"Honey, em mê anh thật rồi hả?"
Chị đang cuốn nem thì anh ấy đến sau lưng, vòng tay ôm eo chị và thì thầm vào tai chị câu hỏi đó. Chị có nửa giây để nghĩ xem nên trả lời như thế nào. Và như nhiều ngày qua, chị trả lời một câu hỏi bằng một câu hỏi: "Sao tự nhiên anh lại hỏi thế?"
"Lúc nãy anh thấy em nhìn trộm anh. Mà anh thấy mấy lần rồi nhé, không phải nhìn mà là ngắm. Thú nhận đi, em mê anh rồi phải không?"
"Ơ... vớ vẩn. Nhìn trộm đâu. Chồng tôi, tôi đường hoàng ngắm nghía chứ việc gì phải trộm!"
Sự bối rối hay được che dấu bằng những lời tỉnh bơ, nhưng chị không thể phủ nhận là chị đã lên cao giọng. Tất nhiên anh ấy nhận ra điều đó. Anh ấy cười hì hì, bảo là rất thích nghe chị nói mấy chữ "chồng tôi" và cũng không muốn ép chị phải trả lời một câu hỏi khiến chị bối rối.
Thực ra thì anh ấy đã đủ "bằng chứng" để chứng minh là chị đã nhìn trộm anh ấy. Một lần anh ấy ngước lên, chị đang ngắm anh ấy và bị giật mình, chị lúng ta lúng túng mất mấy giây mới nói được "em định hỏi anh có muốn uống nước dừa không...". Anh ấy trả lời "cho anh một cốc to vào" rồi lại chúi mũi vào cái máy tính. Chị không nghĩ là anh ấy để ý vụ đó, nhưng hóa ra anh ấy biết là chị đã nhìn trộm.
Chị sẽ phải giải thích chuyện này cho em như thế nào nhỉ? Thú nhận là chị mê anh ấy thật? Không, chị không dám chắc là chị có thể đam mê ai đó, kể cả anh ấy. Nhưng nếu nói rằng chị thích nhìn ngắm anh ấy như nhìn ngắm một đồ vật quý hiếm mà mình được sở hữu, thì hơi quá đáng, em nhỉ?
Thôi được, chị thú nhận là chị thường nhìn trộm anh ấy từ khi... mới quen. Đó là một việc làm vô thức, em hãy tin chị! Chị gặp anh ấy giữa một cuộc vui, rồi bỗng bắt gặp anh ấy có lúc ngồi im không nói năng gì, nhìn đi đâu đó. Và chị bị "ám ảnh" bởi khuôn mặt anh ấy. Em sẽ cố tưởng tượng ra một anh chàng đẹp trai và bảo chị "háo sắc" phải không? Không, anh ấy không đẹp trai. Nhưng chị đã bị ám ảnh bởi gương mặt với cặp kính loang loáng, nhìn vào đâu đó chứ không phải nhìn đi xa xăm, không thể đoán được anh ấy đã nghĩ gì hoặc cảm thấy thế nào. Không suy tư cũng không hờ hững, không vui cũng chẳng buồn, không có âm mưu gì cũng chẳng mấy thanh thản, không lạnh lùng cũng không phởn phơ... bắt gặp cái khuôn mặt đó, có lẽ chị đã bị cuốn hút bởi sự tò mò. Những lần sau gặp lại, chị thường nhìn trộm anh ấy khi có dịp, rồi cảm thấy ngượng ngùng với bản thân vì mình đã làm thế. Nhưng chị cứ vô thức nhìn anh ấy, rồi đoán xem anh ấy đang vui hay buồn, âm mưu hay mộng mơ, suy tư hay hờ hững... Buồn cười, em nhỉ? Chị đã bị cuốn vào trò chơi do chính mình bày ra. Rồi chị không thể từ chối khi anh ấy hẹn gặp riêng chị, nói là muốn ngủ với chị, nói là muốn chung sống với chị, muốn có con với chị và rồi muốn cưới chị... Bao nhiêu ngày tháng đi qua, chị cứ đi theo ý muốn của anh ấy như vậy, một cách mê muội. Và thật điên rồ. Chị luôn giả vờ như một kẻ độc thân đến với kẻ độc thân là lẽ thường tình trên đời này, mà sự thật là chị đã bị ám ảnh bởi khuôn mặt anh ấy - khi anh ấy im lặng. Nếu em ở đây ngay lúc này, chị biết là em sẽ cười sằng sặc và trêu cho chị phát bực lên. Ừ, chị bị anh ấy mê hoặc, thì đã sao nào?
Sau đó, khi bọn chị chung sống và có nhiều lúc chỉ có hai đứa bên nhau, chị không nhìn trộm để dò đoán gì nữa. Chị thích ngắm anh ấy. Đôi lúc chị nghĩ "đây là thằng cha thuộc sở hữu của mình", đôi lúc chị ngạc nhiên "của mình đây sao". Và em biết rồi đấy, chị sẽ lại nghĩ đến chuyện giữ được anh ấy hoặc thà từ bỏ anh ấy trước khi đánh mất rồi đứt ruột vì tiếc. Chị đã đấu tranh với bản thân, như thể đấu tranh khi phải quyết định hoặc luôn giữ bên mình món đồ quý hiếm mà mình yêu thích, hoặc bỏ nó trong két sắt không cho ai trông thấy hoặc trao nó cho ai đó biết giữ gìn hơn mình.
Bây giờ chị ngắm anh ấy và chị thấy bình yên trong lòng, không cần đắn đo lo mất hay phải giữ gìn, không cần nghĩ là của mình hay thuộc về ai khác. Anh ấy ở đây ngay trước mắt chị, thế là đủ. Em có nghĩ chị đang bắt đầu mãn nguyện không? Mà có lẽ anh ấy cũng mãn nguyện khi bọn chị đã hoàn toàn thuộc về nhau, chị hi vọng thế. Chị thấy mừng khi anh ấy có thể yên ổn tập trung vào máy tính, một cuốn sách hay vặn lại những cái ốc vít ở cánh tủ. Chị không cần phải thắc mắc liệu ngay lúc này trong đầu anh ấy có tí ti hình ảnh của chị không, liệu anh ấy tập trung vào những thứ khác thì có quên mất chị không...
Đã qua đi cái thời buộc phải tỏ ra quan tâm nhau và tỏ ra lúc nào cũng nghĩ về nhau, quấn lấy nhau. Chị nhớ lại buổi tiệc trên du thuyền đó, anh ấy không lùa tay vào dưới váy chị, bọn chị không ôm hôn nhau trên boong, thậm chí bọn chị gần như tách hẳn ra... nhưng cả anh ấy và chị đều cảm thấy vui vẻ. Anh ấy biết chị ở đâu, chị biết anh ấy ở đâu và bây giờ anh ấy ở đây với chị, thế là đủ. Đủ để biết rằng không bao giờ đi khỏi tầm mắt nhau và chị vẫn có rất nhiều cơ hội để nhìn trộm anh ấy. Đủ để có lúc anh ấy vòng tay ôm chị và thì thầm hỏi chị mê anh ấy thật phải không. Đủ, em nhỉ?
Em, phải chăng em đã lùi ra xa để nhìn ngắm những gì em đang có? Em luôn biết chị ở đâu và dõi theo chị đúng không? Nhưng em hãy công bằng hơn được không? Chị không biết em ở đâu, chị không nhìn thấy em và chị không biết bao giờ em mới ở bên cạnh chị. Về đi em, nói cho chị tất cả những gì giúp chị cảm thấy đủ. Chị cần nhìn thấy em thêm một lần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét