Năm ngoái anh ấy đi họp ở Hong Kong, buổi tối đúng ngày sinh nhật chị thì bọn chị online một chút, anh ấy tặng "quà ngó". Đáng yêu, em nhỉ? Chị đã rất háo hức chờ đến lúc anh ấy về để tận tay sờ vào cái áo ngủ màu xám bạc mà chị chỉ thấy lờ mờ qua webcam. Năm nay sinh nhật Chị trúng Chủ nhật và anh ấy có nhà. Nhưng bọn chị đang ở Hà Nội, có nghĩa là chị sẽ tụ tập với mấy đứa bạn thân như truyền thống của nhóm hơn mười năm qua. Vậy là sau khi đi cà phê buổi sáng, bọn chị ăn trưa bên ngoài rồi chị đi chợ trong khi anh ấy lượn với ông bạn nào đó, ba giờ chiều anh ấy nhắn tin:
"Xin phep me tre hom nay cho anh ve muon. Thom in advance."
Chị nhắn lại "nhan tin duyen qua, nice qua, duyet!" và thế là anh ấy đi một lèo đến đêm.
Vậy là anh ấy muốn chị tự do với hội bạn, bởi vì hội này toàn gái. Em biết cái hội bạn cấp 3 của chị mà em toàn gọi là "hội vịt" đấy, nhớ không? Mấy con vịt bây giờ hơn một nửa đã có chồng con, chỉ còn chị và V. chưa cưới. Những buổi sinh nhật hoặc lễ tết hoặc dịp chị ra đây, cả hội thường tụ tập riêng và chỉ có người yêu hay chồng con "dính vào" nếu một đứa mời cả hội đến nhà chơi. Lần này chị gọi chúng nó về nhà chị, nhưng anh ấy không muốn "dính vào" vì chẳng đứa nào mang chồng đến cả.
Anh ấy về lúc 10 giờ rưỡi. Nếu đang ở căn hộ trong thành phố, chắc chắn bọn chị sẽ ra ban-công uống bia, nói chuyện trên trời dưới bể. Nhưng em biết đấy, bọn chị đang ở giữa HN bé nhỏ của chúng ta và trời thì đang rét mướt. Vậy là chẳng còn cách nào khác là chui ngay vào chăn mà ôm nhau xem TV, nói chuyện cho đến lúc thi nhau ngáp. Chị không biết anh ấy có phiền lắm không, nên rất mừng rỡ khi không thấy anh ấy rên rỉ kêu rét và oán trách chị quá dở hơi khi trở về đây. Rất mừng rỡ...
"Em khát."
Chị nói sau khi bọn chị làm chuyện đó. Anh ấy đi lấy cho chị một cốc nước rồi đốt một điếu thuốc. Chị hiểu là có thể trò chuyện với anh ấy một chút, trong khi anh ấy hút thuốc, thay vì ngủ khì ngay lập tức.
"Mẹ trẻ, còn muốn gì nữa không?"
"Anh đừng có mà gọi em như thế nữa đi!"
Gần đây anh ấy hay gọi chị là "mẹ trẻ", nhắn tin cũng "me tre", em thấy rồi đấy. Bây giờ chị mới có dịp cằn nhằn và hỏi rõ nguyên do. Chị bảo mấy lần đầu thì còn nghĩ là anh ấy tiện mồm đùa vui, về sau thấy anh ấy gọi nhiều quá, thật là lạ. Anh ấy bảo chẳng có gì lạ khi mà chị đúng là mẹ trẻ của anh ấy, vì chị là mẹ trẻ nên anh ấy phải "bám đít, chị đi đâu thì theo đấy, anh ấy không thể thiếu hơi sữa, anh ấy phải "khi đi em hỏi, khi về em chào", anh ấy vẫn phải cố nghe theo, chiều theo càng nhiều càng tốt cho dù anh ấy muốn cãi đến mấy...
Chị phát phì cười với lý lẽ của anh ấy. Quả thật, kiểu cư xử của chị với anh ấy kể từ hồi đính hôn có phần "mẹ trẻ" quá. Cách chị chăm sóc và đòi hỏi, ra lệnh và dỗ dành, rất là "mẹ trẻ". Anh ấy bảo là hơi shock một chút, nhưng đã cố gắng vượt qua bằng cách chấp nhận sống với một "mẹ trẻ". Chị bảo, OK vậy mẹ trẻ ra lệnh không được gọi mẹ trẻ là mẹ trẻ nữa. Anh ấy kêu "đừng hòng".
"Honey, như thế là không ngoan chút nào. Nhưng em sẽ bao dung tha thứ vì anh biết đi làm mang tiền về biếu mẹ trẻ."
"Mẹ trẻ bao dung thế đấy. Sợ vãi mề í!"
Anh ấy hút xong điếu thuốc, quay sang ôm chị ngủ luôn, chị cũng chẳng buồn cằn nhằn mùi thuốc lá từ ngón tay và miệng anh ấy dính sang chị và chăn gối. Chị đang mãn nguyện làm mẹ trẻ, em ạ, và chị cho phép đứa trẻ to đùng của chị được vi phạm vài điều luật nho nhỏ. Chắc là anh ấy cũng đang mãn nguyện làm đứa trẻ to đùng của chị, một đứa trẻ mà chẳng may đến một ngày nào đó không thể tự làm gì cho bản thân thì sẽ luôn cần có mẹ trẻ ở bên.
Chị nghĩ anh ấy đã nhận vài lời khuyên từ mẹ đẻ. Trước khi anh ấy quay ra HN với chị khoảng một tuần, bà gọi điện cho chị nói chuyện khá lâu. Có lẽ anh ấy nghe lời mẹ, có lẽ anh ấy nhớ lại những ngày bố anh ấy bị ốm liệt giường và mẹ anh ấy đã chăm sóc vất vả thế nào... Bây giờ thì anh ấy lại đang ở bên cạnh chị. Chị không dở hơi đến mức cứ nghĩ đến những chuyện tồi tệ có thể xảy ra với anh ấy, nhưng từ hôm nay chị đã hoàn toàn sẵn sàng để làm mẹ trẻ của anh ấy rồi.
Em, nếu em ở đây, em sẽ bảo chị đừng có dở hơi nghĩ đến những món nợ kiểu như thế. Nhưng em biết đấy, bọn chị đã đính hôn, duyên nợ đến tận thế rồi. Em có bao giờ trở về và nói với chị rằng em cũng đang trở thành "mẹ trẻ" của một người đàn ông?
Liệu có còn phiền phức không em, hay em đã đủ can đảm để giải phẫu, làm một người đàn bà trọn vẹn hơn và sẵn sàng nghe ai đó gọi mình là "mẹ trẻ"? Về kể cho chị nghe đi em. Chị vẫn chờ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét