28 thg 6, 2009

#70

17 AGAIN, em, hãy xem bộ phim đó!

Chiều nay anh ấy đi tennis với bạn, chị dắt bé Mi đi xem phim. Bé Mi là cháu gọi chị bằng dì, năm nay nó lên lớp 9. Hình như chị hơi sai lầm khi dắt nó đi xem bộ phim 17 AGAIN... nhiều cảnh người ta hôn nhau, lại có cả cảnh cô giáo phân phát bao cao su cho học sinh nữa chứ! Nhưng dù sao chị cũng được nghe nó say mê kể về Zac Efron và tụi con gái tuổi teen của cả thế giới này đang phát điên lên khi xem cậu ta đóng High School Music. Hiếm khi được một đứa nhóc ở tuổi bé Mi hồn nhiên kể đủ thứ chuyện về lũ nhóc tuổi nó, phải không em?

Mà phải công nhận Zac thực sự dễ thương. Trong 17 AGAIN và HSM cậu ấy chơi bóng rổ. Nó khiến chị nhớ em, em ạ. Chị nhớ cậu bé 17 tuổi lấp lánh mồ hôi đang say sưa đá bóng với đám bạn cùng phố mình. Em rất đẹp trai và dễ thương, em biết không?

Chị không biết liệu có cần phải tìm ra lý do thực sự khiến chị viết những dòng này cho em. Vì bộ phim khiến chị nhớ đến cậu bé 17 tuổi của chị? Hay vì chị cũng luôn muốn một lần được quay trở lại tuổi 17 và làm tất cả những gì mình đã bỏ qua? Hay vì hôm nay chị lại ngắm trộm anh ấy và tự hỏi anh ấy đã làm gì ở tuổi 17, khi không có chị bên cạnh?

Cũng có thể vì chị nghĩ đến bọn chị của 20 năm sau. Ngay bây giờ, chỉ còn hơn mười ngày nữa là bọn chị rời khỏi đây để về HN, chị bỗng cảm thấy sợ... Liệu có một lúc nào đó, khi bọn chị đã cưới nhau và con cái đang lớn lên, anh ấy bắt đầu than thở rằng chị đã làm hỏng cuộc đời anh ấy?

Quyền lựa chọn thuộc về anh ấy, nhưng chị là lý do. Em có nghĩ rằng chị là một lý do tồi và anh ấy sẽ luôn thấy hối tiếc với quyết định của bản thân?

17 AGAIN có kết thúc thật đẹp, chị không dám nghĩ rằng bọn chị sẽ có được kết thúc như vậy nếu như anh ấy hối tiếc. Một cậu bé 17 tuổi suy nghĩ và cư xử như một ông bố trải đời, luôn lo lắng che chở cho các cô gái trẻ người non dạ và luôn cổ vũ giúp đỡ những thằng con trai mới lớn... thật vô lý phải không em? Đời không như là phim, chị không dám chắc anh ấy bây giờ sẽ nghĩ như anh ấy của 20 năm về sau. À không, thực sự thì chị không dám chắc là anh ấy của 20 năm về sau vẫn yêu chị và hạnh phúc khi có chị ở bên cạnh.

Điên rồ phải không em? Chị lại bắt đầu có những thứ lo lắng như vậy, cho dù chị đã rất vui khi xem 17 AGAIN. Bộ phim bảo với chị rằng, hãy cố gắng giữ cho anh ấy một tinh thần tươi trẻ, hãy giúp anh ấy đừng bao giờ quên đi những tình cảm khiến cho anh ấy hạnh phúc như ngày hôm nay. Khó quá em ạ! Chị không dám chắc mình có thể làm được điều đó hay không.

Bọn chị không ở bên nhau khi anh ấy 17 tuổi. Em hiểu điều đó phải không? Chị đã không được nhìn thấy cách mà anh ấy trưởng thành từ những năm tháng non nớt nhất của cuộc đời một người đàn ông. Chị không dám chắc mình có thể làm đúng những việc cần phải làm, để giúp anh ấy không bao giờ quên những gì đang khiến anh ấy hạnh phúc ngày hôm nay.

Em, sao em vẫn chưa về? Mọi thứ lo sợ lại đang trở lại, em hãy về và nói rằng chị có thể tự thoát khỏi chúng, nhé em!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét