và miệng kề vành tai chị, khe khẽ hát theo bản nhạc quen... Chị kể lại, chị bảo nhớ quá. Anh ấy thật khôn khéo bắt lấy cơ hội để nói:
"Em thấy chưa, đã đến lúc vào SG rồi."
Quả thật, bọn chị nên nhanh chóng quyết định an cư ở đâu. Quả thật, chị không nên đánh đố anh ấy nữa. Chị nhìn thẳng vào mắt anh ấy...
"Honey, anh thực sự chán ốm cuộc sống ở đây à?"
"Yep."
"Vì sao nào?"
Nếu là cách đây vài tháng, thay vì gặng hỏi để tìm hiểu vấn đề của anh ấy, chị sẽ ngay lập tức bảo "chán thì đi đi, em ở lại đây một mình cũng được". Nhưng, em biết đấy, anh ấy đã đi một mình thật, và anh ấy đã trở lại. Lý do thì em cũng đã biết. Điều đó khiến chị thay đổi. Anh ấy đã đi và đã về, chị không thể dở hơi đến mức đón chào sự trở về của anh ấy bằng thái độ dằn dỗi đỏng đảnh. Bây giờ chị chỉ cố gắng để tìm ra giải pháp tốt nhất cho "hai đứa" thay vì cho "mỗi người".
"Vì sao nào?"
"Em thử nghĩ xem, đang ở trên tầng cao thoáng đãng lại bắt chui vào cái ngõ toen hoẻn..."
"Tức là chỗ ở không tốt, chứ không phải thị trấn này chán, đúng không?"
"Anh đã bảo em là chúng ta sẽ mua nhà ở đây, một căn hộ hoặc cái nhà nho nhỏ ở một chỗ thoáng đãng hơn, nhưng em có nghe đâu."
"Tóm lại vẫn chỉ là chỗ ở chứ không phải vấn đề địa phương chứ gì?"
"Địa phương? Thu nhập của anh down xuống một nửa khi về đây, em biết chứ? Thời tiết thì phát khiếp lên được. Không còn những buổi cởi trần ôm gái ở ban-công. Còn nữa, không thể rủ mấy ông bạn về nhà, trong khi lê lết ở ngoài thì hàng quán thua xa trong kia. "
"Thì anh cũng ít đi tụ tập bạn bè hơn. Hồi trước anh chẳng bảo là chỉ muốn ở nhà với em còn gì?"
"Vấn đề ở đó. Anh ở nhà nhiều thì anh càng chán. Nếu như nhà cửa ngon lành và có ban-công thì sẽ bớt chán hơn, em biết thừa còn gì!"
"Ừm... nhưng, em ngại nhà mới lắm. Lại phải sắp xếp nhà cửa, trang trí trang bị... mà... anh lại có công việc gì phải vào trong kia thì sao?"
"Ô hay chưa kìa. Đúng là em, honey! Thấy chưa, chính em còn không biết mình thực sự muốn an cư lạc nghiệp ở đâu. Thế mà cứ bắt anh theo em!"
"Thế bây giờ anh muốn thế nào để em theo nào?"
Anh ấy bỗng lặng im trước câu hỏi đó, lặng im nhìn thẳng vào mắt chị như thể muốn xác định liệu chị có thực sự nghiêm túc khi hỏi. Chị thật bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng khó tả, bất ngờ hơn nữa khi anh ấy đưa tay lên vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán chị...
"Anh muốn hôn em."
Chị thực sự xúc động, em biết không? Sự dịu dàng của anh ấy trong phút giây này bằng tổng cộng tất cả những dịu dàng trước đây anh ấy dành cho chị. Một cảm giác rung động mạnh mẽ khiến chị bối rối cứ như cô gái lần đầu nghe lời tỏ tình. Buồn cười, em nhỉ? Em lại sắp bảo chị sến đúng không?
Chị đã nói yêu anh ấy bao nhiêu lần rồi, không nhớ nữa. Vậy mà chị vẫn ngượng ngùng nếu phải để anh ấy biết chị đang rung động như một cô bé. Chẳng hiểu tại sao, luôn có những kiểu phản hứng mà chị cứ tự bật ra để che giấu rung động của mình, sự ngại ngùng của mình... như thể sợ nếu lộ ra thì mình sẽ trở thành một con bò cái bị xâu dây thừng vào mũi và bị dắt đi bất cứ đâu. Chắc em sẽ lại chê trách cái lối giữ tự chủ đó. Giống như ngày xưa em đã sớm nhìn ra điểm yếu của chị, em vẫn luôn bảo chị thường làm mấy hứng người khác vì chị luôn muốn che giấu những cảm xúc thể hiện sự yếu mềm.
"Nào nào, đang nói chuyện nghiêm chỉnh đấy. Anh đừng có mà sến thế chứ!"
Chị buột miệng nói, tỏ ra dửng dưng trước cử chỉ dịu dàng của anh ấy. Quả thật, anh bị làm cho mất hứng. Nhưng chẳng thể khác được. Chị vẫn tiếp tục cố gắng che giấu...
"Em... Chán em thật. Tụt hết cả hứng."
"Hứng á? Anh có bị làm sao không? Chỗ này đông người mà lại ngồi hôn nhau á?"
"Có sao đâu?"
"Thôi thôi. Thế chốt lại, anh muốn em phải thế nào nào?"
"Thì em... dạ, thưa em, em hãy quyết định ạ!"
Anh ấy đã mất hứng và chẳng buồn nói chuyện nghiêm chỉnh nữa. Mà cũng có thể, anh ấy đã nhận ra một thoáng bối rối của chị, đã kịp hiểu rằng chị rung động đến mức ngượng ngùng và phải che giấu, chừng ấy cũng đủ khiến cho anh ấy hả hê và không thèm tranh quyền quyết định gì nữa. Chị cố để phán đoán được thực sự anh ấy đang nghĩ gì.
"Ơ, em tưởng anh đang muốn nói nghiêm túc về vấn đề này?"
"Thì anh đang nghiêm túc mà."
"Thế kết luận là gì? Mình sẽ quay vào trong kia?"
"Anh nói rồi, em cứ chọn đi."
"Không. Anh hãy nói rõ là em cần phải chọn cái gì."
"Em biết là anh muốn gì."
"Anh muốn gì?"
"Ô hay, vừa nói xong."
"Đã nói gì đâu?"
"Anh muốn hôn em. Vừa nói rồi đấy chứ."
Lần này thì giọng anh ấy tỉnh bơ, không còn dịu dàng gì nữa. Tỉnh bơ và thản nhiên, cái kiểu "này cô em, hôn mà còn chê thì thôi kệ, bây giờ có hôn hay không tôi cũng chả quan trọng gì". Tất nhiên chị không thể nói "nào, thì hôn đi vậy". Cảm xúc thật ngổn ngang, chị không thể kiểm soát được câu chuyện nữa. Em có thấy thế không? Sự hả hê trong giọng nói của anh ấy. Rõ ràng, anh ấy đã phát hiện ra chiến thắng, khi mà một cử chỉ dịu dàng, một ánh mắt dịu dàng và một lời nói dịu dàng của anh ấy thôi mà đã biến chị thành một cô bé ngượng ngùng phải cố giấu giếm cảm xúc thật.
Vào lúc này, câu chuyện của bọn chị hình như chỉ nên như thế. Anh ấy có thể đã muốn trở lại với cuộc sống trong thành phố khi xưa, nhưng anh ấy cũng muốn để chị tự tìm cách dứt bỏ được thị trấn này. Tự chị quyết định, không ai kể cả anh ấy có thể bắt ép. Cũng như chính anh ấy tự quyết định đi khỏi chị và rồi lại quyết định trở về, không ai kể cả chị có thể bắt ép hay nài kéo.
Em, bao giờ thì em quyết định về gặp lại chị, dù chỉ một lần? Chị khó mà tưởng tượng rằng những ngày cuối năm vẫn không hề khiến em có cảm nghĩ gì. Chúng ta, ai mà chẳng lựa chọn sự sum vầy hả em? Hãy về đi em, trước khi chị lại đi khỏi nơi này.
3 thg 2, 2010
#86
Cũng đã một tháng nay chị không lúc nào viết được, có bao nhiêu thứ muốn kể. Bây giờ bỗng chốc bận rộn mới thấy thèm nói chuyện với em thế nào. Em, lại một mùa Giáng Sinh không có em, một năm chuẩn bị kết thúc sứ mệnh của nó, sứ mệnh nhắc nhở mỗi người nhìn nhận về sự cô đơn, về giá trị của người thân và bạn bè. Em sao rồi?
Cuối tuần trước, chị dự khai trương một showroom thời trang, bắt gặp vài người chuyển giới. Trông họ thậm chí duyên dáng hơn cả những kẻ sinh ra đã mang hình hài của phái nữ. Chị nhớ em vô cùng, chị tự nhủ dù em có chuyển giới thì chị cũng sẽ nhận ra em. Vì sao em biết không? Vì giọng nói. Một người mang hình hài phụ nữ mà giọng nói cố mềm mại đến mấy cũng không xóa nối dấu vết của nam giới… không biết đó là tốt hay dở nữa. Sẽ là dở cho em, cho họ, nhưng lại tốt cho chị - kẻ muốn nhận ra người thân của mình dù họ có thay hình đổi dạng thế nào – phải không em?
Sự oái oăm của cuộc đời chúng ta chắc là sẽ chẳng bao giờ kết thúc, khi mà thế giới tồn tại bởi những điều không thể và có thể. Chị không biết mình sẽ phải đánh đổi điều gì, nếu như vui mừng vì nhận ra giọng nói của em cũng là lúc biết đó là nghịch cảnh sinh ra bởi sự ương bướng của Tạo Hóa.
Em đã xem Avatar chưa? Lúc ngồi trong rạp, chị đã ước có em bên cạnh chị, chúng ta sẽ cùng xem. Và rồi khi ra khỏi ánh sáng mờ ảo của phòng chiếu, chúng ta vừa vui vẻ ăn món gì đó mà hai đứa cùng thèm, vừa bàn tán về cái xác của mỗi người. Hẳn là em sẽ đồng ý rằng chúng ta luôn vui vẻ rũ bỏ thân xác đầy khiếm khuyết của mình để chuyển sang một thân xác dù kỳ quặc trong cảm thức của xã hội nhưng lại thích hợp với ta hơn, mạnh mẽ hơn và với nó, ta làm được nhiều điều ý nghĩa hơn. Em, liệu thực sự em đã thay đổi hình hài và liệu em đã làm được nhiều điều tốt đẹp hơn với thân xác mới?
…
Mùa đông đến, chị mang anh ấy đi kiếm đồ rét. Em biết mà, bọn chị sống ở miền Nam đã khá lâu và chỉ có một vài chiếc áo rét để mặc khi đi du lịch vài ngày ở đâu đó, trong khi mùa đông Hà Nội thì rất khác. Chắc em còn nhớ, thầy giáo người Đức ở trường chị ngày xưa, ông ta còn phải “than khóc” với cái kiểu rét mướt của mùa đông xứ này…
Trước đây anh ấy vẫn luôn tự lo mua sắm quần áo, cách ăn mặc, và thực sự anh ấy là một người giản dị. Nhưng bây giờ, chị cần phải để tâm đến tủ quần áo của anh ấy hơn. Và đó là một thách thức. Anh ấy luôn rên rỉ vì không còn những bữa tối nude, rồi lại phải mang quá nhiều lớp vải trên người.
“Chẳng lẽ anh phải làm lại căn phòng này cho kín hơn, ấm hơn? Honey, anh không biết gì về hệ thống lò sưởi cho một cái nhà xấu xí mà rồi bước ra đường thì vẫn phải mang hàng đống thứ lên người. Em thật độc ác! Trông này, anh không nhận ra mình trong gương nữa, như một thằng ngố!”
“Thôi nào, chỉ vài ba tháng thôi. Mà sao dạo này anh kêu ca nhiều thế!”
“Lại chẳng kêu ca thì còn biết làm gì khác?”
“Đàn ông mà kêu ca nhiều thì… Mà thôi, được rồi honey cho em xin lỗi. Cố lên, rồi qua nhanh thôi!”
“Qua nhanh là nhanh thế nào? Anh sắp chịu hết nổi…”
Chị biết anh ấy khó chịu. Làm sao để khác đi, khi mà anh ấy đã quá quen với sơ-mi, polo và những bộ vét mùa hè? Chị cố thuyết phục rằng vét mùa đông sẽ được may với những chất liệu dày hơn, xịn hơn, trông sang hơn… thì anh ấy có vẻ xuôi xuôi. Em biết đấy, mặc dù tủ quần áo giày dép của chị to gấp 3 lần tủ của anh ấy thì giá trị của tất cả quần áo giày dép cộng vào cũng chỉ bằng 1/3 giá trị quần áo của anh ấy mà thôi. Nhưng không hẳn anh ấy thích nghe chị gọi là “người đàn ông đắt đỏ”. Vì thế mà anh ấy bắt bẻ “thế chẳng lẽ lúc nào cũng đóng bộ củ nghiêm chỉnh à?”. Anh ấy không bao giờ là một thằng cha đỏm dáng với những chiếc áo len và áo khoác sặc sỡ, nhưng những màu sắc monotone đơn giản thì khiến anh ấy trông như một ông già đến nỗi chị đùa “anh sống đúng với tuổi của mình rồi đấy” thì anh ấy hằm hằm bỏ về, không mua bán gì nữa. Bọn chị mất khá nhiều thời gian, lúc ăn, lúc tắm, lúc đi massage, lúc lên giường, lúc xem TV… để tranh cãi về vụ này. Có lúc chị cáu kinh khủng:
“Nào nào, bây giờ anh lại nói nhiều về thời trang thế đấy, lại còn tranh cãi với gái cơ chứ!”
“Ừ, anh đang vinh dự vì nữ tính hóa đây. Vì ai? Hả, vì ai? Ai lôi tôi ra đây, đặt tôi vào tình thế này, cái thời tiết chết tiệt này? Bây giờ thì em nên ân hận, đúng không?”
“Ờ, ừm…”
Thế là anh ấy đã thắng, khi mùa đông về. Thắng một cách tuyệt đối. Chị đã tự làm méo mó người đàn ông của mình, chị không thể trách anh ấy hay ai khác. Những khúc mắc kiểu này xảy ra, tưởng chừng thật vớ vẩn, nhưng nó thể hiện tất cả sự sai lầm của chị. Sai lầm, cái cách mà chị lựa chọn. Em có nghĩ thế không?
Bọn chị đi xem Avatar, anh ấy thì thầm: “Này, thằng cu Jake sẵn sàng làm người Pandora vì chỉ cần mặc khố suốt ngày đấy em ạ”. Chị theo thói quen thò tay sang cấu, và nhanh chóng nhận ra lớp áo len dày cộp khiến chị không thể chạm vào cơ thể anh ấy. Và khi bộ phim kết thúc, chị hiểu vấn đề của một ả đàn bà khi lãnh nhiệm vụ dẫn dắt một gã đàn ông hòa nhập thế giới của cô ta. Vấn đề của chị là gì, chắc em quá rõ phải không em? Chị không bao giờ có thể làm một nhân vật nữ xuất sắc như Neytiri, vì bản thân chị còn chưa thể sống một cách thoải mái và am hiểu thế giới này đến mức dẫn dắt được ai đó mà chị có thể coi là kẻ chập chững “like a child”.
Em, sao không nhắc chị về những mùa đông đã qua, ngày chúng ta còn nhìn nhận rằng khắp nơi đều phải trải qua thời tiết giá lạnh? Em, em đang ở đâu, một nơi ấm áp? Hay cũng đang bận rộn với những lớp vải giữ ấm cho mình?
Giáng Sinh an lành nghe em!
Cuối tuần trước, chị dự khai trương một showroom thời trang, bắt gặp vài người chuyển giới. Trông họ thậm chí duyên dáng hơn cả những kẻ sinh ra đã mang hình hài của phái nữ. Chị nhớ em vô cùng, chị tự nhủ dù em có chuyển giới thì chị cũng sẽ nhận ra em. Vì sao em biết không? Vì giọng nói. Một người mang hình hài phụ nữ mà giọng nói cố mềm mại đến mấy cũng không xóa nối dấu vết của nam giới… không biết đó là tốt hay dở nữa. Sẽ là dở cho em, cho họ, nhưng lại tốt cho chị - kẻ muốn nhận ra người thân của mình dù họ có thay hình đổi dạng thế nào – phải không em?
Sự oái oăm của cuộc đời chúng ta chắc là sẽ chẳng bao giờ kết thúc, khi mà thế giới tồn tại bởi những điều không thể và có thể. Chị không biết mình sẽ phải đánh đổi điều gì, nếu như vui mừng vì nhận ra giọng nói của em cũng là lúc biết đó là nghịch cảnh sinh ra bởi sự ương bướng của Tạo Hóa.
Em đã xem Avatar chưa? Lúc ngồi trong rạp, chị đã ước có em bên cạnh chị, chúng ta sẽ cùng xem. Và rồi khi ra khỏi ánh sáng mờ ảo của phòng chiếu, chúng ta vừa vui vẻ ăn món gì đó mà hai đứa cùng thèm, vừa bàn tán về cái xác của mỗi người. Hẳn là em sẽ đồng ý rằng chúng ta luôn vui vẻ rũ bỏ thân xác đầy khiếm khuyết của mình để chuyển sang một thân xác dù kỳ quặc trong cảm thức của xã hội nhưng lại thích hợp với ta hơn, mạnh mẽ hơn và với nó, ta làm được nhiều điều ý nghĩa hơn. Em, liệu thực sự em đã thay đổi hình hài và liệu em đã làm được nhiều điều tốt đẹp hơn với thân xác mới?
…
Mùa đông đến, chị mang anh ấy đi kiếm đồ rét. Em biết mà, bọn chị sống ở miền Nam đã khá lâu và chỉ có một vài chiếc áo rét để mặc khi đi du lịch vài ngày ở đâu đó, trong khi mùa đông Hà Nội thì rất khác. Chắc em còn nhớ, thầy giáo người Đức ở trường chị ngày xưa, ông ta còn phải “than khóc” với cái kiểu rét mướt của mùa đông xứ này…
Trước đây anh ấy vẫn luôn tự lo mua sắm quần áo, cách ăn mặc, và thực sự anh ấy là một người giản dị. Nhưng bây giờ, chị cần phải để tâm đến tủ quần áo của anh ấy hơn. Và đó là một thách thức. Anh ấy luôn rên rỉ vì không còn những bữa tối nude, rồi lại phải mang quá nhiều lớp vải trên người.
“Chẳng lẽ anh phải làm lại căn phòng này cho kín hơn, ấm hơn? Honey, anh không biết gì về hệ thống lò sưởi cho một cái nhà xấu xí mà rồi bước ra đường thì vẫn phải mang hàng đống thứ lên người. Em thật độc ác! Trông này, anh không nhận ra mình trong gương nữa, như một thằng ngố!”
“Thôi nào, chỉ vài ba tháng thôi. Mà sao dạo này anh kêu ca nhiều thế!”
“Lại chẳng kêu ca thì còn biết làm gì khác?”
“Đàn ông mà kêu ca nhiều thì… Mà thôi, được rồi honey cho em xin lỗi. Cố lên, rồi qua nhanh thôi!”
“Qua nhanh là nhanh thế nào? Anh sắp chịu hết nổi…”
Chị biết anh ấy khó chịu. Làm sao để khác đi, khi mà anh ấy đã quá quen với sơ-mi, polo và những bộ vét mùa hè? Chị cố thuyết phục rằng vét mùa đông sẽ được may với những chất liệu dày hơn, xịn hơn, trông sang hơn… thì anh ấy có vẻ xuôi xuôi. Em biết đấy, mặc dù tủ quần áo giày dép của chị to gấp 3 lần tủ của anh ấy thì giá trị của tất cả quần áo giày dép cộng vào cũng chỉ bằng 1/3 giá trị quần áo của anh ấy mà thôi. Nhưng không hẳn anh ấy thích nghe chị gọi là “người đàn ông đắt đỏ”. Vì thế mà anh ấy bắt bẻ “thế chẳng lẽ lúc nào cũng đóng bộ củ nghiêm chỉnh à?”. Anh ấy không bao giờ là một thằng cha đỏm dáng với những chiếc áo len và áo khoác sặc sỡ, nhưng những màu sắc monotone đơn giản thì khiến anh ấy trông như một ông già đến nỗi chị đùa “anh sống đúng với tuổi của mình rồi đấy” thì anh ấy hằm hằm bỏ về, không mua bán gì nữa. Bọn chị mất khá nhiều thời gian, lúc ăn, lúc tắm, lúc đi massage, lúc lên giường, lúc xem TV… để tranh cãi về vụ này. Có lúc chị cáu kinh khủng:
“Nào nào, bây giờ anh lại nói nhiều về thời trang thế đấy, lại còn tranh cãi với gái cơ chứ!”
“Ừ, anh đang vinh dự vì nữ tính hóa đây. Vì ai? Hả, vì ai? Ai lôi tôi ra đây, đặt tôi vào tình thế này, cái thời tiết chết tiệt này? Bây giờ thì em nên ân hận, đúng không?”
“Ờ, ừm…”
Thế là anh ấy đã thắng, khi mùa đông về. Thắng một cách tuyệt đối. Chị đã tự làm méo mó người đàn ông của mình, chị không thể trách anh ấy hay ai khác. Những khúc mắc kiểu này xảy ra, tưởng chừng thật vớ vẩn, nhưng nó thể hiện tất cả sự sai lầm của chị. Sai lầm, cái cách mà chị lựa chọn. Em có nghĩ thế không?
Bọn chị đi xem Avatar, anh ấy thì thầm: “Này, thằng cu Jake sẵn sàng làm người Pandora vì chỉ cần mặc khố suốt ngày đấy em ạ”. Chị theo thói quen thò tay sang cấu, và nhanh chóng nhận ra lớp áo len dày cộp khiến chị không thể chạm vào cơ thể anh ấy. Và khi bộ phim kết thúc, chị hiểu vấn đề của một ả đàn bà khi lãnh nhiệm vụ dẫn dắt một gã đàn ông hòa nhập thế giới của cô ta. Vấn đề của chị là gì, chắc em quá rõ phải không em? Chị không bao giờ có thể làm một nhân vật nữ xuất sắc như Neytiri, vì bản thân chị còn chưa thể sống một cách thoải mái và am hiểu thế giới này đến mức dẫn dắt được ai đó mà chị có thể coi là kẻ chập chững “like a child”.
Em, sao không nhắc chị về những mùa đông đã qua, ngày chúng ta còn nhìn nhận rằng khắp nơi đều phải trải qua thời tiết giá lạnh? Em, em đang ở đâu, một nơi ấm áp? Hay cũng đang bận rộn với những lớp vải giữ ấm cho mình?
Giáng Sinh an lành nghe em!
#85
Năm ngoái anh ấy đi họp ở Hong Kong, buổi tối đúng ngày sinh nhật chị thì bọn chị online một chút, anh ấy tặng "quà ngó". Đáng yêu, em nhỉ? Chị đã rất háo hức chờ đến lúc anh ấy về để tận tay sờ vào cái áo ngủ màu xám bạc mà chị chỉ thấy lờ mờ qua webcam. Năm nay sinh nhật Chị trúng Chủ nhật và anh ấy có nhà. Nhưng bọn chị đang ở Hà Nội, có nghĩa là chị sẽ tụ tập với mấy đứa bạn thân như truyền thống của nhóm hơn mười năm qua. Vậy là sau khi đi cà phê buổi sáng, bọn chị ăn trưa bên ngoài rồi chị đi chợ trong khi anh ấy lượn với ông bạn nào đó, ba giờ chiều anh ấy nhắn tin:
"Xin phep me tre hom nay cho anh ve muon. Thom in advance."
Chị nhắn lại "nhan tin duyen qua, nice qua, duyet!" và thế là anh ấy đi một lèo đến đêm.
Vậy là anh ấy muốn chị tự do với hội bạn, bởi vì hội này toàn gái. Em biết cái hội bạn cấp 3 của chị mà em toàn gọi là "hội vịt" đấy, nhớ không? Mấy con vịt bây giờ hơn một nửa đã có chồng con, chỉ còn chị và V. chưa cưới. Những buổi sinh nhật hoặc lễ tết hoặc dịp chị ra đây, cả hội thường tụ tập riêng và chỉ có người yêu hay chồng con "dính vào" nếu một đứa mời cả hội đến nhà chơi. Lần này chị gọi chúng nó về nhà chị, nhưng anh ấy không muốn "dính vào" vì chẳng đứa nào mang chồng đến cả.
Anh ấy về lúc 10 giờ rưỡi. Nếu đang ở căn hộ trong thành phố, chắc chắn bọn chị sẽ ra ban-công uống bia, nói chuyện trên trời dưới bể. Nhưng em biết đấy, bọn chị đang ở giữa HN bé nhỏ của chúng ta và trời thì đang rét mướt. Vậy là chẳng còn cách nào khác là chui ngay vào chăn mà ôm nhau xem TV, nói chuyện cho đến lúc thi nhau ngáp. Chị không biết anh ấy có phiền lắm không, nên rất mừng rỡ khi không thấy anh ấy rên rỉ kêu rét và oán trách chị quá dở hơi khi trở về đây. Rất mừng rỡ...
"Em khát."
Chị nói sau khi bọn chị làm chuyện đó. Anh ấy đi lấy cho chị một cốc nước rồi đốt một điếu thuốc. Chị hiểu là có thể trò chuyện với anh ấy một chút, trong khi anh ấy hút thuốc, thay vì ngủ khì ngay lập tức.
"Mẹ trẻ, còn muốn gì nữa không?"
"Anh đừng có mà gọi em như thế nữa đi!"
Gần đây anh ấy hay gọi chị là "mẹ trẻ", nhắn tin cũng "me tre", em thấy rồi đấy. Bây giờ chị mới có dịp cằn nhằn và hỏi rõ nguyên do. Chị bảo mấy lần đầu thì còn nghĩ là anh ấy tiện mồm đùa vui, về sau thấy anh ấy gọi nhiều quá, thật là lạ. Anh ấy bảo chẳng có gì lạ khi mà chị đúng là mẹ trẻ của anh ấy, vì chị là mẹ trẻ nên anh ấy phải "bám đít, chị đi đâu thì theo đấy, anh ấy không thể thiếu hơi sữa, anh ấy phải "khi đi em hỏi, khi về em chào", anh ấy vẫn phải cố nghe theo, chiều theo càng nhiều càng tốt cho dù anh ấy muốn cãi đến mấy...
Chị phát phì cười với lý lẽ của anh ấy. Quả thật, kiểu cư xử của chị với anh ấy kể từ hồi đính hôn có phần "mẹ trẻ" quá. Cách chị chăm sóc và đòi hỏi, ra lệnh và dỗ dành, rất là "mẹ trẻ". Anh ấy bảo là hơi shock một chút, nhưng đã cố gắng vượt qua bằng cách chấp nhận sống với một "mẹ trẻ". Chị bảo, OK vậy mẹ trẻ ra lệnh không được gọi mẹ trẻ là mẹ trẻ nữa. Anh ấy kêu "đừng hòng".
"Honey, như thế là không ngoan chút nào. Nhưng em sẽ bao dung tha thứ vì anh biết đi làm mang tiền về biếu mẹ trẻ."
"Mẹ trẻ bao dung thế đấy. Sợ vãi mề í!"
Anh ấy hút xong điếu thuốc, quay sang ôm chị ngủ luôn, chị cũng chẳng buồn cằn nhằn mùi thuốc lá từ ngón tay và miệng anh ấy dính sang chị và chăn gối. Chị đang mãn nguyện làm mẹ trẻ, em ạ, và chị cho phép đứa trẻ to đùng của chị được vi phạm vài điều luật nho nhỏ. Chắc là anh ấy cũng đang mãn nguyện làm đứa trẻ to đùng của chị, một đứa trẻ mà chẳng may đến một ngày nào đó không thể tự làm gì cho bản thân thì sẽ luôn cần có mẹ trẻ ở bên.
Chị nghĩ anh ấy đã nhận vài lời khuyên từ mẹ đẻ. Trước khi anh ấy quay ra HN với chị khoảng một tuần, bà gọi điện cho chị nói chuyện khá lâu. Có lẽ anh ấy nghe lời mẹ, có lẽ anh ấy nhớ lại những ngày bố anh ấy bị ốm liệt giường và mẹ anh ấy đã chăm sóc vất vả thế nào... Bây giờ thì anh ấy lại đang ở bên cạnh chị. Chị không dở hơi đến mức cứ nghĩ đến những chuyện tồi tệ có thể xảy ra với anh ấy, nhưng từ hôm nay chị đã hoàn toàn sẵn sàng để làm mẹ trẻ của anh ấy rồi.
Em, nếu em ở đây, em sẽ bảo chị đừng có dở hơi nghĩ đến những món nợ kiểu như thế. Nhưng em biết đấy, bọn chị đã đính hôn, duyên nợ đến tận thế rồi. Em có bao giờ trở về và nói với chị rằng em cũng đang trở thành "mẹ trẻ" của một người đàn ông?
Liệu có còn phiền phức không em, hay em đã đủ can đảm để giải phẫu, làm một người đàn bà trọn vẹn hơn và sẵn sàng nghe ai đó gọi mình là "mẹ trẻ"? Về kể cho chị nghe đi em. Chị vẫn chờ!
"Xin phep me tre hom nay cho anh ve muon. Thom in advance."
Chị nhắn lại "nhan tin duyen qua, nice qua, duyet!" và thế là anh ấy đi một lèo đến đêm.
Vậy là anh ấy muốn chị tự do với hội bạn, bởi vì hội này toàn gái. Em biết cái hội bạn cấp 3 của chị mà em toàn gọi là "hội vịt" đấy, nhớ không? Mấy con vịt bây giờ hơn một nửa đã có chồng con, chỉ còn chị và V. chưa cưới. Những buổi sinh nhật hoặc lễ tết hoặc dịp chị ra đây, cả hội thường tụ tập riêng và chỉ có người yêu hay chồng con "dính vào" nếu một đứa mời cả hội đến nhà chơi. Lần này chị gọi chúng nó về nhà chị, nhưng anh ấy không muốn "dính vào" vì chẳng đứa nào mang chồng đến cả.
Anh ấy về lúc 10 giờ rưỡi. Nếu đang ở căn hộ trong thành phố, chắc chắn bọn chị sẽ ra ban-công uống bia, nói chuyện trên trời dưới bể. Nhưng em biết đấy, bọn chị đang ở giữa HN bé nhỏ của chúng ta và trời thì đang rét mướt. Vậy là chẳng còn cách nào khác là chui ngay vào chăn mà ôm nhau xem TV, nói chuyện cho đến lúc thi nhau ngáp. Chị không biết anh ấy có phiền lắm không, nên rất mừng rỡ khi không thấy anh ấy rên rỉ kêu rét và oán trách chị quá dở hơi khi trở về đây. Rất mừng rỡ...
"Em khát."
Chị nói sau khi bọn chị làm chuyện đó. Anh ấy đi lấy cho chị một cốc nước rồi đốt một điếu thuốc. Chị hiểu là có thể trò chuyện với anh ấy một chút, trong khi anh ấy hút thuốc, thay vì ngủ khì ngay lập tức.
"Mẹ trẻ, còn muốn gì nữa không?"
"Anh đừng có mà gọi em như thế nữa đi!"
Gần đây anh ấy hay gọi chị là "mẹ trẻ", nhắn tin cũng "me tre", em thấy rồi đấy. Bây giờ chị mới có dịp cằn nhằn và hỏi rõ nguyên do. Chị bảo mấy lần đầu thì còn nghĩ là anh ấy tiện mồm đùa vui, về sau thấy anh ấy gọi nhiều quá, thật là lạ. Anh ấy bảo chẳng có gì lạ khi mà chị đúng là mẹ trẻ của anh ấy, vì chị là mẹ trẻ nên anh ấy phải "bám đít, chị đi đâu thì theo đấy, anh ấy không thể thiếu hơi sữa, anh ấy phải "khi đi em hỏi, khi về em chào", anh ấy vẫn phải cố nghe theo, chiều theo càng nhiều càng tốt cho dù anh ấy muốn cãi đến mấy...
Chị phát phì cười với lý lẽ của anh ấy. Quả thật, kiểu cư xử của chị với anh ấy kể từ hồi đính hôn có phần "mẹ trẻ" quá. Cách chị chăm sóc và đòi hỏi, ra lệnh và dỗ dành, rất là "mẹ trẻ". Anh ấy bảo là hơi shock một chút, nhưng đã cố gắng vượt qua bằng cách chấp nhận sống với một "mẹ trẻ". Chị bảo, OK vậy mẹ trẻ ra lệnh không được gọi mẹ trẻ là mẹ trẻ nữa. Anh ấy kêu "đừng hòng".
"Honey, như thế là không ngoan chút nào. Nhưng em sẽ bao dung tha thứ vì anh biết đi làm mang tiền về biếu mẹ trẻ."
"Mẹ trẻ bao dung thế đấy. Sợ vãi mề í!"
Anh ấy hút xong điếu thuốc, quay sang ôm chị ngủ luôn, chị cũng chẳng buồn cằn nhằn mùi thuốc lá từ ngón tay và miệng anh ấy dính sang chị và chăn gối. Chị đang mãn nguyện làm mẹ trẻ, em ạ, và chị cho phép đứa trẻ to đùng của chị được vi phạm vài điều luật nho nhỏ. Chắc là anh ấy cũng đang mãn nguyện làm đứa trẻ to đùng của chị, một đứa trẻ mà chẳng may đến một ngày nào đó không thể tự làm gì cho bản thân thì sẽ luôn cần có mẹ trẻ ở bên.
Chị nghĩ anh ấy đã nhận vài lời khuyên từ mẹ đẻ. Trước khi anh ấy quay ra HN với chị khoảng một tuần, bà gọi điện cho chị nói chuyện khá lâu. Có lẽ anh ấy nghe lời mẹ, có lẽ anh ấy nhớ lại những ngày bố anh ấy bị ốm liệt giường và mẹ anh ấy đã chăm sóc vất vả thế nào... Bây giờ thì anh ấy lại đang ở bên cạnh chị. Chị không dở hơi đến mức cứ nghĩ đến những chuyện tồi tệ có thể xảy ra với anh ấy, nhưng từ hôm nay chị đã hoàn toàn sẵn sàng để làm mẹ trẻ của anh ấy rồi.
Em, nếu em ở đây, em sẽ bảo chị đừng có dở hơi nghĩ đến những món nợ kiểu như thế. Nhưng em biết đấy, bọn chị đã đính hôn, duyên nợ đến tận thế rồi. Em có bao giờ trở về và nói với chị rằng em cũng đang trở thành "mẹ trẻ" của một người đàn ông?
Liệu có còn phiền phức không em, hay em đã đủ can đảm để giải phẫu, làm một người đàn bà trọn vẹn hơn và sẵn sàng nghe ai đó gọi mình là "mẹ trẻ"? Về kể cho chị nghe đi em. Chị vẫn chờ!
#84
Chị viết cho em trong lúc chờ anh ấy. Anh ấy đang trên đường về nhà, vừa gọi cho chị xong. Chắc em chưa biết, cách đây nửa tháng, anh ấy lại ra đây với chị và không quên dành vài ngày để rên rẩm "anh chịu rồi, honey, anh chịu thua rồi".
Chị hỏi "thua ai", anh ấy bảo không biết là thua chị hay thua số phận của chính anh ấy. Đấy là cách anh ấy nói yêu chị, phải không em? Nhưng chị lại ra vẻ chẳng xúc động gì, chị thản nhiên bảo chị biết thừa anh ấy ra đây chẳng qua là do công việc, biết thừa anh ấy đã sắp xếp mọi thứ để làm việc ở đây ít nhất là hai năm. Thế là anh ấy bực tức lên, lớn tiếng kêu chị "quá đáng", "quá vô tình", "làm anh thất vọng"... Chị định nói rằng thực ra rất hiểu anh ấy làm mọi việc vì mối quan hệ của bọn chị, rằng chị rất hạnh phúc khi lại ở bên anh ấy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ nói ra những lời lạnh lùng.
"Anh thua thắng gì là việc của anh, anh đi đâu ở đâu là do anh tự quyết, em liên quan gì đâu."
"Honey, em đang đùa đấy à? Anh bị em biến thành con rối, đi đi về về theo ý em, rồi em lại nói em không liên quan?"
"Em không hiểu. Anh đưa em ra đây, rồi bỏ lại em để biến về thành phố cả tháng trời, xong bây giờ anh lại quay ra, đấy toàn là tự anh muốn chứ em có đòi đâu."
"Anh không đưa em ra, là em lôi anh ra thì có. Thế mà anh bỏ vào thành phố thì em không buồn giữ anh lại."
"Giữ anh lại á? Anh quyết đi thì em giữ làm gì? Okay, cứ cho là anh nói đúng, em chẳng ra gì, em quá đáng. Rồi sao nữa?"
"Ừ thì... Trời ơi, phát điên lên với em mất!"
Lần đầu tiên anh ấy tỏ ra mất bình tĩnh ghê gớm và nói "phát điên lên mất" tưởng như tức giận lắm rồi. Nhưng cũng ngay giây phút đó, anh ấy ôm chầm lấy chị.
"Honey, em muốn anh phát điên à? Em thực sự muốn anh phát điên à?"
Anh ấy vừa hỏi vừa ôm chị siết chặt, siết chặt, như muốn nghiền nát. Chị không trả lời, chị để yên cho đến lúc tự nhiên kêu lên "aaa" như bất kỳ ai phản ứng khi bị siết chặt đến nghẹt thở. Nếu em ở đây, có lẽ em sẽ cười phá lên và so sánh cảnh này như một cảnh làm tình, em sẽ nói cái giọng châm biếm rằng "cưng, em biết chị là cứ phải bạo dâm". Không, em ạ, chị không có cực khoái ngay cả khi tự nhiên thốt lên mấy tiếng kêu như vậy. Ngay lúc đó, trí não chị vẫn sẽ có những ý nghĩ chi phối mọi cảm xúc. Chị tự hỏi, điều gì khiến người đàn ông này điên lên vậy, điều gì khiến người đàn ông này đang muốn nghiền nát mình... Chị không thể tin rằng chính bản thân mình là lý do khơi dậy sự mạnh bạo của anh ấy. Đàn ông thường chủ động, thường vồ vập để chứng tỏ sự chủ động, thường muốn làm khuất phục đàn bà bằng những cái gọi là chủ động như vậy. Liệu anh ấy thực sự yêu chị hay anh ấy chỉ muốn làm cho chị phải khuất phục?
Anh ấy nới bớt vòng tay khi nghe chị kêu lên. Chị lập tức bảo chính anh ấy muốn làm chị điên lên với cái kiểu hung hăng đó.
"Em đáng bị như thế mà."
"Điên à? Bỏ ra!"
"Thôi nào, thôi được rồi, coi như là hòa cờ đi, OK?"
"..."
"Mình thôi không làm cho nhau phát điên lên nữa, OK?"
Bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp với nhau như thế. Trước đây chúng ta thường bảo những chuyện kiểu này có vẻ "tuồng chèo". Nhưng bây giờ, chị biết là em sẽ đồng ý với chị rằng cuộc sống chung không thể không có những lúc suy nghĩ và nói năng xiên xẹo về nhau, tất nhiên vì thế mà cần những sự thỏa hiệp. Ừ thì bọn chị hình như đang "tuồng chèo" quá, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Anh ấy bảo chưa bao giờ phải chịu cái cảm giác phát điên với ai mà rồi lại phải dịu xuống ngay lập tức, có lẽ vì lần trước phát điên lên bỏ đi mà "không ăn thua".
Hôm sau, anh ấy nhắn tin: "Tức tối với em rồi phải bỏ đi, anh tự hỏi cuối cùng thì mình thực sự cần cái gì. Anh cần em. Anh cần em. Anh cứ để cho mấy tiếng đấy vang trong đầu cho đến khi nó trở thành một lệnh được cài đặt thành công. Quả thật hôm qua lệnh đó đã có tác dụng, anh tức sôi lên thì lập tức phải nhận lệnh và vồ lấy em, vồ lấy thứ mình cần nhất trên đời. Đây là tin mật quốc gia, quý lắm mới share đấy nhé."
Tin nhắn trả lời: "His technique, her experiment."
Thư từ cơ đấy, rất lãng mạn, em nhỉ? Chị cũng chẳng hiểu sao tình yêu nó biến mọi người thành ra lãng mạn như thế, lãng mạn đến phát điên. Bọn chị tưởng như trải qua hết đủ mọi cảm xúc trên đời rồi, vậy mà sự điềm đạm hay hờ hững bỗng biến đâu mất, cứ nổi điên rồi lại dịu xuống, tức giận rồi lại âu yếm ngay được... foolishly romanticized, right?
Chị biết, rồi em sẽ lại mỉa mai chị như mọi khi thôi. Nhưng đừng bắt chị nhận tội lỗi của một kẻ thích điều khiển cảm xúc của người khác. Không đâu em, chị làm sao điều khiển được cảm xúc của người khác, huống chi là của một người đàn ông như anh ấy. Chỉ là, có những lúc người ta cảm thấy phụ thuộc cảm xúc vào người khác, hoặc nguời ta cáu kỉnh vì phải ôm đồm cảm xúc của người khác. Chị đã nói rồi, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Sẽ qua nhanh thôi em, vì anh ấy đã ôm chị thật chặt như thể muốn trả lại những bức bối mà chị đem đến cho anh ấy, vì bọn chị đã nhận ra ai đang làm cho ai phát điên, vì bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp.
...
Ba tuần qua chị không viết được gì cho em, mọi thứ quá lộn xộn và cứ mỗi lần chị bắt đầu viết thì lại cảm thấy nên dừng lại. Ở nhà lạnh lắm rồi, em đang ở đâu? Chị em mình có bao nhiêu tối ngồi bên bếp than hồng ăn ngô nướng, em còn nhớ không? Chị không biết chị còn phải chờ đợi em bao lâu nữa. Em thật độc ác, em biết không?
Thôi đành, chị chỉ biết viết mà thôi. Đằng nào thì, chị cũng cần làm một việc gì đó trong lúc chờ đợi. Anh ấy về đến đầu phố rồi.
Chị hỏi "thua ai", anh ấy bảo không biết là thua chị hay thua số phận của chính anh ấy. Đấy là cách anh ấy nói yêu chị, phải không em? Nhưng chị lại ra vẻ chẳng xúc động gì, chị thản nhiên bảo chị biết thừa anh ấy ra đây chẳng qua là do công việc, biết thừa anh ấy đã sắp xếp mọi thứ để làm việc ở đây ít nhất là hai năm. Thế là anh ấy bực tức lên, lớn tiếng kêu chị "quá đáng", "quá vô tình", "làm anh thất vọng"... Chị định nói rằng thực ra rất hiểu anh ấy làm mọi việc vì mối quan hệ của bọn chị, rằng chị rất hạnh phúc khi lại ở bên anh ấy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ nói ra những lời lạnh lùng.
"Anh thua thắng gì là việc của anh, anh đi đâu ở đâu là do anh tự quyết, em liên quan gì đâu."
"Honey, em đang đùa đấy à? Anh bị em biến thành con rối, đi đi về về theo ý em, rồi em lại nói em không liên quan?"
"Em không hiểu. Anh đưa em ra đây, rồi bỏ lại em để biến về thành phố cả tháng trời, xong bây giờ anh lại quay ra, đấy toàn là tự anh muốn chứ em có đòi đâu."
"Anh không đưa em ra, là em lôi anh ra thì có. Thế mà anh bỏ vào thành phố thì em không buồn giữ anh lại."
"Giữ anh lại á? Anh quyết đi thì em giữ làm gì? Okay, cứ cho là anh nói đúng, em chẳng ra gì, em quá đáng. Rồi sao nữa?"
"Ừ thì... Trời ơi, phát điên lên với em mất!"
Lần đầu tiên anh ấy tỏ ra mất bình tĩnh ghê gớm và nói "phát điên lên mất" tưởng như tức giận lắm rồi. Nhưng cũng ngay giây phút đó, anh ấy ôm chầm lấy chị.
"Honey, em muốn anh phát điên à? Em thực sự muốn anh phát điên à?"
Anh ấy vừa hỏi vừa ôm chị siết chặt, siết chặt, như muốn nghiền nát. Chị không trả lời, chị để yên cho đến lúc tự nhiên kêu lên "aaa" như bất kỳ ai phản ứng khi bị siết chặt đến nghẹt thở. Nếu em ở đây, có lẽ em sẽ cười phá lên và so sánh cảnh này như một cảnh làm tình, em sẽ nói cái giọng châm biếm rằng "cưng, em biết chị là cứ phải bạo dâm". Không, em ạ, chị không có cực khoái ngay cả khi tự nhiên thốt lên mấy tiếng kêu như vậy. Ngay lúc đó, trí não chị vẫn sẽ có những ý nghĩ chi phối mọi cảm xúc. Chị tự hỏi, điều gì khiến người đàn ông này điên lên vậy, điều gì khiến người đàn ông này đang muốn nghiền nát mình... Chị không thể tin rằng chính bản thân mình là lý do khơi dậy sự mạnh bạo của anh ấy. Đàn ông thường chủ động, thường vồ vập để chứng tỏ sự chủ động, thường muốn làm khuất phục đàn bà bằng những cái gọi là chủ động như vậy. Liệu anh ấy thực sự yêu chị hay anh ấy chỉ muốn làm cho chị phải khuất phục?
Anh ấy nới bớt vòng tay khi nghe chị kêu lên. Chị lập tức bảo chính anh ấy muốn làm chị điên lên với cái kiểu hung hăng đó.
"Em đáng bị như thế mà."
"Điên à? Bỏ ra!"
"Thôi nào, thôi được rồi, coi như là hòa cờ đi, OK?"
"..."
"Mình thôi không làm cho nhau phát điên lên nữa, OK?"
Bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp với nhau như thế. Trước đây chúng ta thường bảo những chuyện kiểu này có vẻ "tuồng chèo". Nhưng bây giờ, chị biết là em sẽ đồng ý với chị rằng cuộc sống chung không thể không có những lúc suy nghĩ và nói năng xiên xẹo về nhau, tất nhiên vì thế mà cần những sự thỏa hiệp. Ừ thì bọn chị hình như đang "tuồng chèo" quá, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Anh ấy bảo chưa bao giờ phải chịu cái cảm giác phát điên với ai mà rồi lại phải dịu xuống ngay lập tức, có lẽ vì lần trước phát điên lên bỏ đi mà "không ăn thua".
Hôm sau, anh ấy nhắn tin: "Tức tối với em rồi phải bỏ đi, anh tự hỏi cuối cùng thì mình thực sự cần cái gì. Anh cần em. Anh cần em. Anh cứ để cho mấy tiếng đấy vang trong đầu cho đến khi nó trở thành một lệnh được cài đặt thành công. Quả thật hôm qua lệnh đó đã có tác dụng, anh tức sôi lên thì lập tức phải nhận lệnh và vồ lấy em, vồ lấy thứ mình cần nhất trên đời. Đây là tin mật quốc gia, quý lắm mới share đấy nhé."
Tin nhắn trả lời: "His technique, her experiment."
Thư từ cơ đấy, rất lãng mạn, em nhỉ? Chị cũng chẳng hiểu sao tình yêu nó biến mọi người thành ra lãng mạn như thế, lãng mạn đến phát điên. Bọn chị tưởng như trải qua hết đủ mọi cảm xúc trên đời rồi, vậy mà sự điềm đạm hay hờ hững bỗng biến đâu mất, cứ nổi điên rồi lại dịu xuống, tức giận rồi lại âu yếm ngay được... foolishly romanticized, right?
Chị biết, rồi em sẽ lại mỉa mai chị như mọi khi thôi. Nhưng đừng bắt chị nhận tội lỗi của một kẻ thích điều khiển cảm xúc của người khác. Không đâu em, chị làm sao điều khiển được cảm xúc của người khác, huống chi là của một người đàn ông như anh ấy. Chỉ là, có những lúc người ta cảm thấy phụ thuộc cảm xúc vào người khác, hoặc nguời ta cáu kỉnh vì phải ôm đồm cảm xúc của người khác. Chị đã nói rồi, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Sẽ qua nhanh thôi em, vì anh ấy đã ôm chị thật chặt như thể muốn trả lại những bức bối mà chị đem đến cho anh ấy, vì bọn chị đã nhận ra ai đang làm cho ai phát điên, vì bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp.
...
Ba tuần qua chị không viết được gì cho em, mọi thứ quá lộn xộn và cứ mỗi lần chị bắt đầu viết thì lại cảm thấy nên dừng lại. Ở nhà lạnh lắm rồi, em đang ở đâu? Chị em mình có bao nhiêu tối ngồi bên bếp than hồng ăn ngô nướng, em còn nhớ không? Chị không biết chị còn phải chờ đợi em bao lâu nữa. Em thật độc ác, em biết không?
Thôi đành, chị chỉ biết viết mà thôi. Đằng nào thì, chị cũng cần làm một việc gì đó trong lúc chờ đợi. Anh ấy về đến đầu phố rồi.
#83
Em, giá mà chị có thể kể cho em chính xác cái cảm giác khủng khiếp này. Trước khi có anh ấy, chị vẫn uống bia một mình. Nhưng khi ấy mọi thứ rất khác.
Bây giờ uống bia một mình chỉ khiến cho hình ảnh của những đêm ngoài ban-công có anh ấy bên cạnh chợt hiện ra và vỡ nát. Những mảnh vỡ cứa nát cõi lòng.
"Em không để cho ai yêu em, honey!"
Tin nhắn đêm qua của anh ấy. Hờn trách là thế, mà sao vẫn có "honey" ngọt ngào đến thế...
Chị sẽ để cho sự xa cách này cứ thế tiếp tục, phải không em? Như ngày xưa mình xem những bộ phim lãng mạn, đôi tình nhân xa cách hàng năm trời chỉ để chờ một dịp tình cờ nào đó...
Gặp lại thì dễ, làm lại thì không dễ, phải không em? Về đi em, gặp lại chị một lần, nói với chị rằng làm lại thật dễ khi hai đứa đồng lòng. Về đi em!
Bây giờ uống bia một mình chỉ khiến cho hình ảnh của những đêm ngoài ban-công có anh ấy bên cạnh chợt hiện ra và vỡ nát. Những mảnh vỡ cứa nát cõi lòng.
"Em không để cho ai yêu em, honey!"
Tin nhắn đêm qua của anh ấy. Hờn trách là thế, mà sao vẫn có "honey" ngọt ngào đến thế...
Chị sẽ để cho sự xa cách này cứ thế tiếp tục, phải không em? Như ngày xưa mình xem những bộ phim lãng mạn, đôi tình nhân xa cách hàng năm trời chỉ để chờ một dịp tình cờ nào đó...
Gặp lại thì dễ, làm lại thì không dễ, phải không em? Về đi em, gặp lại chị một lần, nói với chị rằng làm lại thật dễ khi hai đứa đồng lòng. Về đi em!
#82
Chị đang rất cần em, em biết không?
Anh ấy ở trong kia, ba tuần rồi bọn chị không gặp nhau. Bọn chị đã cãi nhau một trận kịch liệt. Vì anh ấy không thể chịu đựng cảnh sống tạm bợ này nữa, vì anh ấy muốn một chỗ thực sự của riêng bọn chị, một chỗ để có thể khỏa thân mà ăn tối, một chỗ... giống như cái căn hộ đã bắt đầu cuộc sống chung của bọn chị. Tức là anh ấy muốn bọn chị quay trở lại những ngày tháng trong thành phố.
"Nếu không, honey, hãy chọn một chỗ mới ở ngoài này, mình sẽ bán trong kia đi để mua. Em hãy quyết định, nhanh lên!"
Anh ấy cương quyết quá, chị không biết phải làm sao nữa. Chị vừa muốn trở lại ngày tháng cũ êm ấm ở cái ban-công tầng 5 ấy, lại vừa muốn được ở Hà Nội. Mà chị lại chưa sẵn sàng bận tâm đến việc tậu một nơi mới, trang điểm một cái bếp mới và bày biện một cái ban-công mới. Chị muốn nhàn hạ. Tham lam quá, em nhỉ? Kết quả là anh ấy bỏ đi một mình. Chị ở đây, cái Hà Nội chết tiệt này, rồi thì đờ đẫn mà đếm từng ngày trôi đi. Những cú điện thoại và tin nhắn của anh ấy vẫn hối thúc, nhưng chưa có deadline cụ thể. Chị biết anh ấy vẫn chưa từ bỏ ý muốn cưới và có con với chị. Thật khó nghĩ...
Làm sao mà chị mãi không từ bỏ được tính xấu này? Em, em có biết lý do không? Chị vẫn cần deadline, cần một cái giới hạn thời gian để hối thúc bản thân. Mà thực sự tính đó có xấu không? Chị chỉ muốn trông thấy sự quả quyết của ai đó khi họ đưa ra deadline cho quyết định của chị, xấu lắm không em?
Cuối cùng thì anh ấy cũng bỏ Hà Nội mà không có chị. Tất nhiên đó là tin xấu rồi.
...
Đôi khi chị muốn chết, để kết thúc mọi thứ xấu xa, em biết không? Chị phải chết trước khi kẻ nào đó giết chị, để tránh cho kẻ đó khỏi phạm tội giết người.
Em, chị đang rất cần có em ở bên. Và em sẽ nói rằng chị hãy chết để kết thúc mọi thứ xấu xa đang đến gần. Rồi chị sẽ nghe lời em.
Nhưng chị vẫn muốn biết, liệu anh ấy sẽ tiếc thương chị như thế nào. Anh ấy sẽ tiếc thương chị như người chồng tiếc thương người vợ chứ? Hay chỉ là một gã đàn ông tiếc thương một ả đàn bà từng đi qua căn bếp và cái ban-công của mình? Em, em có biết được điều đó không?
Và liệu điều đó có ý nghĩa trong thế giới của em không?
Như một người chồng tiếc thương một người vợ... Ai vợ, ai chồng?
Anh ấy ở trong kia, ba tuần rồi bọn chị không gặp nhau. Bọn chị đã cãi nhau một trận kịch liệt. Vì anh ấy không thể chịu đựng cảnh sống tạm bợ này nữa, vì anh ấy muốn một chỗ thực sự của riêng bọn chị, một chỗ để có thể khỏa thân mà ăn tối, một chỗ... giống như cái căn hộ đã bắt đầu cuộc sống chung của bọn chị. Tức là anh ấy muốn bọn chị quay trở lại những ngày tháng trong thành phố.
"Nếu không, honey, hãy chọn một chỗ mới ở ngoài này, mình sẽ bán trong kia đi để mua. Em hãy quyết định, nhanh lên!"
Anh ấy cương quyết quá, chị không biết phải làm sao nữa. Chị vừa muốn trở lại ngày tháng cũ êm ấm ở cái ban-công tầng 5 ấy, lại vừa muốn được ở Hà Nội. Mà chị lại chưa sẵn sàng bận tâm đến việc tậu một nơi mới, trang điểm một cái bếp mới và bày biện một cái ban-công mới. Chị muốn nhàn hạ. Tham lam quá, em nhỉ? Kết quả là anh ấy bỏ đi một mình. Chị ở đây, cái Hà Nội chết tiệt này, rồi thì đờ đẫn mà đếm từng ngày trôi đi. Những cú điện thoại và tin nhắn của anh ấy vẫn hối thúc, nhưng chưa có deadline cụ thể. Chị biết anh ấy vẫn chưa từ bỏ ý muốn cưới và có con với chị. Thật khó nghĩ...
Làm sao mà chị mãi không từ bỏ được tính xấu này? Em, em có biết lý do không? Chị vẫn cần deadline, cần một cái giới hạn thời gian để hối thúc bản thân. Mà thực sự tính đó có xấu không? Chị chỉ muốn trông thấy sự quả quyết của ai đó khi họ đưa ra deadline cho quyết định của chị, xấu lắm không em?
Cuối cùng thì anh ấy cũng bỏ Hà Nội mà không có chị. Tất nhiên đó là tin xấu rồi.
...
Đôi khi chị muốn chết, để kết thúc mọi thứ xấu xa, em biết không? Chị phải chết trước khi kẻ nào đó giết chị, để tránh cho kẻ đó khỏi phạm tội giết người.
Em, chị đang rất cần có em ở bên. Và em sẽ nói rằng chị hãy chết để kết thúc mọi thứ xấu xa đang đến gần. Rồi chị sẽ nghe lời em.
Nhưng chị vẫn muốn biết, liệu anh ấy sẽ tiếc thương chị như thế nào. Anh ấy sẽ tiếc thương chị như người chồng tiếc thương người vợ chứ? Hay chỉ là một gã đàn ông tiếc thương một ả đàn bà từng đi qua căn bếp và cái ban-công của mình? Em, em có biết được điều đó không?
Và liệu điều đó có ý nghĩa trong thế giới của em không?
Như một người chồng tiếc thương một người vợ... Ai vợ, ai chồng?
#81
"Tôi nghĩ rằng nơi tôi yêu thích nhất trên thế gian này là bếp.
Chỉ cần nó là bếp, chỉ cần nó là nơi nấu ăn, thì dù ở nơi đâu, như thế nào, tôi cũng cảm thấy không còn buồn bã. Nếu nó được sử dụng thường xuyên, đúng nghĩa của một cái bếp thì càng tốt. Những chiếc giẻ lau khô ráo, tinh tươm và những tấm đá ốp tường trắng lóng lánh.
Tôi yêu cả những cái bếp vô cùng bẩn thỉu.
Tuyệt vời nhất là khi cái nền bếp cáu bẩn, vung vãi đầy những mẩu vụn rau và khiến cho đế dép phải đen kịt ấy lại thật rộng, mà rộng một cách khác thường. Cái tủ lạnh khổng lồ xếp đủ lượng thực phẩm cho tôi dễ dàng vượt qua cả một mùa đông đứng đó sừng sững, và tôi tựa mình vào cánh cửa màu nhũ bạc của nó. Tôi bất giác rời mắt khỏi bệ đặt bếp ga tung tóe dầu ăn cùng chiếc dao phay han gỉ, và nhìn lên, đã thấy một vì sao cô đơn đang lấp lánh bên ngoài cửa sổ.
Còn lại tôi với bếp. Dẫu sao như thế vẫn còn hơn nghĩ rằng chỉ còn lại một mình."
Kitchen - Banana Yoshimoto
#80
Kitchen, không nghi ngờ gì, chính là bước khởi đầu tuyệt vời của Banana Yoshimoto. Trong thực tế, tác phẩm này đã nổi tiếng đến nỗi năm 1993, tại hội nghị thượng đỉnh G7, Bộ Ngoại giao Nhật Bản đã tặng các bản sách Kitchen cho các đoàn đại biểu ngoại quốc. Và người ta tự hỏi không hiểu Bộ Ngoại giao có ai đọc Kitchen hay không, bởi cuốn truyện liên quan đến một người cha cải giới thành nữ và một cậu chàng thì mặc đồng phục học sinh của cô bạn gái đã mất...
Đó là lời giới thiệu trong bản dịch tiếng Việt của cuốn Kitchen mà chị vừa đọc xong. Bản gốc ra đời ở Nhật từ năm 1987. Cuốn truyện viết đơn giản, nó dành cho những độc giả vừa qua tuổi "xì tin", vì thế mà tính triết lý của cốt truyện thật là nhẹ nhàng trong khi mỗi tình tiết đều đầy ắp cảm xúc.
Em sẽ tưởng chị đang tìm đọc các tác phẩm ra đời vào cuối 1980s của các nữ tác giả người Nhật, vì hôm trước chị mới kể về "Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường". Không phải đâu em. Đó chỉ là tình cờ những cuốn sách rơi vào tay chị, chị đọc được và kể cho em mà thôi. Em thừa biết mà, chị là đồ lười biếng chỉ biết há miệng chờ sung...
Ngay cả khi đã có anh ấy, chị vẫn giữ lối sống như thế. Chị không thay đổi, em ạ. Chị biện luận rằng đó là cách mà chị thỏa hiệp với cuộc đời, khi mà nó buộc chị phải thấy quá nhiều mất mát. Chị không muốn đi mải miết để tìm kiếm những gì mới mẻ để rồi có lúc được mừng rỡ trong giây lát nhưng có khi thất vọng cả đời, nên chị chọn lối sống ngồi một chỗ và thoải mái chấp nhận mọi thứ xảy ra với mình. Em hiểu rõ điều đó đúng không?
Trong Kitchen có một người đàn ông đã phẫu thuật chuyển đổi giới tính thành nữ. Đó là sau khi người vợ yêu dấu chết vì ung thư, ông ta phẫu thuật vì không còn yêu ai được nữa, mà ông ta cũng muốn cậu con trai duy nhất của họ có mẹ. Cậu con trai điềm nhiên chấp nhận cái thân phận mới của cha mình, điềm nhiên gọi người đó là "mẹ" trong khi gọi người mẹ quá cố là "mẹ đẻ". Chị nghĩ, việc người cha chuyển giới và sự điềm nhiên của cậu con trai cũng là một cách thỏa hiệp với cuộc đời, như cách của chị mà thôi.
Khi người ta có một điều tốt đẹp và chứng kiến điều đó tan biến, người ta buộc phải thỏa hiệp với cuộc đời để có thể điềm nhiên sống tiếp. Trong Kitchen, mọi câu chuyện đều bắt đầu từ cái chết của ai đó, chính xác là bắt đầu từ mất mát của người còn lại trên cõi đời. Đó là lý do khiến chị thích cuốn truyện này, sự chia sẻ của nó với vô số kiếp người đang phải sống và chứng kiến những người mình yêu thương chết đi.
Em còn sống chăng? Chị có lẽ buộc phải điềm nhiên sống tiếp, cho dù ngày mai nhận tin em đã chết.
Mà bây giờ em có khác gì một người đã chết đâu! Câu chuyện của Kitchen không có email, không có Y!M, không có skype, không blog, không điện thoại di động, có lẽ vì nó xảy ra trong cái thời chưa có những thứ đó. Nhưng chí ít, ở đó vẫn có sự tồn tại thưa thớt mà đầy ý nghĩa của những cuộc gọi từ điện thoại bàn. Em thấy không, người sống sẽ liên lạc với nhau, dù thưa thớt. Hãy gọi cho chị!
Ừ, hãy gọi chị nhé, rồi dành cho chị một khoảnh khắc để cảm nhận lại không khí gia đình của chúng ta! Nếu em đọc Kitchen, em sẽ hiểu rõ mơ ước của chị hơn. Chúng ta từng cùng nhau nấu ăn rất nhiều, dường như cứ gặp nhau là nói chuyện cùng ăn uống, em có nhớ không?
Về gặp chị đi, chị đang cần trò chuyện với em nhiều lắm. Rồi chị sẽ nói cho em về chuyện chị và anh ấy, ở đây mọi chuyện đang không được tốt đẹp lắm. Bọn chị nhớ cái bếp, mọi thứ trong bếp, và cả cái ban-công ở Saigon... Chị cần em ở đây, giúp chị đưa ra một vài quyết định đúng đắn, để lại có một cái bếp yên lành và không đánh mất anh ấy.
Điều lớn nhất cần phải học trong cuộc đời này là chấp nhận những mất mát. Chị đang sống rất điềm nhiên. Nhưng có em ở bên cạnh thì sẽ bớt chơi vơi hơn nhiều.
#79
Spoon chiều chuộng tôi rất khéo. Nhưng đó là về mặt thể xác, chứ hoàn toàn không phải trên phương diện tinh thần. Bản thân tôi cũng vậy, tôi có thể để cho Spoon âu yếm mình mà không thể làm ngược lại với Spoon. Mặc dầu tôi đã thử nhiều lần. Tôi muốn biết những người khác làm cách nào để lấp đầy được khoảng trống ấy. Tôi có hỏi chị Maria nhưng chị chẳng nói cho tôi hay điều gì cụ thể. Tôi cần một ai đó ra lệnh cho tôi rằng phải làm thế nào.
Tôi muốn liếm khắp các vết đau của Spoon giống như một con rối vô tri vô giác đọc một toa thuốc kê sẵn. Nhưng tôi đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra rằng, việc ấy còn khó khăn hơn mơn trớn dương vật Spoon nhiều lần. Tôi tự hỏi, tại sao tôi lại không tập luyện việc ấy sớm hơn.
Đấy là đoạn đầu tiên của Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường, người ta bảo nó là "The sensational bestseller of Japan". Cuốn truyện cỏn con, mỏng, chữ lưa thưa, và cái bìa là một phần của cơ thể phụ nữ trần truồng. Chiều nay chị vừa làm việc vừa đọc, chị không biết nên gọi nó là cái gì nữa... cái cảm giác khi đang và đã đọc xong cuốn truyện đấy, em ạ.
Làm tình, làm tình và làm tình, toàn bộ cái "tác phẩm trong ngoặc kép" đấy thấm đẫm dục tính. Trước đây chị đã trông thấy nó ở nhà sách nhưng không thèm mua, nói đúng đấy nhé, không thèm mua. Nhưng hôm qua thì nó rơi vào tay chị một cách tình cờ. Chị mang nó về và đọc, vì sao em biết không?
Vì sự tò mò của chị, không phải dành cho chuyện người ta sẽ viết về những cảnh làm tình như thế nào, mà là vì chị tìm thấy cuốn sách ở nhà đứa cháu chị. Cái R. chắc em còn nhớ, đứa bé gái kém em 4 tuổi, gọi chị bằng cô. Cuốn sách là của một thằng bạn tặng cho con bé bạn thân của R. và R. mang về đọc, chị sang chơi, nhìn thấy và... sửng sốt. Cháu chị, chị vẫn luôn nghĩ nó chỉ là một cô bé con cho dù nó vừa tốt nghiệp ĐH.
Khi chị giải thích như vậy, anh ấy có lẽ đã tin, nhưng anh ấy vẫn trêu chị: Honey, chẳng lẽ một kẻ có thể nói về việc làm tình hay như em lại còn phải đi đọc văn gợi dục của bọn khác à?
Còn em, em nghĩ gì? Chị nhớ chúng ta chưa từng ngại ngần khi kể "truyện bậy" cho nhau nghe, chúng ta thậm chí còn share một vài đĩa porn. Tất nhiên chúng ta chưa từng ngồi xem cùng nhau, nhưng cũng có lúc bàn luận khá sôi nổi khi nhắc đến những truyện những phim mà chúng ta đều từng đọc, từng xem. Vậy mà đến giờ, chị vẫn không dám tùy tiện dò đoán về cách mà em sẽ phản ứng khi thấy chị đọc những cuốn sách mà khi gấp lại thì chị bảo là 3 xu.
Dù sao thì nó cũng lồng vào đó một vài chi tiết liên quan đến thời cuộc, em biết đấy. Lính Mỹ da đen và một cô ca sĩ quán bar người bản xứ, truyện này được xuất bản ở Nhật năm 1985. Đáng lẽ chị nên nhớ ra sớm hơn, rằng người Nhật là một trong những sư tổ của "dâm thư"...
Oops, chị không biết chị đang muốn viết gì cho em nữa. Hôm trước cũng là đọc sách và nói về sex, hôm nay cũng vậy. Có lẽ vì trong Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường có đề cập nhè nhẹ đến vấn đề lesbian.
Mà cũng có lẽ, vì chị muốn lẩn tránh nói về tất cả những thứ nặng nợ đang diễn ra quanh chị những ngày qua, bằng cách nói về sex. Em hãy về và nói với chị điều đó thực sự là bình thường, em nhé!
#78
"Bóng" chương đầu tiên, cuộc tình khá dữ dội giữa Dũng và Hưng bảy màu, chị đọc cho anh ấy nghe xong và bọn chị bắt đầu bàn tán. Chị nhắc lại chi tiết Hưng bảy màu rủ Dũng làm tình trên cầu buổi tối, Dũng suýt đồng ý nhưng đúng lúc có người đi qua nên từ chối và kéo Hưng đi về. Chị hỏi anh ấy, liệu anh có cho rằng một kẻ có những ham muốn tình dục rất "hoang dã" như Hưng bảy màu đã bỏ Dũng chỉ vì Dũng không đáp ứng nổi sự "hoang dã" của hắn?
"Không, anh không nghĩ thế. Hưng bảy màu là một con chó hoang, nó quen lang thang rồi, chả ai giữ nổi đâu."
"Nhưng em thấy rõ ràng ban đầu nó rất tình cảm với Dũng. Mà đấy nhé, nó thèm khát làm tình với Dũng ngay cả khi hai đứa đi dạo trên cầu nhé."
"Lúc đầu nó tình cảm để Dũng yêu nó, nuôi nó. Em không thấy à? Dũng nuôi nó, bao bọc nó, cho ăn ngon mặc đẹp chơi bời mái thoải còn gì nữa."
"Ừm... thì đấy, sống sung sướng như thế, được yêu thương như thế, còn rửng mỡ bỏ đi, thì phải có lý do gì chứ."
"Ôi đúng là em có khác! Em á, suốt ngày chỉ nghĩ đến abc xyz sinh lý sinh liếc. Khiếp eo ôi..."
Anh ấy giả giọng ẻo lả của mấy cậu đồng bóng để trêu chị, thấy chị nhăn mặt thì cười khì khì, rồi nhìn thẳng vào mắt chị, hỏi nửa đùa nửa thật: "Liệu em có khi nào bỏ anh đi vì anh không đáp ứng được cái gì mà hoang dã của em không nhỉ?"
Đầu tiên, chị định dằn dỗi "tất nhiên em không làm chó hoang đâu mà anh phải hỏi cái kiểu đấy", nhưng như thế thì có lẽ cuộc đối thoại sẽ đi theo hướng rất vớ vẩn. Mà anh ấy thì đang nhìn thẳng vào mắt chị, câu hỏi của anh ấy hình như cả phần thật và phần đùa đều rất quan trọng. Có lẽ em ngạc nhiên vì chị bỗng có vẻ quan trọng hóa mọi câu hỏi và câu trả lời, ừ thì hồi nào tới giờ chị luôn đón nhận và đáp trả mọi thứ kiểu nửa đùa nửa thật một cách nhanh gọn... Nhưng em biết đấy, quan trọng lắm chứ, người đàn ông ở tuổi anh ấy lại phải đi công tác xa nhà khá thường xuyên, có lý do để lo nghĩ mấy chuyện như vậy. Và quan trọng hơn cả, em nến biết rằng anh ấy yêu chị.
Còn chị, nói sao để em hiểu bây giờ? Chị vẫn cố gắng để không trở thành kẻ ghen tuông mù quáng, chị cố gắng để anh ấy có thể yên tâm ở một nơi khác mà không cần lo lắng chị sẽ suy diễn lung tung và đánh mất sự tin tưởng vào anh ấy, chị cố gắng để không nghĩ đến sự phản bội và cách trả đũa. Em có tin rằng đó là cách mà mọi người vẫn làm để không chết chìm trong cái bản năng đa nghi đầy hoang dã của đàn bà? Nếu em ở bên chị trong mấy năm vừa qua, thì chắc chị sẽ không cần nói gì. Bây giờ thì chị phải để em biết, rằng chị hoàn toàn có thể "ăn nem" một khi chị nghĩ rằng anh ấy "ăn chả" trong những lúc xa nhà. Chị cũng đã nói với anh ấy.
"Ôi tội gì mà bỏ anh! Anh thiếu cái gì thì em đi công tác tạm ở chỗ khác vài hôm là xong thôi."
"Em bây giờ công nhận sành điệu. Chỗ nào cơ? Có cần anh chỉ cho chỗ hoang dã hơn không?"
Đùa cợt, nhưng đi thẳng vào vấn đề, bọn chị hiểu rằng cần phải đối mặt với tất cả mọi thứ có thể xảy ra, khi mà cuộc sống bây giờ có quá nhiều cám dỗ và những áp lực có thể khiến mỗi người bỗng chốc vượt qua mọi hàng rào của lý trí để làm theo bản năng, theo những ý thích nhất thời. Như con nhân mã ở trong vườn, sẵn sàng vượt qua hàng rào - cùng với bộ vó và cái "cần dái ngựa vĩ đại" của nó - để tìm kiếm tự do, em có nhớ không? Ừm... những kẻ như anh ấy và chị, phức tạp, em nhỉ?
Dù sao thì chị cũng hài lòng vì đã đến lúc anh ấy và chị có thể nói về mọi vấn đề quan trọng theo cách vui vẻ như thế. Em ạ, hãy cứ yên tâm là chị đang hạnh phúc. Tâm sự với em thế này vì muốn em biết chị cũng luôn lo nghĩ đến cuộc sống đôi lứa của em. Để hai con người gắn bó với nhau, trở thành một gia đình và mãi mãi không rời xa, quả là khó khăn ngay cả khi tưởng như không còn điều gì cấm cản. Chị rất mong em hãy về đây, nói với chị là em đã tìm được một người mà em yêu và muốn chung sống đến trọn đời.
Anh ấy từng nói, hôn nhân sẽ là lời cam kết từ bỏ sự hoang dã. Chị sẽ cam kết. Và chị cầu mong em cũng sớm có cơ hội của tự do, của bình đẳng để ngày mai được nói lời cam kết đó.
"Không, anh không nghĩ thế. Hưng bảy màu là một con chó hoang, nó quen lang thang rồi, chả ai giữ nổi đâu."
"Nhưng em thấy rõ ràng ban đầu nó rất tình cảm với Dũng. Mà đấy nhé, nó thèm khát làm tình với Dũng ngay cả khi hai đứa đi dạo trên cầu nhé."
"Lúc đầu nó tình cảm để Dũng yêu nó, nuôi nó. Em không thấy à? Dũng nuôi nó, bao bọc nó, cho ăn ngon mặc đẹp chơi bời mái thoải còn gì nữa."
"Ừm... thì đấy, sống sung sướng như thế, được yêu thương như thế, còn rửng mỡ bỏ đi, thì phải có lý do gì chứ."
"Ôi đúng là em có khác! Em á, suốt ngày chỉ nghĩ đến abc xyz sinh lý sinh liếc. Khiếp eo ôi..."
Anh ấy giả giọng ẻo lả của mấy cậu đồng bóng để trêu chị, thấy chị nhăn mặt thì cười khì khì, rồi nhìn thẳng vào mắt chị, hỏi nửa đùa nửa thật: "Liệu em có khi nào bỏ anh đi vì anh không đáp ứng được cái gì mà hoang dã của em không nhỉ?"
Đầu tiên, chị định dằn dỗi "tất nhiên em không làm chó hoang đâu mà anh phải hỏi cái kiểu đấy", nhưng như thế thì có lẽ cuộc đối thoại sẽ đi theo hướng rất vớ vẩn. Mà anh ấy thì đang nhìn thẳng vào mắt chị, câu hỏi của anh ấy hình như cả phần thật và phần đùa đều rất quan trọng. Có lẽ em ngạc nhiên vì chị bỗng có vẻ quan trọng hóa mọi câu hỏi và câu trả lời, ừ thì hồi nào tới giờ chị luôn đón nhận và đáp trả mọi thứ kiểu nửa đùa nửa thật một cách nhanh gọn... Nhưng em biết đấy, quan trọng lắm chứ, người đàn ông ở tuổi anh ấy lại phải đi công tác xa nhà khá thường xuyên, có lý do để lo nghĩ mấy chuyện như vậy. Và quan trọng hơn cả, em nến biết rằng anh ấy yêu chị.
Còn chị, nói sao để em hiểu bây giờ? Chị vẫn cố gắng để không trở thành kẻ ghen tuông mù quáng, chị cố gắng để anh ấy có thể yên tâm ở một nơi khác mà không cần lo lắng chị sẽ suy diễn lung tung và đánh mất sự tin tưởng vào anh ấy, chị cố gắng để không nghĩ đến sự phản bội và cách trả đũa. Em có tin rằng đó là cách mà mọi người vẫn làm để không chết chìm trong cái bản năng đa nghi đầy hoang dã của đàn bà? Nếu em ở bên chị trong mấy năm vừa qua, thì chắc chị sẽ không cần nói gì. Bây giờ thì chị phải để em biết, rằng chị hoàn toàn có thể "ăn nem" một khi chị nghĩ rằng anh ấy "ăn chả" trong những lúc xa nhà. Chị cũng đã nói với anh ấy.
"Ôi tội gì mà bỏ anh! Anh thiếu cái gì thì em đi công tác tạm ở chỗ khác vài hôm là xong thôi."
"Em bây giờ công nhận sành điệu. Chỗ nào cơ? Có cần anh chỉ cho chỗ hoang dã hơn không?"
Đùa cợt, nhưng đi thẳng vào vấn đề, bọn chị hiểu rằng cần phải đối mặt với tất cả mọi thứ có thể xảy ra, khi mà cuộc sống bây giờ có quá nhiều cám dỗ và những áp lực có thể khiến mỗi người bỗng chốc vượt qua mọi hàng rào của lý trí để làm theo bản năng, theo những ý thích nhất thời. Như con nhân mã ở trong vườn, sẵn sàng vượt qua hàng rào - cùng với bộ vó và cái "cần dái ngựa vĩ đại" của nó - để tìm kiếm tự do, em có nhớ không? Ừm... những kẻ như anh ấy và chị, phức tạp, em nhỉ?
Dù sao thì chị cũng hài lòng vì đã đến lúc anh ấy và chị có thể nói về mọi vấn đề quan trọng theo cách vui vẻ như thế. Em ạ, hãy cứ yên tâm là chị đang hạnh phúc. Tâm sự với em thế này vì muốn em biết chị cũng luôn lo nghĩ đến cuộc sống đôi lứa của em. Để hai con người gắn bó với nhau, trở thành một gia đình và mãi mãi không rời xa, quả là khó khăn ngay cả khi tưởng như không còn điều gì cấm cản. Chị rất mong em hãy về đây, nói với chị là em đã tìm được một người mà em yêu và muốn chung sống đến trọn đời.
Anh ấy từng nói, hôn nhân sẽ là lời cam kết từ bỏ sự hoang dã. Chị sẽ cam kết. Và chị cầu mong em cũng sớm có cơ hội của tự do, của bình đẳng để ngày mai được nói lời cam kết đó.
#77
Hơn một tháng trôi qua, đủ để chị quyết định tiếp tục viết cho em ở nơi này. Chị vẫn nghĩ là những dòng chữ của chị, sự kiên nhẫn của chị, sẽ đem lại chút tin tức nào đó từ phía em. Dù sao, điều đầu tiên và cuối cùng, điều duy nhất quan trọng đối với chị khi viết, là niềm mong mỏi được trò chuyện với em, chia sẻ với em mỗi ngày.
Bây giờ thì chị đang lần giở lại "Bóng" - Tự truyện của một người đồng tính. Chị muốn đọc lại chương 6, khi thủy triều dâng, lần đầu cho một đời... Nếu em ở đây, hẳn là chị sẽ bảo em đọc cho chị nghe, rồi chị sẽ để em nhìn thấy chị khóc và em sẽ hiểu rằng chị thương em đến nhường nào.
Lúc chị đọc "Bóng" lần đầu tiên, anh ấy đang mải mê làm việc bên máy tính chợt quay sang nhìn chị chăm chú và hỏi vì sao chị khóc. Chị bảo là chị tủi thân. Đúng thật là chị tủi thân, thấy thương xót cho chính mình cái thời mới lớn. Đó là lúc chị đọc đến đoạn nhân vật chính bắt đầu dậy thì, lần mò trên bước đường trở thành một chàng trai mà không hề có cách nào để sớm biết được xu hướng tình dục của bản thân. Ai chẳng trải qua cảnh dậy thì phải không em? Chị đọc "Bóng", nghĩ đến em, rồi lại nghĩ đến chị, ở cái thời điểm chúng ta phải tự mình khám phá những cánh cửa giới tính đầy kỳ bí và rắc rối. Chị khóc cho những va vấp đầu đời của tất cả mọi người, chị tủi thân cho tất cả...
Anh ấy chịu khó nghe chị kể lại câu chuyện trong sách và cảm giác của chị, nhưng rồi chỉ nói một câu chẳng có vẻ gì là chia sẻ: "Thôi nào, anh không thích em đọc sách rồi khóc lóc tủi phận như Thúy Kiều trước mộ Đạm Tiên đâu nhé!"
Chị định đáp trả, rằng đó chỉ là một chút chiêm nghiệm về cuộc đời chứ có gì là tủi phận đâu, chẳng qua chị bảo "tủi thân" là vì bỗng chốc mường tượng lại cái thời ngu ngơ ngày trẻ dại mà thôi.
Nhưng anh ấy chẳng để cho chị nói thêm, quay sang đòi chị mang cho một cốc gì đó ngọt ngọt để uống. Em biết đấy, chị có thể bỏ dở một cuốn sách để chạy đi làm việc gì đó cho anh ấy, nhất là việc đơn giản như biến những thứ mình có trong bếp thành một món đồ uống cho anh ấy. Vì vậy chị dừng đọc để làm một cốc blending hoa quả. Em biết không, trong tiếng xào xạo của blender chị lại chạnh lòng nghĩ đến em và những người đồng tính, nghĩ đến cái nhu cầu được ở bên ai đó, yêu thương và chăm sóc... Chị đang có anh ấy, em có ai? Cả hai chúng ta đều mong có được một người đàn ông của riêng mình. Cả dì Dũng nữa, người đã dũng cảm kể câu chuyện đời gay qua cuốn tự truyện "Bóng" đó, cũng chỉ mong được ở bên một người đàn ông yêu mình, để cho mình mình yêu và chung sống trọn cuộc đời. Chị tự hỏi, liệu đây có phải là lý do để chị tự hào khi sinh ra đã mặc nhiên được làm nữ nhi thường tình. Đứng trước đàn ông straight, chị có quyền tự tin hơn em và các chàng gay chăng?
Khi anh ấy tỏ ra hài lòng với cốc nước quả và lại chăm chú vào máy tính, chị đọc nốt những trang cuối của "Bóng", hiểu rằng mình vừa biết được thêm vô số vấn đề của em mà chị chưa từng nghĩ đến. Đọc xong, chị gấp sách lại, nằm nghĩ đến cuộc sống của chị ở bên anh ấy, rồi lại nghĩ đến sự thiệt thòi của em. Liệu em đã tìm được cho mình một tình yêu? Chị khóc, vì những điều chị chưa kịp biết và chia sẻ với em.
Chị chưa từng nghĩ bất hạnh của nhiều người gay là yêu đàn ông straight, bởi rõ ràng là đàn ông straight có mấy ai thích gần gũi với gay, có người thậm chí còn "dị ứng" với gay là đằng khác. Ngay cả anh ấy - người từng nhận xét đồng tính luyến ái chỉ là vấn đề giới tính mang tính cá nhân và cần được tôn trọng - bằng cách này hay cách khác, khi trả lời các câu hỏi thăm dò của chị đều ngầm thể hiện sự khó chịu của anh ấy những lúc phải gặp gỡ những người đồng tính. Đúng vậy, chị không cần phải ghen với gay, chị cũng không cần phải lo lắng người đàn ông của chị sẽ có ngày biến giới hoặc bỗng thích thú việc làm tình với người đồng giới như một thú tiêu khiển. Nhưng chính vì thế mà chị lại thương em hơn. Em, chị vẫn muốn biết, em có đang hạnh phúc với một ai đó?
Đêm Chủ nhật, chị dành hai tiếng để nghe một chương trình giáo dục giới tính trên đài FM. Đó là chương trình hàng tuần trên kênh VOV Giao Thông nhằm phục vụ thông tin cho lesbian. Chị nghe và chị nhớ em rất nhiều. Ước gì em cũng biết đến và nghe chương trình ấy vào mỗi đên Chủ Nhật, để em hiểu rằng xã hội của chúng ta đang cởi mở đến mức nào... Chị ước em có thể trở về và sống bình yên bên chị, giữa Hà Nội của chúng ta!
Ở phần cuối chương trình hôm Chủ nhật vừa rồi, BTV hỏi một vị khách mời, là Giám đốc một trung tâm tư vấn tâm lý cho người đồng tính: Làm thế nào để giúp lesbian chấp nhận chính bản thân họ? Chị nghe và đã khóc vì nhớ em, nhớ những tháng ngày mà em phải vắt kiệt lý trí để nhìn nhận mình là gay, chị đã cố gắng chia sẻ với em, giúp em cảm thấy dễ chịu hơn. Những người đàn bà như chị có được coi là kẻ may mắn, khi không phải là lesbian, không trải qua những tháng ngày dằn vặt và chối bỏ bản thân?
Mong sao em tin rằng chị vẫn luôn nỗ lực để hiểu và cảm thông với em nhiều hơn, dù chị không là bất cứ ai trong thế giới đồng tính. Chúng ta đều là con người, chúng ta đều có trái tim. Em ơi, hãy về đây sống và yêu đương như mọi người. Rồi em sẽ tìm được một người đàn ông cho riêng mình. Về đây để chị được trông thấy em hạnh phúc!
Bây giờ thì chị đang lần giở lại "Bóng" - Tự truyện của một người đồng tính. Chị muốn đọc lại chương 6, khi thủy triều dâng, lần đầu cho một đời... Nếu em ở đây, hẳn là chị sẽ bảo em đọc cho chị nghe, rồi chị sẽ để em nhìn thấy chị khóc và em sẽ hiểu rằng chị thương em đến nhường nào.
Lúc chị đọc "Bóng" lần đầu tiên, anh ấy đang mải mê làm việc bên máy tính chợt quay sang nhìn chị chăm chú và hỏi vì sao chị khóc. Chị bảo là chị tủi thân. Đúng thật là chị tủi thân, thấy thương xót cho chính mình cái thời mới lớn. Đó là lúc chị đọc đến đoạn nhân vật chính bắt đầu dậy thì, lần mò trên bước đường trở thành một chàng trai mà không hề có cách nào để sớm biết được xu hướng tình dục của bản thân. Ai chẳng trải qua cảnh dậy thì phải không em? Chị đọc "Bóng", nghĩ đến em, rồi lại nghĩ đến chị, ở cái thời điểm chúng ta phải tự mình khám phá những cánh cửa giới tính đầy kỳ bí và rắc rối. Chị khóc cho những va vấp đầu đời của tất cả mọi người, chị tủi thân cho tất cả...
Anh ấy chịu khó nghe chị kể lại câu chuyện trong sách và cảm giác của chị, nhưng rồi chỉ nói một câu chẳng có vẻ gì là chia sẻ: "Thôi nào, anh không thích em đọc sách rồi khóc lóc tủi phận như Thúy Kiều trước mộ Đạm Tiên đâu nhé!"
Chị định đáp trả, rằng đó chỉ là một chút chiêm nghiệm về cuộc đời chứ có gì là tủi phận đâu, chẳng qua chị bảo "tủi thân" là vì bỗng chốc mường tượng lại cái thời ngu ngơ ngày trẻ dại mà thôi.
Nhưng anh ấy chẳng để cho chị nói thêm, quay sang đòi chị mang cho một cốc gì đó ngọt ngọt để uống. Em biết đấy, chị có thể bỏ dở một cuốn sách để chạy đi làm việc gì đó cho anh ấy, nhất là việc đơn giản như biến những thứ mình có trong bếp thành một món đồ uống cho anh ấy. Vì vậy chị dừng đọc để làm một cốc blending hoa quả. Em biết không, trong tiếng xào xạo của blender chị lại chạnh lòng nghĩ đến em và những người đồng tính, nghĩ đến cái nhu cầu được ở bên ai đó, yêu thương và chăm sóc... Chị đang có anh ấy, em có ai? Cả hai chúng ta đều mong có được một người đàn ông của riêng mình. Cả dì Dũng nữa, người đã dũng cảm kể câu chuyện đời gay qua cuốn tự truyện "Bóng" đó, cũng chỉ mong được ở bên một người đàn ông yêu mình, để cho mình mình yêu và chung sống trọn cuộc đời. Chị tự hỏi, liệu đây có phải là lý do để chị tự hào khi sinh ra đã mặc nhiên được làm nữ nhi thường tình. Đứng trước đàn ông straight, chị có quyền tự tin hơn em và các chàng gay chăng?
Khi anh ấy tỏ ra hài lòng với cốc nước quả và lại chăm chú vào máy tính, chị đọc nốt những trang cuối của "Bóng", hiểu rằng mình vừa biết được thêm vô số vấn đề của em mà chị chưa từng nghĩ đến. Đọc xong, chị gấp sách lại, nằm nghĩ đến cuộc sống của chị ở bên anh ấy, rồi lại nghĩ đến sự thiệt thòi của em. Liệu em đã tìm được cho mình một tình yêu? Chị khóc, vì những điều chị chưa kịp biết và chia sẻ với em.
Chị chưa từng nghĩ bất hạnh của nhiều người gay là yêu đàn ông straight, bởi rõ ràng là đàn ông straight có mấy ai thích gần gũi với gay, có người thậm chí còn "dị ứng" với gay là đằng khác. Ngay cả anh ấy - người từng nhận xét đồng tính luyến ái chỉ là vấn đề giới tính mang tính cá nhân và cần được tôn trọng - bằng cách này hay cách khác, khi trả lời các câu hỏi thăm dò của chị đều ngầm thể hiện sự khó chịu của anh ấy những lúc phải gặp gỡ những người đồng tính. Đúng vậy, chị không cần phải ghen với gay, chị cũng không cần phải lo lắng người đàn ông của chị sẽ có ngày biến giới hoặc bỗng thích thú việc làm tình với người đồng giới như một thú tiêu khiển. Nhưng chính vì thế mà chị lại thương em hơn. Em, chị vẫn muốn biết, em có đang hạnh phúc với một ai đó?
Đêm Chủ nhật, chị dành hai tiếng để nghe một chương trình giáo dục giới tính trên đài FM. Đó là chương trình hàng tuần trên kênh VOV Giao Thông nhằm phục vụ thông tin cho lesbian. Chị nghe và chị nhớ em rất nhiều. Ước gì em cũng biết đến và nghe chương trình ấy vào mỗi đên Chủ Nhật, để em hiểu rằng xã hội của chúng ta đang cởi mở đến mức nào... Chị ước em có thể trở về và sống bình yên bên chị, giữa Hà Nội của chúng ta!
Ở phần cuối chương trình hôm Chủ nhật vừa rồi, BTV hỏi một vị khách mời, là Giám đốc một trung tâm tư vấn tâm lý cho người đồng tính: Làm thế nào để giúp lesbian chấp nhận chính bản thân họ? Chị nghe và đã khóc vì nhớ em, nhớ những tháng ngày mà em phải vắt kiệt lý trí để nhìn nhận mình là gay, chị đã cố gắng chia sẻ với em, giúp em cảm thấy dễ chịu hơn. Những người đàn bà như chị có được coi là kẻ may mắn, khi không phải là lesbian, không trải qua những tháng ngày dằn vặt và chối bỏ bản thân?
Mong sao em tin rằng chị vẫn luôn nỗ lực để hiểu và cảm thông với em nhiều hơn, dù chị không là bất cứ ai trong thế giới đồng tính. Chúng ta đều là con người, chúng ta đều có trái tim. Em ơi, hãy về đây sống và yêu đương như mọi người. Rồi em sẽ tìm được một người đàn ông cho riêng mình. Về đây để chị được trông thấy em hạnh phúc!
#76
The voice was very young, and the person said "thanks".
You've got to elect gay people so that the young child, and the thousands upon thousands just like him, will have hope for a better life, hope for a better tomorrow.
Milk (Oscar 2009: Best Actor, Best Original Screenplay)
Chị không nhớ vì sao đến bây giờ mới tìm kiếm những phim được nhiều để cử của Oscar 2009. Chị không biết vì sao hôm nay chị chợt tìm xem Milk. Có lẽ vì anh ấy đi công tác, còn mình chị ở đây thao thức nghĩ đến mấy gã trai bóng bảy trong đoàn của anh ấy. Hay vì thực tế khác với suy nghĩ của chị, ngoài này cũng có nhiều gay không kém gì trong kia, và chị vẫn có những lo lắng mà anh ấy luôn kêu ca là "rất dở hơi". Yêu vào thế nào cũng có lúc ghen, em hiểu phải không? Liệu chị có được quyền "tẩy chay" mấy người gay chỉ vì ghen? Anh ấy sẽ phát điên lên nếu biết chị cứ nghĩ ngợi như thế, nên chị không thể tâm sự với anh ấy. Chị đành tìm em.
Milk, một bộ phim dựng từ chuyện có thật, tất nhiên nó khiến chị nhớ đến em. Chị khóc, vì những con người đấu tranh cho công bằng và quyền được tự do yêu đương của họ. Bây giờ chị lại vừa khóc vừa viết cho em.Đã nhiều lần ngay tại đây, chị nói rằng chị cần em vì chị lo lắng cho đứa con trai trong tương lai của chị. Em có nhớ không?
Trong phim Milk, người ta đã phản đối đồng tính luyến ái bằng lý lẽ thế này: "Can two men reproduce?". Bây giờ có rất nhiều đôi vợ chồng homo được nhận con nuôi, thế giới đã khác hơn, và nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày những nhóm người gay đầu tiên trên thế giới cất lên tiếng nói đấu tranh của họ. Nhưng sao chị vẫn lo lắng?
Em hãy trở về, hãy nói với chị rằng em là một chàng gay mạnh mẽ như Milk, nói rằng em đã sẵn sàng đối mặt với những ánh mắt và lời nói nơi quê hương khiến em đau lòng! Nếu em đang bình yên ở một nơi nào đó, Âu hay Mỹ, và em không muốn trở về, thì chị mong em hãy gọi cho chị một cuộc điện thoại, hoặc gửi đôi dòng email. Em biết đấy, chị muốn yên tâm rằng đứa con do chị đẻ ra và nuôi lớn lên, dù sao này nó có là người mang giới tính nào đi chăng nữa, nó vẫn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với đầy đủ sự công bằng và quyền tự do yêu đương cho trái tim nó. Và chị cần chuẩn bị tinh thần, nếu nó cần phải đi đến những nơi xa xôi để tìm kiếm hạnh phúc, sự yên ổn cho chính nó.
Chị nhớ loáng thoáng trong phim còn có một lời thoại rất sắc, dù nó chỉ lướt nhanh qua màn hình và do một nhân vật quần chúng vô danh nói: Nếu cấm những người đồng tính làm giáo viên, bằng cách nào mà chúng ta có thể dạy cho lũ trẻ biết chấp nhận những người không giống chúng?
Em, đừng ngại gì nếu em muốn trở về. Chị sẽ dạy cho con chị biết chấp nhận sự khác biệt, và chị sẽ để em dạy nó đá bóng hay môn học nào đó. Em luôn học giỏi môn toán nhất lớp suốt 12 năm đi học, chị vẫn nhớ em đã phải è cổ làm hộ bài tập toán cho lũ con gái ở khu phố mình. Thấy không? Chị chưa bao giờ quên em!
You've got to elect gay people so that the young child, and the thousands upon thousands just like him, will have hope for a better life, hope for a better tomorrow.
Milk (Oscar 2009: Best Actor, Best Original Screenplay)
Chị không nhớ vì sao đến bây giờ mới tìm kiếm những phim được nhiều để cử của Oscar 2009. Chị không biết vì sao hôm nay chị chợt tìm xem Milk. Có lẽ vì anh ấy đi công tác, còn mình chị ở đây thao thức nghĩ đến mấy gã trai bóng bảy trong đoàn của anh ấy. Hay vì thực tế khác với suy nghĩ của chị, ngoài này cũng có nhiều gay không kém gì trong kia, và chị vẫn có những lo lắng mà anh ấy luôn kêu ca là "rất dở hơi". Yêu vào thế nào cũng có lúc ghen, em hiểu phải không? Liệu chị có được quyền "tẩy chay" mấy người gay chỉ vì ghen? Anh ấy sẽ phát điên lên nếu biết chị cứ nghĩ ngợi như thế, nên chị không thể tâm sự với anh ấy. Chị đành tìm em.
Milk, một bộ phim dựng từ chuyện có thật, tất nhiên nó khiến chị nhớ đến em. Chị khóc, vì những con người đấu tranh cho công bằng và quyền được tự do yêu đương của họ. Bây giờ chị lại vừa khóc vừa viết cho em.Đã nhiều lần ngay tại đây, chị nói rằng chị cần em vì chị lo lắng cho đứa con trai trong tương lai của chị. Em có nhớ không?
Trong phim Milk, người ta đã phản đối đồng tính luyến ái bằng lý lẽ thế này: "Can two men reproduce?". Bây giờ có rất nhiều đôi vợ chồng homo được nhận con nuôi, thế giới đã khác hơn, và nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày những nhóm người gay đầu tiên trên thế giới cất lên tiếng nói đấu tranh của họ. Nhưng sao chị vẫn lo lắng?
Em hãy trở về, hãy nói với chị rằng em là một chàng gay mạnh mẽ như Milk, nói rằng em đã sẵn sàng đối mặt với những ánh mắt và lời nói nơi quê hương khiến em đau lòng! Nếu em đang bình yên ở một nơi nào đó, Âu hay Mỹ, và em không muốn trở về, thì chị mong em hãy gọi cho chị một cuộc điện thoại, hoặc gửi đôi dòng email. Em biết đấy, chị muốn yên tâm rằng đứa con do chị đẻ ra và nuôi lớn lên, dù sao này nó có là người mang giới tính nào đi chăng nữa, nó vẫn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với đầy đủ sự công bằng và quyền tự do yêu đương cho trái tim nó. Và chị cần chuẩn bị tinh thần, nếu nó cần phải đi đến những nơi xa xôi để tìm kiếm hạnh phúc, sự yên ổn cho chính nó.
Chị nhớ loáng thoáng trong phim còn có một lời thoại rất sắc, dù nó chỉ lướt nhanh qua màn hình và do một nhân vật quần chúng vô danh nói: Nếu cấm những người đồng tính làm giáo viên, bằng cách nào mà chúng ta có thể dạy cho lũ trẻ biết chấp nhận những người không giống chúng?
Em, đừng ngại gì nếu em muốn trở về. Chị sẽ dạy cho con chị biết chấp nhận sự khác biệt, và chị sẽ để em dạy nó đá bóng hay môn học nào đó. Em luôn học giỏi môn toán nhất lớp suốt 12 năm đi học, chị vẫn nhớ em đã phải è cổ làm hộ bài tập toán cho lũ con gái ở khu phố mình. Thấy không? Chị chưa bao giờ quên em!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)