Ngày Chúa Giáng Sinh thực ra cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Nhưng mọi thứ xung quanh đang trở nên tốt đẹp hơn và mọi người vui vẻ hơn vào ngày này. Đó là lý do chúng ta vẫn muốn dành buổi tối hôm ấy cho những người mình yêu thương nhất. Giáng Sinh cuối cùng em còn ở nhà, chúng ta đã cùng nhau bày trò làm một con gà quay "giả turkey" ở nhà em... Những ngày vui vẻ đã quá xa rồi. Chị rất nhớ em, em biết không?
Tối qua, bọn chị leo lên một cái cafe bên Hồ Gươm uống bia. Ngồi ngoài trời nên gió hơi lạnh, chị mãn nguyện ngồi sát vào anh ấy. Chị bảo nhớ A., cái quán mà bọn chị có đợt thường đến nghe nhạc unplugged. Hình như có lần chị đã kể em nghe những buổi tối bọn chị ở đó, anh ấy ngồi thật sát, một tay vòng qua ôm chị và miệng kề vành tai chị, khe khẽ hát theo bản nhạc quen... Chị kể lại, chị bảo nhớ quá. Anh ấy thật khôn khéo bắt lấy cơ hội để nói:
"Em thấy chưa, đã đến lúc vào SG rồi."
Quả thật, bọn chị nên nhanh chóng quyết định an cư ở đâu. Quả thật, chị không nên đánh đố anh ấy nữa. Chị nhìn thẳng vào mắt anh ấy...
"Honey, anh thực sự chán ốm cuộc sống ở đây à?"
"Yep."
"Vì sao nào?"
Nếu là cách đây vài tháng, thay vì gặng hỏi để tìm hiểu vấn đề của anh ấy, chị sẽ ngay lập tức bảo "chán thì đi đi, em ở lại đây một mình cũng được". Nhưng, em biết đấy, anh ấy đã đi một mình thật, và anh ấy đã trở lại. Lý do thì em cũng đã biết. Điều đó khiến chị thay đổi. Anh ấy đã đi và đã về, chị không thể dở hơi đến mức đón chào sự trở về của anh ấy bằng thái độ dằn dỗi đỏng đảnh. Bây giờ chị chỉ cố gắng để tìm ra giải pháp tốt nhất cho "hai đứa" thay vì cho "mỗi người".
"Vì sao nào?"
"Em thử nghĩ xem, đang ở trên tầng cao thoáng đãng lại bắt chui vào cái ngõ toen hoẻn..."
"Tức là chỗ ở không tốt, chứ không phải thị trấn này chán, đúng không?"
"Anh đã bảo em là chúng ta sẽ mua nhà ở đây, một căn hộ hoặc cái nhà nho nhỏ ở một chỗ thoáng đãng hơn, nhưng em có nghe đâu."
"Tóm lại vẫn chỉ là chỗ ở chứ không phải vấn đề địa phương chứ gì?"
"Địa phương? Thu nhập của anh down xuống một nửa khi về đây, em biết chứ? Thời tiết thì phát khiếp lên được. Không còn những buổi cởi trần ôm gái ở ban-công. Còn nữa, không thể rủ mấy ông bạn về nhà, trong khi lê lết ở ngoài thì hàng quán thua xa trong kia. "
"Thì anh cũng ít đi tụ tập bạn bè hơn. Hồi trước anh chẳng bảo là chỉ muốn ở nhà với em còn gì?"
"Vấn đề ở đó. Anh ở nhà nhiều thì anh càng chán. Nếu như nhà cửa ngon lành và có ban-công thì sẽ bớt chán hơn, em biết thừa còn gì!"
"Ừm... nhưng, em ngại nhà mới lắm. Lại phải sắp xếp nhà cửa, trang trí trang bị... mà... anh lại có công việc gì phải vào trong kia thì sao?"
"Ô hay chưa kìa. Đúng là em, honey! Thấy chưa, chính em còn không biết mình thực sự muốn an cư lạc nghiệp ở đâu. Thế mà cứ bắt anh theo em!"
"Thế bây giờ anh muốn thế nào để em theo nào?"
Anh ấy bỗng lặng im trước câu hỏi đó, lặng im nhìn thẳng vào mắt chị như thể muốn xác định liệu chị có thực sự nghiêm túc khi hỏi. Chị thật bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng khó tả, bất ngờ hơn nữa khi anh ấy đưa tay lên vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán chị...
"Anh muốn hôn em."
Chị thực sự xúc động, em biết không? Sự dịu dàng của anh ấy trong phút giây này bằng tổng cộng tất cả những dịu dàng trước đây anh ấy dành cho chị. Một cảm giác rung động mạnh mẽ khiến chị bối rối cứ như cô gái lần đầu nghe lời tỏ tình. Buồn cười, em nhỉ? Em lại sắp bảo chị sến đúng không?
Chị đã nói yêu anh ấy bao nhiêu lần rồi, không nhớ nữa. Vậy mà chị vẫn ngượng ngùng nếu phải để anh ấy biết chị đang rung động như một cô bé. Chẳng hiểu tại sao, luôn có những kiểu phản hứng mà chị cứ tự bật ra để che giấu rung động của mình, sự ngại ngùng của mình... như thể sợ nếu lộ ra thì mình sẽ trở thành một con bò cái bị xâu dây thừng vào mũi và bị dắt đi bất cứ đâu. Chắc em sẽ lại chê trách cái lối giữ tự chủ đó. Giống như ngày xưa em đã sớm nhìn ra điểm yếu của chị, em vẫn luôn bảo chị thường làm mấy hứng người khác vì chị luôn muốn che giấu những cảm xúc thể hiện sự yếu mềm.
"Nào nào, đang nói chuyện nghiêm chỉnh đấy. Anh đừng có mà sến thế chứ!"
Chị buột miệng nói, tỏ ra dửng dưng trước cử chỉ dịu dàng của anh ấy. Quả thật, anh bị làm cho mất hứng. Nhưng chẳng thể khác được. Chị vẫn tiếp tục cố gắng che giấu...
"Em... Chán em thật. Tụt hết cả hứng."
"Hứng á? Anh có bị làm sao không? Chỗ này đông người mà lại ngồi hôn nhau á?"
"Có sao đâu?"
"Thôi thôi. Thế chốt lại, anh muốn em phải thế nào nào?"
"Thì em... dạ, thưa em, em hãy quyết định ạ!"
Anh ấy đã mất hứng và chẳng buồn nói chuyện nghiêm chỉnh nữa. Mà cũng có thể, anh ấy đã nhận ra một thoáng bối rối của chị, đã kịp hiểu rằng chị rung động đến mức ngượng ngùng và phải che giấu, chừng ấy cũng đủ khiến cho anh ấy hả hê và không thèm tranh quyền quyết định gì nữa. Chị cố để phán đoán được thực sự anh ấy đang nghĩ gì.
"Ơ, em tưởng anh đang muốn nói nghiêm túc về vấn đề này?"
"Thì anh đang nghiêm túc mà."
"Thế kết luận là gì? Mình sẽ quay vào trong kia?"
"Anh nói rồi, em cứ chọn đi."
"Không. Anh hãy nói rõ là em cần phải chọn cái gì."
"Em biết là anh muốn gì."
"Anh muốn gì?"
"Ô hay, vừa nói xong."
"Đã nói gì đâu?"
"Anh muốn hôn em. Vừa nói rồi đấy chứ."
Lần này thì giọng anh ấy tỉnh bơ, không còn dịu dàng gì nữa. Tỉnh bơ và thản nhiên, cái kiểu "này cô em, hôn mà còn chê thì thôi kệ, bây giờ có hôn hay không tôi cũng chả quan trọng gì". Tất nhiên chị không thể nói "nào, thì hôn đi vậy". Cảm xúc thật ngổn ngang, chị không thể kiểm soát được câu chuyện nữa. Em có thấy thế không? Sự hả hê trong giọng nói của anh ấy. Rõ ràng, anh ấy đã phát hiện ra chiến thắng, khi mà một cử chỉ dịu dàng, một ánh mắt dịu dàng và một lời nói dịu dàng của anh ấy thôi mà đã biến chị thành một cô bé ngượng ngùng phải cố giấu giếm cảm xúc thật.
Vào lúc này, câu chuyện của bọn chị hình như chỉ nên như thế. Anh ấy có thể đã muốn trở lại với cuộc sống trong thành phố khi xưa, nhưng anh ấy cũng muốn để chị tự tìm cách dứt bỏ được thị trấn này. Tự chị quyết định, không ai kể cả anh ấy có thể bắt ép. Cũng như chính anh ấy tự quyết định đi khỏi chị và rồi lại quyết định trở về, không ai kể cả chị có thể bắt ép hay nài kéo.
Em, bao giờ thì em quyết định về gặp lại chị, dù chỉ một lần? Chị khó mà tưởng tượng rằng những ngày cuối năm vẫn không hề khiến em có cảm nghĩ gì. Chúng ta, ai mà chẳng lựa chọn sự sum vầy hả em? Hãy về đi em, trước khi chị lại đi khỏi nơi này.
Love Intensely - Live Intensely & Fukc vo tu thoi em!
Trả lờiXóatlger