Ba giờ chiều, chị mở cái DVD "Kung Fu Panda: Secrets of the Furious Five" ra, hồ hởi tập nhảy theo hướng dẫn. Tối hôm trước, sau khi ăn tối, anh ấy ngồi duyệt đống DVD của thằng cu Ben và khi nó đòi xem Kung Fu Panda thì anh ấy mở cái đĩa đấy thay vì phim. Xem hết phần cartoon, trở về menu chính và anh ấy mở ra cả một loạt menu dạy vẽ, dạy đánh võ, dạy nhảy... theo Kung Fu Panda. Chị và Ben, cũng như tất cả mọi người còn lại trong nhà, sẽ chẳng bao giờ biết được rằng cái đĩa đó có ngần ấy thứ thú vị nếu như không có anh ấy mò ra cho mà xem.
Chị nhớ lại những lúc vừa âu yếm anh ấy vừa nói "có anh thật là tiện lợi". Quả thực chị đã không còn phải lo lắng về mấy cái máy móc điện, điện tử từ khi có anh ấy luôn sẵn sàng xem xét mọi thứ và hướng dẫn chị cách sử dụng. "Đành phải ô-xin như thế để em không làm hỏng quá nhanh", anh ấy nói, "vì... tiền ông không phải vỏ hến, nhá!". Ngay cả các thiết bị trong bếp, chị không cần biết gì nhiều trước khi mua về, em tin nổi không?
Sau khi tập nhảy thì đi tắm, chị vẫn mải miết nghĩ đến anh ấy, nghĩ đến những lúc chị tắm cho anh ấy, những lúc bọn chị tắm với nhau. Gần đây chị để cho anh ấy tắm cho chị nữa, buồn cười không em? Chị tự cảm thấy hài lòng vì cho rằng chị có thể yên tâm giao con cái lại cho anh ấy nếu như một ngày nào đó chị phải vắng nhà. Lát nữa thôi, anh ấy qua đây đưa chị đi đón thằng cháu về, bọn chị sẽ cùng tắm cho nó.
Buổi sáng anh ấy gọi cho chị một lúc, bọn chị đồng ý rằng đây là cơ hội tốt để "thực tập". Ở thành phố này đào đâu ra một khóa thực tập làm cha mẹ lý tưởng như thế chứ! Anh ấy bảo "honey mẹ mìn của anh, thật tuyệt là em có những đứa cháu ở đây", chị hiểu rằng anh ấy thực sự thích được ở bên chị và một thằng bé năm tuổi như tối hôm qua. "Giai ạ, thực ra anh có thể quên vụ thực tập làm cha mẹ kiểu này, cứ kiếm tiền nhiều vào rồi nuôi ô-xin vú em các thứ là khỏi phải lo chăm con từng tí một như thế", chị nói. Anh ấy trả lời ngay, rằng trước đây anh ấy từng có ý nghĩ đó nhưng chị đã "lây" cho anh ấy cái tính thích chăm bẵm búp bê mất rồi. Chị phì cười, bảo "rồi xem thích được mấy bữa". Anh ấy quyết định sẽ "chứng minh cái sự thích bằng hành động ngay và luôn", thế là buổi chiều anh ấy đòi cùng chị đón thằng Ben về và ở cùng hai cô cháu đến đêm luôn (Q. đi dự tiệc của công ty chắc cũng phải mười giờ mới về).
Lúc bốn giờ anh ấy gọi và bảo chị không nấu bữa tối, anh ấy muốn bọn chị cho cháu đi ăn ở ngoài sau đó đi chơi vòng vòng. Chị tắm xong, vừa kịp trang điểm sơ qua thì anh ấy gọi cửa vào lúc năm giờ kém mười. Thật là một cảm giác đặc biệt khi ngồi ôm eo anh ấy len lỏi giữa phố phường để đến đón một thằng bé con mà cả hai đứa cùng yêu thích. Chị vừa trò chuyện với anh ấy vừa tự nhủ, chị đang để cho anh ấy involve vào cuộc sống của chị quá nhiều. Thực sự là chị sẽ cưới và sinh con với người đàn ông này, em ạ.
Suốt hơn một năm qua chị đã giữ để anh ấy không gặp nhiều người thân của chị, em biết rồi đấy. Chỉ có bố mẹ chị, do quá sốt ruột khi biết tin chị chung sống với bạn trai, các cụ nằng nặc đòi đến nhà bọn chị nên anh ấy đã gặp. Vậy mà bây giờ, chị cứ vô tư để anh ấy làm thân với cháu chị, rồi chắc chắn tiếp theo sẽ là những người khác trong gia đình, họ hàng... Em sẽ bảo chuyện đó là tự nhiên vì đằng nào chị cũng cưới, đằng nào cũng phải để mọi người làm quen với chú rể trước lễ cưới chứ. Nhưng chị vẫn cứ suy nghĩ đủ thứ lưỡng lự, rất dở hơi, em thừa hiểu điều đó đúng không?
Chẳng có gì là chắc chắn, ngay cả khi đã đám cưới. Chị luôn tự nhủ như vậy và chị đã vẽ ra cho mình một sự lựa chọn khi bước chân vào hôn nhân. Em biết không, chị chỉ muốn cả vợ và chồng đều quan hệ lỏng lẻo với gia đình phía bên kia. Đó là cách "lo xa" dở hơi của chị, cách mà chị chuẩn bị trước cho ly hôn. Tại sao chị cứ phải nghĩ như vậy? Chị không thể trả lời rành mạch được. Trước đây chị đã viết về điều này ở chính nơi này, em có nhớ không?
Em có nhớ không, đã có một ngày chị em ta cùng nhìn thấy một chiếc bình pha lê thật đẹp, chị em ta cùng nghĩ đến cái biểu tượng "dễ vỡ" trên những thùng bưu phẩm và cùng nói điều gì đó về sự mô tả... Hạnh phúc và pha lê, ai đó có thể mô tả vẻ đẹp của chúng, chị em ta lại mô tả tính dễ vỡ.
Em, hãy về và nói với chị là em đã nghĩ khác đi! Nói với chị là chị cũng nên nghĩ khác đi. Nâng niu pha lê vì nó đẹp, không phải vì nó dễ vỡ...
18 thg 5, 2009
#51
Chị cố gắng ngủ nhưng không tài nào làm được, đó là lý do buổi trưa thứ Hai ngồi xuống viết cho em.
Sáng nay chị dạy sớm chạy sang bên nhà Q. để cùng bà ấy đưa thằng cu Ben đi học. Lớp mẫu giáo của nó mới thay cô mới, chị phải đến đó cho cô mới biết mặt để giao lại Ben vào các buổi chiều. Mẹ Q. nó thường đi làm về muộn và không kịp đón nó vào lúc 5pm mỗi ngày, vì vậy ông bà ngoại làm việc đó (Q. ly hôn được hai năm rồi đấy). Từ hôm thứ Sáu tuần trước đến thứ Bảy tuần này, hai ông bà dắt nhau thăm thú mấy thành phố bên Trung Quốc, nên trừ cuối tuần Q. được nghỉ thì từ thứ Hai chị lại nhận nhiệm vụ đón Ben, tắm rửa, cho ăn và trông nó đến khi mẹ nó đi làm về. Anh ấy sẽ thích thú dành một chút thời gian cho hai cô cháu, chị hi vọng thế, mặc dù anh ấy từng nói là thích có con gái hơn.
Khi chị từ trường thằng cháu trở về nhà bọn chị, anh ấy đã đi làm. Hẳn là anh ấy đã ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng sau khi đọc mảnh giấy chị gắn trên tủ lạnh: "Micro 30s, served with chilli sauce. Ice available 4 ur fava black liquid". Có một mảnh giấy mới thay thế ở chỗ đó, vài chữ bằng tiếng Việt nghe thật là thân mật, chị đọc và cảm thấy muốn trời tối ngay lập tức: "Honey, anh sẽ sang nhà Ben xem cartoon với nó, nhớ để phần bữa tối cho anh". Đó là cách anh ấy thông báo sẽ vẫn ăn bữa tối do chị dọn ra.
Cách đây ba hôm chị đã thông báo sẽ phải sang bên nhà Q. suốt một tuần và chỉ có thể về nhà bọn chị vào ban ngày nên anh ấy sẽ phải tự dọn bữa tối. Anh ấy đã đồng ý, vì chị sẽ làm đầy cái tủ lạnh đủ cho một tuần và mỗi ngày sẽ về chế biến vài món đơn giản, đóng màng nilon, rồi ghi chú cẩn thận thời gian quay microwave để anh ấy dễ dàng tự dọn ra ăn. Anh ấy cũng biết nấu ăn, nhưng em biết rồi đấy, sự lười biếng của anh ấy đã được hình thành từ khi trở về VN và được cung phụng bởi các dịch vụ tiện lợi nhất, rẻ nhất. Mặc dù bọn chị thường lê la hồi mới cặp kè, càng ngày chị càng không muốn nhìn thấy anh ấy đi ăn lung tung một mình, chị bảo "Hãy ăn những gì em đã làm để chứng tỏ anh không thừa cơ vắng em đi hẹn hò với gái khác!" khiến anh ấy không thể không nghe theo. Đã hai lần chị sang bên nhà Q. vài ngày kiểu như vậy và anh ấy đã quen rồi.
