Chị cắt tóc cho anh ấy, chính xác là "gọt", bằng cái tông-đơ điện hẳn hoi. Bọn chị mới mua nó được hai tháng và sử dụng được 3 lần. Nghe đâu Obama tuần nào cũng cắt tóc, nhưng bọn chị thống nhất là khi nào chị "thấy ngứa mắt" hoặc anh ấy "thấy ngứa tai" thì mới "đè nhau ra gọt". Có thể là lại thêm một thói quen chung đang hình thành cho bọn chị. Tốt đấy chứ, em nhỉ?
Đầu đuôi là khoảng 2 tuần sau Tết anh ấy đi cắt tóc, nhưng ông thợ quen bị con cái bắt về hưu ở nhà rồi. Hôm đấy anh ấy về sớm, trong bữa cơm tối than thở chuyện mấy anh em trong công ty đang "lo sốt vó" vì chưa tìm được chỗ cắt tóc mới. Chị bĩu môi bảo, cứ làm như ngoan lắm đấy, ai chả biết các bố có đầy địa chỉ "hớt tóc máy lạnh nhân viên nõn nà". Tất nhiên, như mọi khi, anh ấy lại nói "em dở hơi lắm". Rồi anh ấy kể vì sao hội của anh ấy hay thích đi cắt tóc chỗ ông thợ già kia.
Cơm tối xong, dọn dẹp các thứ, chị quyết định thử cắt tóc cho anh ấy và... anh ấy đồng ý. Có lẽ anh đang chưa tìm được chỗ cắt tóc nên chơi bài "phó mặc cho số phận" chăng? Chị hỏi anh ấy thế, anh ấy bảo chị có thích thì làm tới luôn đi, đừng có thắc mắc linh tinh. Anh ấy nói thêm "honey, nếu em mà cắt hỏng thì mai anh đi gọt trọc luôn cho tiện đấy nhé".
Đầu tiên bọn chị định cắt ở ban-công, cho có vẻ thoáng mát như cái quán của ông thợ vỉa hè anh ấy thường đến. Anh ấy tả ở đó là một bóng cây tỏa rộng và cái gương treo trên thân cây. Nhưng rồi nhận ra là tóc sẽ bị gió thổi bay tứ tung, bọn chị đành ngồi trong nhà để tiện dùng máy hút bụi sau khi cắt xong. Cắt tóc trong nhà cũng tốt, vì bọn chị có thể bật nhạc. Anh ấy kể về "bản giao hưởng" có tiếng kéo của bác thợ già lách cách trên nền là tiếng ồn của đường phố, hội của anh ấy đã rất say mê enjoy và trở nên "ghiền" là đằng khác. Bọn chị không thể tái tạo thứ âm nhạc đó, nhưng dù sao bọn chị cũng có một số bài hát mà bật lên thì hai đứa cùng nghêu ngao hát theo được. Em sẽ phì cười nếu thấy cảnh đấy. Bọn chị thực sự thích được như thế, rất thư giãn em ạ.
Chị cắt rất chậm, lần mò vì sợ cắt vào tai anh ấy, dù sao lúc đó cũng dùng cái kéo cắt vải chứ đã mua "đồ nghề" tử tế đâu. Trước đây chị thường cắt tóc cho ông ngoại chị, nhưng 7 năm trời từ khi ông mất thì chị không cắt tóc cho ai nên cũng bị "lụt nghề" ghê gớm. Chị kể chuyện đó và anh ấy bảo không sao, cứ từ từ rồi chị sẽ "lấy lại phong độ". Nhưng khi chị đã mua được cái kéo cắt tóc ưng ý và có vẻ lấy lại phong độ thì anh ấy đòi "gọt đầu", tóc chỉ còn non nửa xen-ti-mét. Thế là bọn chị quyết định mua tông-đơ.
Lần đầu tiên dùng tông-đơ điện cũng thấy ghê ghê với cái tiếng xè xè của nó, nhưng rồi chị cũng cố gắng làm tốt với sự cổ vũ của "honey người mẫu dũng cảm". Bây giờ là lần thứ 3 rồi, tay nghề có khá hơn. Xong xuôi, bọn chị ra ngồi ở ban-công và huyên thuyên về chuyện cắt tóc. Chị kể về cái tạp chí của bạn chị, chuyên về tóc, có một thời gian chị đã cộng tác với nó. Anh ấy bảo tại sao chị không dành thời gian online để đi học nghề làm tóc, chị phải nói thật là trước đây xem bói rút phải một quẻ nói chị không nên làm nghề làm đẹp cho người khác. "Mê tín quá", anh ấy phàn nàn, "nhưng anh nghĩ lý do chính phải là em chẳng có đam mê với cái gì". Chị công nhận nghề cắt tóc phải có đam mê, không thì cái ông thợ gia kia đã bỏ quách nghề ngồi chơi xơi nước từ lâu rồi, việc gì phải đợi con cái gọi về. Anh ấy gật gù ra vẻ hài lòng, vì rốt cuộc thì chị cũng hiểu ra một phần lý do khiến cái quán cắt tóc vỉa hè đấy trở nên đặc biệt đối với anh ấy và đám đàn ông hay đến đấy.
Rồi anh ấy bảo "honey bao giờ em hết đam mê thì bảo anh sơm sớm để còn tìm quán tiếp quản cái đầu anh nhé". Chị hỏi "chẳng lẽ tự anh không thể nhận ra lúc nào em hết đam mê à?", anh ấy bảo với giọng rất mỉa mai: "Chỉ biết chờ ơn trên chứ làm gì mà tự đoán định được". Trong ánh mắt anh ấy có gì đó rất nghiêm túc, như thể khi chị hết đam mê với "nghề" cắt tóc cho anh ấy thì cũng là lúc chị rời khỏi anh ấy mãi mãi. Chị hôn anh ấy, ôm anh ấy một lúc, rồi chị bưng lấy khuôn mặt anh ấy trên đôi bàn tay mình mà ngắm nghía. Trong chốc lát, chị hồi tưởng lại cảm xúc trong lần đầu tiên cắt tóc cho anh ấy.
Lúc đó chị đã nhìn ngắm anh ấy và nghĩ đến The Incredible Hulk. Bruce lang thang một mình rất lâu, trốn chui trốn nhủi, rồi anh tìm được Betty. Khi Betty cắt tóc cho Bruce xong, nàng ngắm anh trong gương với đôi mắt trìu mến mà rơm rớm nước mắt: Thử tưởng tượng xem anh sống mà không có em... Chị cũng đã ứa nước mắt khi xem cảnh đó. Một người đàn bà sẽ ứa nước mắt bao nhiêu lần, khi nghĩ rằng người đàn ông của mình đang phải lang thang ngoài kia với bộ dạng lôi thôi và mình không thể giúp anh trông gọn gàng hơn?
Nếu em ở đây hẳn là em nói rằng em hiểu chị, vì em đã trông thấy chị cắt tóc cho ông ngoại chị biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng em thấy buồn cười khi chị bỗng dưng có thể lo lắng cho một gã "người dưng" theo cách đó, phải không? Ngày xưa, chúng ta vẫn luôn nói về đàn ông như những người tình không xứng đáng được chăm sóc như người thân trong gia đình. Em, liệu em đã thay đổi ý kiến hay chưa? Liệu em đã đủ gắn bó với ai đó để nói rằng em đã nghĩ khác xưa rồi?
Chị bỗng tưởng tượng em đang là một hairdresser chuyên nghiệp và chị trở thành khách hàng thường xuyên của em. Em ở đâu? Chị sẽ nuôi lại tóc dài như xưa nếu em về bên chị, hứa đấy. Về đi em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét