28 thg 6, 2009

#71

Nửa đêm, chị mở cửa, anh ấy lảo đảo đi vào và nằm vật xuống sofa như mọi khi say rượu. Bỗng chị mơ hồ nghĩ tới những lo sợ đã trở lại và hình như thực sự có rắc rối xảy ra.

Chị khóa cửa nhà cẩn thận rồi quay vào chỗ anh ấy. Anh ấy nằm im, mắt nhắm nghiền có vẻ như là đã ngủ lịm đi. Chị cố gắng cởi giày cho anh ấy thật nhẹ nhàng. Nhưng khi chị nới lỏng cái cà vạt thì anh ấy hất tay chị ra, rất thô lỗ. Anh ấy chưa bao giờ đối xử với chị như thế. Chị hỏi có chuyện gì khiến anh ấy khó chịu hay sao, anh ấy bảo "cô để tôi yên".

Cô để tôi yên! Em có hiểu lời nói như vậy nghĩa là gì không? Mà chị mong sao em nghe được cách mà anh ấy nói, để em có thể giải thích cho chị điều gì đang xảy ra ngay lúc đó. Chị buộc phải quyết định cách phản ứng của mình, hoặc là im lặng bỏ vào phòng ngủ hoặc là buộc anh ấy phải giải thích thái độ của anh ấy. Không, không thể im lặng bỏ anh ấy lại như thế, mà chị cũng chẳng thể ngủ được đâu. Chị cứ đứng nhìn anh ấy và suy nghĩ, cho đến khi anh ấy mở mắt ra, đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy chai nước tu một hơi. Quả thực là chị đã bắt đầu thấy giận dữ...

"Có chuyện gì? Anh cư xử kiểu gì vậy?"
"Chuyện gì thì cô tự biết."
"Anh nói vậy là sao? Anh muốn gì?"
"Tôi muốn cô để tôi yên."
"Anh muốn em đi khỏi đây phải không?"
"Không, không phải thế. Cô đi ngủ đi."
"Ngủ làm sao được! Anh nói đi, tại sao lại cư xử với em như vậy?"
"Tại sao à? Sao cô không tự hỏi mình?"

Chị thực sự nổi điên lên, tức phát khóc và bỏ về phòng tìm cái vali. Lúc đó chị cảm thấy anh ấy đã biến thành một con quái vật và chị không thể chung sống với một con quái vật có giọng nói như muốn nghiền nát trái tim người khác.

Anh ấy xông vào giữ tay chị khi chị đang lôi quần áo trong tủ ra giường để nhét vào vali. Tất nhiên, anh ấy giữ chị lại, vì anh ấy không phải một thằng khốn nạn giở trò khi đã chán người tình, anh ấy không phải là cái gã trong phim Alfie. Anh ấy ôm ghì lấy chị và nói xin lỗi liên tục. Chị lại phải suy nghĩ và lựa chọn, hoặc vùng ra và dứt khoát bỏ đi, hoặc đứng im cho anh ấy ôm, nghe anh ấy nói xin lỗi rồi nhẹ nhàng hỏi chuyện.

Chiếc nhẫn đính hôn trên tay chị đã làm phận sự của nó. Chị không thể cứ bỏ đi khi mà anh ấy đã giữ tay chị, ôm chị và nói lời xin lỗi. Vì vậy chị cứ đứng im mà khóc, khóc nức nở trong vòng tay anh ấy. Mà đến bây giờ chị cũng không hiểu tại sao lại có thể nức nở kinh khủng đến thế, như một đứa trẻ tủi thân khi mẹ nó tỏ ra hắt hủi.

Cũng phải mất một lúc lâu chị mới nín được. Rồi bọn chị nói chuyện. Thì ra anh ấy đã phát điên lên khi biết chị liên lạc với người quen cũ, thực ra thì... một vài trong số đó là người yêu cũ. Không, em đừng hiểu lầm chị, họ gọi chị trước chứ chị không hề chủ động. Họ bảo là biết tin chị sắp về HN và họ nghĩ là có thể "cà phê cà pháo" chào mừng, chị chỉ nghĩ đó là một trong những cách tạo mối quan hệ thôi, vì đằng nào thì hầu hết bọn họ đều đang có vợ con hoặc vợ sắp cưới. Vậy mà anh ấy phát điên lên.

Anh ấy nghĩ chị cứ mong ngóng trở về sống ở HN để lại tung tăng với những mối quan hệ của chị, những mối quan hệ mà chị đã cố gắng từ bỏ bằng cách chuyển tới thành phố này. Rồi anh ấy bắt đầu suy diễn về mấy lần chị về HN vừa rồi. Quả thực tình ngay lý gian, phải không em? Chỉ là về chơi thôi mà như thế là quá nhiều, ai mà không nghĩ ngợi cơ chứ. Anh ấythừa nhận là đã nghĩ ngợi và cảm thấy bị lừa dối, cảm thấy như bị biến thành một con lừa để chị cưỡi đi khắp nơi mà chị muốn. Chị trách anh ấy nghĩ ngợi lung tung và không thực sự tin tưởng chị, rồi chị hỏi vì sao anh ấy biết mấy người quen cũ rủ rê chị gặp gỡ và chị đã hứa gặp một vài người.

Em biết đấy, một người bạn của chị đã từng nói "there is no trash in the world" và kể chuyện cô ấy bị chồng sắp cưới "phong tỏa" toàn bộ các account email, chat chit. Chị không bao giờ nghĩ rằng anh ấy là một gã ghen tuông giống thế, không bao giờ! Nhưng lúc này chị không thể nào nghĩ khác đi được khi mà việc đó nằm trong khả năng của anh ấy. Chị hỏi liệu có phải anh ấy đã âm thầm kiểm tra tất cả những thứ liên quan đến chị kiểu như vậy, bởi vì lâu nay anh ấy luôn chăm sóc cái laptop của chị rất kỹ càng.

Anh ấy chối. Chị không biết có nên tin không. Anh ấy bảo là khi ở HN (hôm thứ Tư anh ấy ra đó họp một ngày) dây mơ rễ má thế nào mà anh ấy lại nghe được thông tin về chị, vòng vèo qua những người quen của người quen. Ai đó đã nói là chị sẽ về HN và đang mong ngóng gặp gỡ bạn bè. Anh ấy không thể kể chi tiết là ai đã nói gì và nói như thế nào. Chị bảo thật khó tin.

Vậy là chủ đề về lòng tin lại được khơi ra theo cách đó. Anh ấy thì cứ nhất quyết là có quyền nghi ngờ thói tung tăng thích gặp gỡ hẹn hò của chị, chị thì khẳng định là anh ấy đang xâm phạm tự do cá nhân của chị một cách trầm trọng. Chị cố gắng thuyết phục anh ấy hiểu thực sự chị chẳng có mối quan hệ nào cả, gợi nhắc anh ấy rằng chị luôn là một đứa hay "hứa lèo", cho nên chị có thể chỉ hẹn để mà hẹn thôi và khả năng cho ai đó "leo cây" là rất cao. Anh ấy bảo cứ có hẹn là đáng nghi rồi, ai mà biết chị sẽ quyết định hủy hẹn hay đến chỗ hẹn vào phút cuối, hơn nữa anh ấy nhớ là chị chưa từng cho anh ấy "leo cây". Rồi khi chưa ngã ngũ chuyện hẹn hò gặp gỡ bạn bè, chị lại bắt anh ấy giải thích một cách thuyết phục hơn về cách mà anh ấy biết được chị đang liên hệ với những ai. Anh ấy khăng khăng nói rằng đó là do tình cờ, anh ấy không hề có chủ định theo dõi ai cả.

Cứ như vậy, bọn chị bắt bẻ nhau mất gần hai giờ đồng hồ. Không đến nỗi cãi vã nhưng chị cảm thấy căng thẳng kinh khủng. Cuối cùng chị bảo anh ấy đi ngủ, sáng hôm sau tỉnh táo thì nói chuyện tiếp.

Hai buổi sáng liên tiếp anh ấy tỉnh dậy là ra khỏi nhà ngay, lấy cớ sắp xếp công việc trước khi thuyên chuyển để đi suốt cả ngày đến tận đêm khuya mới về. Dĩ nhiên chị không thể đòi hỏi trò chuyện khi anh ấy có vẻ mệt rũ ra và buồn ngủ. Ban ngày, chị email và nhắn tin, anh ấy cũng chỉ trả lời gọn lỏn là "anh bận lắm, anh xong việc rồi mình nói chuyện sau nhé".

Bọn chị đã sắp xếp mọi thứ và ngày bay ra HN rất gần rồi, chị không hiểu nổi tại sao vẫn có chuyện rắc rối như thế. Mệt mỏi và chán nản em ạ, chị không thể hiểu nổi cảm giác này, vào thời điểm này. Có phải đó là thử thách mà đôi vợ chồng sắp cưới nào cũng phải trải qua? Lòng tin chưa bao giờ là cái gì to tát hơn cả sự riêng tư, bọn chị đã thống nhất với nhau như thế. Bọn chị cũng đã cố gắng để đảm bảo mọi diễn biến của mối quan hệ đều không thể xâm phạm sự riêng tư của mỗi người. Vậy mà mọi thứ đang diễn ra khác quá. Em có thể nói gì về điều này không?

1 nhận xét:

  1. Chị àh
    Tôi nói chuyện với Chị như với em gái thôi nhé; Đừng vội giận và đừng mất bình tĩnh.

    Tôi thấy việc này đơn giản trong cách giải quyết, nhưng phức tạp để sống chung với nó trong cả cuộc đời.

    Về nguyên tắc, sự ghen của đàn ông là chấp nhận được trong một hoàn cảnh nhất định; anh ấy của Chị ghen có lý nào đó, tôi ngoài cuộc không hiểu đươc, thôi mình cũng chẳng cần hiểu làm gì, mặc dù Chị đã nói tương đối kỹ (nhưng theo cách Chị hiểu, nhận thấy).

    Cách xử lý như Chị nói là đã giải quyết được ý 1.

    Còn về lâu dài, đôi nào ở với nhau cũng phải có một cái 'liềm' tin. Không tin nhau thì chán chết.

    Tôi khuyên Chị nên bình tĩnh, chấp nhận hoàn cảnh hiện tại. Nhưng cần phải nói rõ cho nhau (tức là nói với anh ấy, và nghe anh ấy nói) để đạt được một nguyên tắc về cái 'liềm'; không có nguyên tắc đó thì không lâu bền được đâu.

    Tôi nói xong rồi.

    Tái bút: Các việc khác vẫn diễn ra bình thường nhé (sắp xếp mọi thứ và bay ra HN); Chẳng cần thay đổi cái gì cả đâu.

    5 năm lấy vợ và hơn ba sọi năm yêu thương.

    Trả lờiXóa