Chị viết cho em trong lúc chờ anh ấy. Anh ấy đang trên đường về nhà, vừa gọi cho chị xong. Chắc em chưa biết, cách đây nửa tháng, anh ấy lại ra đây với chị và không quên dành vài ngày để rên rẩm "anh chịu rồi, honey, anh chịu thua rồi".
Chị hỏi "thua ai", anh ấy bảo không biết là thua chị hay thua số phận của chính anh ấy. Đấy là cách anh ấy nói yêu chị, phải không em? Nhưng chị lại ra vẻ chẳng xúc động gì, chị thản nhiên bảo chị biết thừa anh ấy ra đây chẳng qua là do công việc, biết thừa anh ấy đã sắp xếp mọi thứ để làm việc ở đây ít nhất là hai năm. Thế là anh ấy bực tức lên, lớn tiếng kêu chị "quá đáng", "quá vô tình", "làm anh thất vọng"... Chị định nói rằng thực ra rất hiểu anh ấy làm mọi việc vì mối quan hệ của bọn chị, rằng chị rất hạnh phúc khi lại ở bên anh ấy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ nói ra những lời lạnh lùng.
"Anh thua thắng gì là việc của anh, anh đi đâu ở đâu là do anh tự quyết, em liên quan gì đâu."
"Honey, em đang đùa đấy à? Anh bị em biến thành con rối, đi đi về về theo ý em, rồi em lại nói em không liên quan?"
"Em không hiểu. Anh đưa em ra đây, rồi bỏ lại em để biến về thành phố cả tháng trời, xong bây giờ anh lại quay ra, đấy toàn là tự anh muốn chứ em có đòi đâu."
"Anh không đưa em ra, là em lôi anh ra thì có. Thế mà anh bỏ vào thành phố thì em không buồn giữ anh lại."
"Giữ anh lại á? Anh quyết đi thì em giữ làm gì? Okay, cứ cho là anh nói đúng, em chẳng ra gì, em quá đáng. Rồi sao nữa?"
"Ừ thì... Trời ơi, phát điên lên với em mất!"
Lần đầu tiên anh ấy tỏ ra mất bình tĩnh ghê gớm và nói "phát điên lên mất" tưởng như tức giận lắm rồi. Nhưng cũng ngay giây phút đó, anh ấy ôm chầm lấy chị.
"Honey, em muốn anh phát điên à? Em thực sự muốn anh phát điên à?"
Anh ấy vừa hỏi vừa ôm chị siết chặt, siết chặt, như muốn nghiền nát. Chị không trả lời, chị để yên cho đến lúc tự nhiên kêu lên "aaa" như bất kỳ ai phản ứng khi bị siết chặt đến nghẹt thở. Nếu em ở đây, có lẽ em sẽ cười phá lên và so sánh cảnh này như một cảnh làm tình, em sẽ nói cái giọng châm biếm rằng "cưng, em biết chị là cứ phải bạo dâm". Không, em ạ, chị không có cực khoái ngay cả khi tự nhiên thốt lên mấy tiếng kêu như vậy. Ngay lúc đó, trí não chị vẫn sẽ có những ý nghĩ chi phối mọi cảm xúc. Chị tự hỏi, điều gì khiến người đàn ông này điên lên vậy, điều gì khiến người đàn ông này đang muốn nghiền nát mình... Chị không thể tin rằng chính bản thân mình là lý do khơi dậy sự mạnh bạo của anh ấy. Đàn ông thường chủ động, thường vồ vập để chứng tỏ sự chủ động, thường muốn làm khuất phục đàn bà bằng những cái gọi là chủ động như vậy. Liệu anh ấy thực sự yêu chị hay anh ấy chỉ muốn làm cho chị phải khuất phục?
Anh ấy nới bớt vòng tay khi nghe chị kêu lên. Chị lập tức bảo chính anh ấy muốn làm chị điên lên với cái kiểu hung hăng đó.
"Em đáng bị như thế mà."
"Điên à? Bỏ ra!"
"Thôi nào, thôi được rồi, coi như là hòa cờ đi, OK?"
"..."
"Mình thôi không làm cho nhau phát điên lên nữa, OK?"
Bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp với nhau như thế. Trước đây chúng ta thường bảo những chuyện kiểu này có vẻ "tuồng chèo". Nhưng bây giờ, chị biết là em sẽ đồng ý với chị rằng cuộc sống chung không thể không có những lúc suy nghĩ và nói năng xiên xẹo về nhau, tất nhiên vì thế mà cần những sự thỏa hiệp. Ừ thì bọn chị hình như đang "tuồng chèo" quá, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Anh ấy bảo chưa bao giờ phải chịu cái cảm giác phát điên với ai mà rồi lại phải dịu xuống ngay lập tức, có lẽ vì lần trước phát điên lên bỏ đi mà "không ăn thua".
Hôm sau, anh ấy nhắn tin: "Tức tối với em rồi phải bỏ đi, anh tự hỏi cuối cùng thì mình thực sự cần cái gì. Anh cần em. Anh cần em. Anh cứ để cho mấy tiếng đấy vang trong đầu cho đến khi nó trở thành một lệnh được cài đặt thành công. Quả thật hôm qua lệnh đó đã có tác dụng, anh tức sôi lên thì lập tức phải nhận lệnh và vồ lấy em, vồ lấy thứ mình cần nhất trên đời. Đây là tin mật quốc gia, quý lắm mới share đấy nhé."
Tin nhắn trả lời: "His technique, her experiment."
Thư từ cơ đấy, rất lãng mạn, em nhỉ? Chị cũng chẳng hiểu sao tình yêu nó biến mọi người thành ra lãng mạn như thế, lãng mạn đến phát điên. Bọn chị tưởng như trải qua hết đủ mọi cảm xúc trên đời rồi, vậy mà sự điềm đạm hay hờ hững bỗng biến đâu mất, cứ nổi điên rồi lại dịu xuống, tức giận rồi lại âu yếm ngay được... foolishly romanticized, right?
Chị biết, rồi em sẽ lại mỉa mai chị như mọi khi thôi. Nhưng đừng bắt chị nhận tội lỗi của một kẻ thích điều khiển cảm xúc của người khác. Không đâu em, chị làm sao điều khiển được cảm xúc của người khác, huống chi là của một người đàn ông như anh ấy. Chỉ là, có những lúc người ta cảm thấy phụ thuộc cảm xúc vào người khác, hoặc nguời ta cáu kỉnh vì phải ôm đồm cảm xúc của người khác. Chị đã nói rồi, chị đang cố gắng để qua được giai đoạn này.
Sẽ qua nhanh thôi em, vì anh ấy đã ôm chị thật chặt như thể muốn trả lại những bức bối mà chị đem đến cho anh ấy, vì bọn chị đã nhận ra ai đang làm cho ai phát điên, vì bọn chị đã bắt đầu thỏa hiệp.
...
Ba tuần qua chị không viết được gì cho em, mọi thứ quá lộn xộn và cứ mỗi lần chị bắt đầu viết thì lại cảm thấy nên dừng lại. Ở nhà lạnh lắm rồi, em đang ở đâu? Chị em mình có bao nhiêu tối ngồi bên bếp than hồng ăn ngô nướng, em còn nhớ không? Chị không biết chị còn phải chờ đợi em bao lâu nữa. Em thật độc ác, em biết không?
Thôi đành, chị chỉ biết viết mà thôi. Đằng nào thì, chị cũng cần làm một việc gì đó trong lúc chờ đợi. Anh ấy về đến đầu phố rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét