13 thg 7, 2009

#74

Gói ghém đồ đạc không phải là việc đơn giản, nhất là khi người ta không thể biết mình còn quay trở lại hay là "biến" luôn. Bọn chị quyết định là mang vác vừa đủ, về đến HN nếu thấy cần gì thêm thì anh ấy sẽ mang ra dần dần theo những đợt vào đây họp hành.

Buổi tối thứ Sáu rửa bát xong, chị soạn đồ đạc lần cuối để đóng thùng. Chị đưa giấy bút, bảo anh ấy hãy cho chị một cái list đồ của anh ấy, chị sẽ tự động sắp xếp chúng vào hòm xiểng. Anh ấy đang nằm ườn ra sofa đọc báo, quay sang bảo "honey, anh làm sao mà nhớ hết là cần mang cái gì, hay là em giúp anh làm cái list những đồ em định bỏ lại, rồi anh sẽ tìm ra cái gì cần mang đi". Chị nói "OK, có ngay" rồi viết một chữ "Vợ" to tướng vào tờ giấy và đưa cho anh ấy. Thế là anh ấy cũng phải ngồi dậy mà list, sau khi nhìn tờ giấy và bật cười ha hả mà mặt chị vẫn lạnh tanh.

Thực sự thì chị có thể tự làm cái list đó, dĩ nhiên là trừ những thứ giấy tờ, máy móc linh tinh mà anh ấy để trên bàn làm việc. Từ hơn một năm nay, chị quản lý cái tủ quần áo của anh ấy, mọi vật dụng cá nhân của anh ấy, đến mức anh ấy chỉ cần gọi điện cho chị là nhiều nhất một tiếng sau có thể về nhà vác vali ra sân bay đi gấp luôn. Nhưng bỗng dưng bây giờ chị muốn biết anh ấy sẽ lo cho bản thân kiểu gì, đúng ra chị cần phải thấy anh ấy thực sự thích gì thay vì cứ chiều theo chị.

Tám trong số mười bốn chiếc cà vạt bị bỏ lại, chỉ mang theo 1/4 số sơ-mi trong tủ, đồ vét mang đi hết cùng với 1/2 đồ casual... Chị gật gù khi xem list của anh ấy. Nhưng bọn chị vẫn phải chọn lựa bỏ lại cái nào và mang đi cái nào. Mệt phết, em nhỉ?

Khi người ta không thể mang theo tất cả và cũng không thể bỏ lại tất cả, phải chăng người ta cần nhiều thời gian hơn để quyết định?

Bọn chị tranh cãi nhau khi chị định bỏ lại chai nước hoa Giò của anh ấy, chị ghét mùi đấy và định giấu trộm đi bao nhiêu lần không được. Anh ấy thì cứ nhất quyết là phải có nó. Tất nhiên là cuối cùng chị phải nhuợng bộ, vì anh ấy cũng phải "chịu đựng" quá nhiều thứ nước hoa nồng nực và một vài loại quần áo "như dở hơi" của chị. Và chị cũng phải để anh ấy mang theo đôi giày "đơ cu lơ" đen trắng, chị đã rất ghét nó vì anh ấy đi vào trông "chất nghệ" thế nào ấy...

Đó là một buổi tối của bọn chị trước khi rời thành phố này. Chị muốn kể cho em để em hiểu rằng bọn chị thực sự đã sẵn sàng về HN. Và còn một điều nữa chị muốn em biết.

Lúc chị soạn quần áo, anh ấy bật đĩa Paris By Night mới. Vở hài kịch có sự tham gia của Bằng Kiều khiến chị nhớ đến em. Bằng Kiều đóng vai một cậu con trai bị mẹ bắt lấy vợ (vì vị hôn phu có của hồi môn khổng lồ), cậu ta không đồng ý. Bà mẹ ép ghê quá, thế là cậu ta phải công khai mình là dân gay. Lúc đó nhà gái xuất hiện, gồm ông bố và cô con gái, ông bố đành khai thật với "thông gia hụt" rằng con gái mình cũng là dân đồng tính. Vở hài kịch rất có ý nghĩa, ông Ngạn có nói với khản giả rằng vở hài kịch là nói về thế giới thứ Ba, với nội dung không cổ vũ cũng không lên án mà chỉ muốn đem đến một cái nhìn để mọi người chấp nhận những người đồng tính luyến ái như tất cả người khác. Còn Bằng Kiều thì nói rằng vai diễn rất khó và anh mong mọi người bỏ qua nếu có gì sơ xuất.

Chị nghĩ đến em, em ạ. Em đang ở đâu? Ở một đất nước văn minh hơn rồi chăng? Và em có làm ca sĩ, hay em đóng kịch? Sao em không lên tiếng? Số báo tháng trước, chị có phỏng vấn Cindy Thái Tài một bài, và nhờ CTV phỏng vấn một make-up artist nổi tiếng khác của thành phố. Khi đó chị cũng đã nghĩ, có thể em theo nghề làm đẹp. Ngày xưa em thường bình luận về quần áo và son phấn của chị. Chị không bao giờ quên được cái giọng em trêu chị "đú nhỉ" mỗi khi chị make-up để đi chơi.

Em, chị rất nhớ em.

Chỉ có điều bây giờ chị bỗng có một lo lắng mới. Nếu em trở về và đến trước mặt chị, chị sẽ vui mừng biết bao, nhưng còn anh ấy... Anh ấy sẽ đón nhận em thế nào đây? Khi xem hài kịch của Paris By Night anh ấy cười rất nhiều, vì những lời thoại, nhưng chị vẫn không thể hiểu thực sự anh ấy nghĩ gì về người đồng tính luyến ái. Nhiều lần chị đã tìm cách để nói chuyện với anh ấy về vấn đề đó mà rồi lại thôi. Không lẽ chị lại nói rằng anh ấy nên đón nhận em, như thể một sự chuẩn bị tinh thần nếu mai này con trai bọn chị cũng... Chị sợ nếu phải thấy những phản ứng tiêu cực từ phía anh ấy.

Em hãy nói cho chị biết, nếu em trở về, chị có nên nói thật cho anh ấy về giới tính của em?

#73

"Này, thế anh không xin lỗi vì đã làm cho em khóc à?"

Sự thân mật đã trở lại, chị bắt đầu hỏi tội anh ấy như thế. Anh ấy cũng nửa đùa nửa thật bảo chị phải bị "dằn mặt" để không dám léng phéng cắm sừng chồng. Chị nhắc anh ấy nhớ là bọn chị đã nói quá nhiều về chủ đề cắm sừng và mọi người đều thống nhất đàn ông mới thích chơi trò đó. Chị cũng nhắc là trước đây chị phản ứng rất nhã nhặn khi biết chuyện anh ấy kết bạn với cô người yêu cũ.

"Như thế là không fair play. Em đã phản ứng rất lịch sự, trò chuyện thẳng thắn ngay từ đầu. Còn anh thì sao? Anh say say sưa sưa về nhà và rất thô lỗ với em, còn làm cho em tức phát khóc nữa. Không fair play nhé!"
"Honey, em nhầm à? Em mới gọi là không fair play."
"Ai bảo thế?"
"Ai chẳng bảo thế. Em bẩn tính nhất đời."
"Này, này, lại cà khịa à?"
"Lại chẳng bẩn tính à? Em lúc nào cũng đòi nói chuyện rồi cãi cọ, cái kiểu được thì được không được thì giải tán. Còn anh, em biết thừa là anh không muốn giải tán, anh chỉ muốn nói chuyện để mọi người sửa chữa và củng cố mọi thứ. Thế chẳng là unfair thì là gì?"
"Có ai bắt anh không được giải tán đâu?"
"Honey, em cùn quá nhé. Cứ thế là anh sẽ chọc tức em phát khóc thêm vài lần nữa cho bõ ghét."
"Còn lâu nhé. Lần sau thô lỗ thì em cho anh ăn đòn, chẳng biết đứa nào khóc."
"Ờ, thử xem. Lần sau mà hẹn hò léng phéng thì giải tán luôn, khỏi bàn fair mới chả unfair."

Câu đùa của anh ấy khiến chị sững lại. Ừ, thực sự là chị có lỗi trong chuyện vừa rồi. Chị léng phéng quá. Nếu như vì thế mà anh ấy đòi giải tán thì sao? Không, không thể giải tán được. Chị đã quyết định rồi em ạ, chị quyết định là dính với anh ấy mãi mãi.

"Còn lâu mới giải tán nhé!", chị nói nhanh, rồi ôm cổ anh ấy và thì thầm, "em đã ngừng uống thuốc hơn 2 tuần nay rồi". Giống như bị tiêm một liều thuốc kích thích ghê gớm, anh ấy lôi chị vào phòng ngủ và bọn chị đã tận hưởng như là lâu lắm rồi hai đứa mới lại làm tình. Chị nghĩ bọn chị sẽ sớm có con với nhau, nó sẽ sớm học được câu "còn lâu mới giải tán nhé!".

Em, em rất unfair khi biến mất không một lời nhắn nhủ. Nhưng em hãy về để nghe chị nói, rằng chúng ta còn lâu mới giải tán vì chị vẫn luôn nhớ đến em.

#72

Sáng Chủ Nhật, chị dậy trước vào khoảng 7 giờ và ra ngoài ban-công ngắm mọi người đi tập thể dục về qua con đường phía trước block. Một lúc sau anh ấy xuất hiện, hôn lên má chị và thông báo vẫn phải đi giải quyết một số việc. Chị không nói gì, cũng chẳng hôn lại. Đã ba ngày nhạt nhẽo như thế cùng với ba đêm không có bất cứ sự chung đụng nào, chị cảm giác mình sắp quen với tình trạng này đến nơi rồi.

Thật khó để mô tả những cảm giác trong mấy ngày qua. Em sẽ ngạc nhiên vì chị không "nhảy chồm chồm" lên mà đòi "quân địch" phải nói chuyện cho ra ngô ra khoai, đúng không? Thực sự có những thay đổi mà ngay cả bản thân chị cũng chưa hiểu nổi, chị vẫn luôn muốn em biết điều đó.

Bốn giờ chiều, anh ấy gọi chị bảo không quên là anh ấy vẫn nợ chị một cuộc nói chuyện. Anh ấy muốn sáu rưỡi đón chị đi ăn tối, sau đó lên một cái quán ở trên cao để gió mát lồng lộng sẽ giúp anh ấy làm cho chị "hạ hỏa" nếu lỡ anh ấy nói gì khiến chị cáu. Vậy là anh ấy đang có thiện chí làm lành, giọng rất hài hước và thậm chí có một chút nịnh bợ. Nhưng chị lại không đồng ý với kế hoạch của anh ấy. Chị bảo anh ấy hãy về nhà ăn cơm, hơn nửa tuần nay anh ấy không ăn ở nhà rồi.

Em sẽ lấy làm lạ, tất nhiên rồi! Em đã bao giờ thấy chị bỏ lỡ cơ hội trốn nấu cơm để đi ăn nhà hàng đâu. Nếu em ở đây, em sẽ giúp chị lý giải những đổi thay này.

Chị muốn cùng anh ấy ăn cơm ở nhà, rồi bọn chị sẽ ra ban-công nhâm nhi thứ đồ uống nào đó và nói chuyện. Bởi vì dù cuộc nói chuyện của bọn chị có dẫn đến một kết cục buồn, chị vẫn muốn nhìn thấy anh ấy ăn những món mà chị nấu thêm một lần cuối. Cả cái ban-công của bọn chị nữa, chị phải có một lần cuối nhìn thấy bọn chị bên nhau ở đó. Và hơn tất cả mọi lý do khác, chị muốn một người sẽ được ở lại căn nhà này và nhìn người kia dứt khoát ra đi, hơn là hai đứa nói lời chia tay ở một cái quán nào đó rồi cảm thấy cay đắng khi nghĩ rằng phải trở về chỉ để cuốn gói ngay lập tức.


***


Bữa tối rất đơn giản nhưng anh ấy khen loạn lên, còn ra vẻ sung sướng vì "lâu lắm rồi không được ăn cơm nhà", cứ như là cuộc sống của bọn chị đang rất bình thường và mấy hôm trước chẳng có chuyện gì ghê gớm. Nhưng chị không sôi nổi như mọi khi mà chỉ cười nói gượng gạo, để tỏ thái độ cho anh ấy biết việc đã xảy ra là rất nghiêm trọng và không dễ được bỏ qua. Hình như thái độ đó càng khiến anh ấy cố gắng làm cho chị vui vẻ lên, anh ấy hỏi chị đủ thứ về việc chuẩn bị, gói gém đồ đạc mang ra HN. Chị trả lời kiểu miễn cưỡng chứ không có chút hào hứng nào hết.

Một lúc im lặng khi anh ấy pha nước chanh cho chị, còn chị thì lo rửa bát. Chị bỗng nhiên không biết lát nữa mình sẽ phải nói gì. Anh ấy đã làm lành như vậy thì mọi chuyện xảy ra hôm trước có còn quan trọng nữa không? Liệu có cần thiết phải nghĩ rằng niềm tin của anh ấy bị lung lay và sự riêng tư của chị bị xâm phạm? Khi rửa bát xong thì chị quyết định vẫn phải nói về tất cả những chuyện như vậy. Chị không muốn một lúc nào đó phải đối mặt với sự tích tụ vô lý của hàng đống những vấn đề không được giải quyết ngay từ đầu.

"Hãy tin anh, anh chưa bao giờ động vào mấy cái hòm mail của em, account chat chit của em, kể cả điện thoại nữa."
"OK, cứ cho là thế đi. Thế còn anh, anh có tin em không?"
"Anh không biết nữa. Em thường biểu hiện rất lung tung và rồi chỉ quyết định vào phút cuối. Anh không thể đoán biết và đặt niềm tin vào dự đoán của mình..."
"Tóm lại là anh không tin em?"
"Anh không biết. Hình như anh không tin chính anh thì đúng hơn."
"Tại sao lại thế?"
"Anh chưa bao giờ có được em một cách hoàn toàn."
"Gì cơ? Anh thực sự không tin em phải không?"
"Anh đã nói rồi, anh không tin anh thôi."

Bọn chị ngồi ở ban-công, cách nhau bởi chiếc bàn, cả hai không nhìn nhau mà nhìn về phía khoảng không thăm thẳm phía trước, nói với nhau rất nhẹ nhàng như thể sợ người kia sẽ căng thẳng vì giọng của mình. Nghe những lời anh ấy nói, chị mủi lòng thực sự. Anh ấy có chị, nhưng không hoàn toàn. Em hiểu điều đó phải không? Chị luôn giữ chị cho chính bản thân mà thôi. Và anh ấy đã ngày càng chiều chuộng cái bản thân ấy của chị.

Trong phúc chốc, chị nhớ lại những lúc anh ấy chiều chuộng chị rõ ràng nhất. Chị đã lầm tưởng anh ấy là một gã không thích vướng bận suy nghĩ về phụ nữ, đôi khi còn rất vô tâm. Đúng, chị đã lầm. Hóa ra anh ấy đã quyết định là luôn chiều theo mọi điều chị đòi hỏi, nhưng anh ấy vẫn luôn khổ sở khi tìm cách "đi tắt đón đầu" ý muốn của chị để củng cố niềm tin rằng anh ấy thực sự là người duy nhất có được chị - người duy nhất biết chị cần gì. Tình yêu, nó là như thế phải không em? Và như thế có nghĩa là anh ấy có quyền bực bội khi có cảm giác chị phản bội tình yêu đó.

Anh ấy đốt một điếu thuốc, chị quay sang nhìn anh ấy và cố để tìm ra thái độ đòi hỏi quyền được bực bội nhưng không thấy. "Anh có muốn em sang với anh không?", chị hỏi, tỏ ra đã thấu hiểu. "Ừ, sang đây với anh!", anh ấy đáp và đưa tay ra nắm lấy tay chị, kéo sang.

Trong lòng anh ấy thật ấm áp dễ chịu, khi mà những cơn gió đêm đã bắt đầu khiến chị thấy lạnh ngay giữa đêm hè. Chị im lặng tận hưởng một lúc rồi hỏi "honey, như thế này đã đủ để anh tin tưởng bản thân chưa?". Anh ấy trả lời bằng một nụ hôn, dài thật dài, mà chị có cảm tưởng như lâu lắm rồi hai đứa mới được hôn nhau. Một nụ hôn không giống như nụ hôn vào cái đêm chị trả lời đồng ý làm đám cưới, mà hình như nồng nàn hơn gấp bội... Một lúc nào đó chị sẽ kể cho em về một nụ hôn khác nữa, rất đặc biệt. Còn bây giờ, chị chỉ muốn em biết rằng anh ấy đã hôn chị để trả lời cho niềm tin mà chị và anh ấy vừa mới cùng nhau lấy lại. I'm so in love, em có tin không?

28 thg 6, 2009

#71

Nửa đêm, chị mở cửa, anh ấy lảo đảo đi vào và nằm vật xuống sofa như mọi khi say rượu. Bỗng chị mơ hồ nghĩ tới những lo sợ đã trở lại và hình như thực sự có rắc rối xảy ra.

Chị khóa cửa nhà cẩn thận rồi quay vào chỗ anh ấy. Anh ấy nằm im, mắt nhắm nghiền có vẻ như là đã ngủ lịm đi. Chị cố gắng cởi giày cho anh ấy thật nhẹ nhàng. Nhưng khi chị nới lỏng cái cà vạt thì anh ấy hất tay chị ra, rất thô lỗ. Anh ấy chưa bao giờ đối xử với chị như thế. Chị hỏi có chuyện gì khiến anh ấy khó chịu hay sao, anh ấy bảo "cô để tôi yên".

Cô để tôi yên! Em có hiểu lời nói như vậy nghĩa là gì không? Mà chị mong sao em nghe được cách mà anh ấy nói, để em có thể giải thích cho chị điều gì đang xảy ra ngay lúc đó. Chị buộc phải quyết định cách phản ứng của mình, hoặc là im lặng bỏ vào phòng ngủ hoặc là buộc anh ấy phải giải thích thái độ của anh ấy. Không, không thể im lặng bỏ anh ấy lại như thế, mà chị cũng chẳng thể ngủ được đâu. Chị cứ đứng nhìn anh ấy và suy nghĩ, cho đến khi anh ấy mở mắt ra, đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy chai nước tu một hơi. Quả thực là chị đã bắt đầu thấy giận dữ...

"Có chuyện gì? Anh cư xử kiểu gì vậy?"
"Chuyện gì thì cô tự biết."
"Anh nói vậy là sao? Anh muốn gì?"
"Tôi muốn cô để tôi yên."
"Anh muốn em đi khỏi đây phải không?"
"Không, không phải thế. Cô đi ngủ đi."
"Ngủ làm sao được! Anh nói đi, tại sao lại cư xử với em như vậy?"
"Tại sao à? Sao cô không tự hỏi mình?"

Chị thực sự nổi điên lên, tức phát khóc và bỏ về phòng tìm cái vali. Lúc đó chị cảm thấy anh ấy đã biến thành một con quái vật và chị không thể chung sống với một con quái vật có giọng nói như muốn nghiền nát trái tim người khác.

Anh ấy xông vào giữ tay chị khi chị đang lôi quần áo trong tủ ra giường để nhét vào vali. Tất nhiên, anh ấy giữ chị lại, vì anh ấy không phải một thằng khốn nạn giở trò khi đã chán người tình, anh ấy không phải là cái gã trong phim Alfie. Anh ấy ôm ghì lấy chị và nói xin lỗi liên tục. Chị lại phải suy nghĩ và lựa chọn, hoặc vùng ra và dứt khoát bỏ đi, hoặc đứng im cho anh ấy ôm, nghe anh ấy nói xin lỗi rồi nhẹ nhàng hỏi chuyện.

Chiếc nhẫn đính hôn trên tay chị đã làm phận sự của nó. Chị không thể cứ bỏ đi khi mà anh ấy đã giữ tay chị, ôm chị và nói lời xin lỗi. Vì vậy chị cứ đứng im mà khóc, khóc nức nở trong vòng tay anh ấy. Mà đến bây giờ chị cũng không hiểu tại sao lại có thể nức nở kinh khủng đến thế, như một đứa trẻ tủi thân khi mẹ nó tỏ ra hắt hủi.

Cũng phải mất một lúc lâu chị mới nín được. Rồi bọn chị nói chuyện. Thì ra anh ấy đã phát điên lên khi biết chị liên lạc với người quen cũ, thực ra thì... một vài trong số đó là người yêu cũ. Không, em đừng hiểu lầm chị, họ gọi chị trước chứ chị không hề chủ động. Họ bảo là biết tin chị sắp về HN và họ nghĩ là có thể "cà phê cà pháo" chào mừng, chị chỉ nghĩ đó là một trong những cách tạo mối quan hệ thôi, vì đằng nào thì hầu hết bọn họ đều đang có vợ con hoặc vợ sắp cưới. Vậy mà anh ấy phát điên lên.

Anh ấy nghĩ chị cứ mong ngóng trở về sống ở HN để lại tung tăng với những mối quan hệ của chị, những mối quan hệ mà chị đã cố gắng từ bỏ bằng cách chuyển tới thành phố này. Rồi anh ấy bắt đầu suy diễn về mấy lần chị về HN vừa rồi. Quả thực tình ngay lý gian, phải không em? Chỉ là về chơi thôi mà như thế là quá nhiều, ai mà không nghĩ ngợi cơ chứ. Anh ấythừa nhận là đã nghĩ ngợi và cảm thấy bị lừa dối, cảm thấy như bị biến thành một con lừa để chị cưỡi đi khắp nơi mà chị muốn. Chị trách anh ấy nghĩ ngợi lung tung và không thực sự tin tưởng chị, rồi chị hỏi vì sao anh ấy biết mấy người quen cũ rủ rê chị gặp gỡ và chị đã hứa gặp một vài người.

Em biết đấy, một người bạn của chị đã từng nói "there is no trash in the world" và kể chuyện cô ấy bị chồng sắp cưới "phong tỏa" toàn bộ các account email, chat chit. Chị không bao giờ nghĩ rằng anh ấy là một gã ghen tuông giống thế, không bao giờ! Nhưng lúc này chị không thể nào nghĩ khác đi được khi mà việc đó nằm trong khả năng của anh ấy. Chị hỏi liệu có phải anh ấy đã âm thầm kiểm tra tất cả những thứ liên quan đến chị kiểu như vậy, bởi vì lâu nay anh ấy luôn chăm sóc cái laptop của chị rất kỹ càng.

Anh ấy chối. Chị không biết có nên tin không. Anh ấy bảo là khi ở HN (hôm thứ Tư anh ấy ra đó họp một ngày) dây mơ rễ má thế nào mà anh ấy lại nghe được thông tin về chị, vòng vèo qua những người quen của người quen. Ai đó đã nói là chị sẽ về HN và đang mong ngóng gặp gỡ bạn bè. Anh ấy không thể kể chi tiết là ai đã nói gì và nói như thế nào. Chị bảo thật khó tin.

Vậy là chủ đề về lòng tin lại được khơi ra theo cách đó. Anh ấy thì cứ nhất quyết là có quyền nghi ngờ thói tung tăng thích gặp gỡ hẹn hò của chị, chị thì khẳng định là anh ấy đang xâm phạm tự do cá nhân của chị một cách trầm trọng. Chị cố gắng thuyết phục anh ấy hiểu thực sự chị chẳng có mối quan hệ nào cả, gợi nhắc anh ấy rằng chị luôn là một đứa hay "hứa lèo", cho nên chị có thể chỉ hẹn để mà hẹn thôi và khả năng cho ai đó "leo cây" là rất cao. Anh ấy bảo cứ có hẹn là đáng nghi rồi, ai mà biết chị sẽ quyết định hủy hẹn hay đến chỗ hẹn vào phút cuối, hơn nữa anh ấy nhớ là chị chưa từng cho anh ấy "leo cây". Rồi khi chưa ngã ngũ chuyện hẹn hò gặp gỡ bạn bè, chị lại bắt anh ấy giải thích một cách thuyết phục hơn về cách mà anh ấy biết được chị đang liên hệ với những ai. Anh ấy khăng khăng nói rằng đó là do tình cờ, anh ấy không hề có chủ định theo dõi ai cả.

Cứ như vậy, bọn chị bắt bẻ nhau mất gần hai giờ đồng hồ. Không đến nỗi cãi vã nhưng chị cảm thấy căng thẳng kinh khủng. Cuối cùng chị bảo anh ấy đi ngủ, sáng hôm sau tỉnh táo thì nói chuyện tiếp.

Hai buổi sáng liên tiếp anh ấy tỉnh dậy là ra khỏi nhà ngay, lấy cớ sắp xếp công việc trước khi thuyên chuyển để đi suốt cả ngày đến tận đêm khuya mới về. Dĩ nhiên chị không thể đòi hỏi trò chuyện khi anh ấy có vẻ mệt rũ ra và buồn ngủ. Ban ngày, chị email và nhắn tin, anh ấy cũng chỉ trả lời gọn lỏn là "anh bận lắm, anh xong việc rồi mình nói chuyện sau nhé".

Bọn chị đã sắp xếp mọi thứ và ngày bay ra HN rất gần rồi, chị không hiểu nổi tại sao vẫn có chuyện rắc rối như thế. Mệt mỏi và chán nản em ạ, chị không thể hiểu nổi cảm giác này, vào thời điểm này. Có phải đó là thử thách mà đôi vợ chồng sắp cưới nào cũng phải trải qua? Lòng tin chưa bao giờ là cái gì to tát hơn cả sự riêng tư, bọn chị đã thống nhất với nhau như thế. Bọn chị cũng đã cố gắng để đảm bảo mọi diễn biến của mối quan hệ đều không thể xâm phạm sự riêng tư của mỗi người. Vậy mà mọi thứ đang diễn ra khác quá. Em có thể nói gì về điều này không?

#70

17 AGAIN, em, hãy xem bộ phim đó!

Chiều nay anh ấy đi tennis với bạn, chị dắt bé Mi đi xem phim. Bé Mi là cháu gọi chị bằng dì, năm nay nó lên lớp 9. Hình như chị hơi sai lầm khi dắt nó đi xem bộ phim 17 AGAIN... nhiều cảnh người ta hôn nhau, lại có cả cảnh cô giáo phân phát bao cao su cho học sinh nữa chứ! Nhưng dù sao chị cũng được nghe nó say mê kể về Zac Efron và tụi con gái tuổi teen của cả thế giới này đang phát điên lên khi xem cậu ta đóng High School Music. Hiếm khi được một đứa nhóc ở tuổi bé Mi hồn nhiên kể đủ thứ chuyện về lũ nhóc tuổi nó, phải không em?

Mà phải công nhận Zac thực sự dễ thương. Trong 17 AGAIN và HSM cậu ấy chơi bóng rổ. Nó khiến chị nhớ em, em ạ. Chị nhớ cậu bé 17 tuổi lấp lánh mồ hôi đang say sưa đá bóng với đám bạn cùng phố mình. Em rất đẹp trai và dễ thương, em biết không?

Chị không biết liệu có cần phải tìm ra lý do thực sự khiến chị viết những dòng này cho em. Vì bộ phim khiến chị nhớ đến cậu bé 17 tuổi của chị? Hay vì chị cũng luôn muốn một lần được quay trở lại tuổi 17 và làm tất cả những gì mình đã bỏ qua? Hay vì hôm nay chị lại ngắm trộm anh ấy và tự hỏi anh ấy đã làm gì ở tuổi 17, khi không có chị bên cạnh?

Cũng có thể vì chị nghĩ đến bọn chị của 20 năm sau. Ngay bây giờ, chỉ còn hơn mười ngày nữa là bọn chị rời khỏi đây để về HN, chị bỗng cảm thấy sợ... Liệu có một lúc nào đó, khi bọn chị đã cưới nhau và con cái đang lớn lên, anh ấy bắt đầu than thở rằng chị đã làm hỏng cuộc đời anh ấy?

Quyền lựa chọn thuộc về anh ấy, nhưng chị là lý do. Em có nghĩ rằng chị là một lý do tồi và anh ấy sẽ luôn thấy hối tiếc với quyết định của bản thân?

17 AGAIN có kết thúc thật đẹp, chị không dám nghĩ rằng bọn chị sẽ có được kết thúc như vậy nếu như anh ấy hối tiếc. Một cậu bé 17 tuổi suy nghĩ và cư xử như một ông bố trải đời, luôn lo lắng che chở cho các cô gái trẻ người non dạ và luôn cổ vũ giúp đỡ những thằng con trai mới lớn... thật vô lý phải không em? Đời không như là phim, chị không dám chắc anh ấy bây giờ sẽ nghĩ như anh ấy của 20 năm về sau. À không, thực sự thì chị không dám chắc là anh ấy của 20 năm về sau vẫn yêu chị và hạnh phúc khi có chị ở bên cạnh.

Điên rồ phải không em? Chị lại bắt đầu có những thứ lo lắng như vậy, cho dù chị đã rất vui khi xem 17 AGAIN. Bộ phim bảo với chị rằng, hãy cố gắng giữ cho anh ấy một tinh thần tươi trẻ, hãy giúp anh ấy đừng bao giờ quên đi những tình cảm khiến cho anh ấy hạnh phúc như ngày hôm nay. Khó quá em ạ! Chị không dám chắc mình có thể làm được điều đó hay không.

Bọn chị không ở bên nhau khi anh ấy 17 tuổi. Em hiểu điều đó phải không? Chị đã không được nhìn thấy cách mà anh ấy trưởng thành từ những năm tháng non nớt nhất của cuộc đời một người đàn ông. Chị không dám chắc mình có thể làm đúng những việc cần phải làm, để giúp anh ấy không bao giờ quên những gì đang khiến anh ấy hạnh phúc ngày hôm nay.

Em, sao em vẫn chưa về? Mọi thứ lo sợ lại đang trở lại, em hãy về và nói rằng chị có thể tự thoát khỏi chúng, nhé em!