Lần này chắc là sẽ có khác biệt. Hôm qua anh ấy có nói là không muốn chị chạy đi chạy lại nữa, trời thì nắng đường thì đông, anh ấy không phải con mọn và chị nên tập trung cho thằng cháu quý tử của chị. Chị nghe thế và khăng khăng là chị vẫn handle được mọi thứ, anh ấy quá buồn ngủ nên chẳng thèm nói đi nói lại nữa, sáng ra thì anh ấy hành động luôn. Anh ấy dễ thương, em nhỉ? Chị tự nhủ tại sao chị lại phải "làm hàng" với anh ấy, tại sao phải tỏ ra đảm đang và chăm sóc cho anh ấy kiểu đó khi mà thực ra những ngày chị đi Hà Nội thì anh ấy cũng phải tự lo ăn uống cho mình đấy thôi, sắp tới chị lại đi Đà Lạt bốn ngày nữa...
Có lần, khi đang cắt và dũa móng tay cho anh ấy, chị hỏi "anh à, em có làm hàng quá không nhỉ" và anh ấy bảo "làm hàng quá đi chứ, nhưng chừng nào tận dụng được cơ hội làm hàng thì cứ làm đi nhé honey". Chị không biết mình có phải là đứa giỏi tận dụng cơ hội không, nhưng chị đã làm tất cả mọi việc như bản thân chị muốn. Như một đứa bé gái thích chơi đồ hàng và búp bê! Em có nghĩ vậy không?
Chị nghĩ mình cần ngủ một lát rồi dậy chuẩn bị đi đón Ben. Trong bữa tối chị sẽ báo cáo với anh ấy là đã ngủ trưa được bao lâu. Anh ấy đã chịu đựng thói ngủ ít và ngủ rất lung tung của chị như là những con búp bê chịu đựng sự chỉ định thời gian rất lung tung của đứa bé gái sở hữu chúng. Trong vòng 48 tiếng qua chị chỉ ngủ có bảy tiếng, anh ấy sẽ mừng nếu hôm nay chị ngủ nhiều hơn. Và thực sự là anh ấy bắt đầu biết mừng khi chị ở cạnh một đứa bé như thằng cu Ben - một đứa bé không có khái niệm về giờ giấc nhưng nó khiến người lớn cảm thấy có trách nhiệm chăm lo cho giờ giấc của nó, giục nó ăn, lôi nó đi tắm, dỗ nó đi ngủ và thậm chí bắt nó ngồi bô ị mỗi ngày.
Chị mong đến tối quá. Anh ấy sẽ thích thú món canh dưa nấu thịt bò gân, sau đó có thể sẽ hứng chí chở hai cô cháu đi ăn kem hoặc ngồi nhà xem Cars hoặc bất kỳ đĩa cartoon ưa thích nào khác của Ben.
Hẳn là em không bao giờ tưởng tượng con bò cái vụng về ngày xưa của em lại có ngày hôm nay rất là "ra dáng" như thế. It's him that made my all, you know?
Have a nice week nhé em!
Sáng nay chị dạy sớm chạy sang bên nhà Q. để cùng bà ấy đưa thằng cu Ben đi học. Lớp mẫu giáo của nó mới thay cô mới, chị phải đến đó cho cô mới biết mặt để giao lại Ben vào các buổi chiều. Mẹ Q. nó thường đi làm về muộn và không kịp đón nó vào lúc 5pm mỗi ngày, vì vậy ông bà ngoại làm việc đó (Q. ly hôn được hai năm rồi đấy). Từ hôm thứ Sáu tuần trước đến thứ Bảy tuần này, hai ông bà dắt nhau thăm thú mấy thành phố bên Trung Quốc, nên trừ cuối tuần Q. được nghỉ thì từ thứ Hai chị lại nhận nhiệm vụ đón Ben, tắm rửa, cho ăn và trông nó đến khi mẹ nó đi làm về. Anh ấy sẽ thích thú dành một chút thời gian cho hai cô cháu, chị hi vọng thế, mặc dù anh ấy từng nói là thích có con gái hơn.
Khi chị từ trường thằng cháu trở về nhà bọn chị, anh ấy đã đi làm. Hẳn là anh ấy đã ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng sau khi đọc mảnh giấy chị gắn trên tủ lạnh: "Micro 30s, served with chilli sauce. Ice available 4 ur fava black liquid". Có một mảnh giấy mới thay thế ở chỗ đó, vài chữ bằng tiếng Việt nghe thật là thân mật, chị đọc và cảm thấy muốn trời tối ngay lập tức: "Honey, anh sẽ sang nhà Ben xem cartoon với nó, nhớ để phần bữa tối cho anh". Đó là cách anh ấy thông báo sẽ vẫn ăn bữa tối do chị dọn ra.
Cách đây ba hôm chị đã thông báo sẽ phải sang bên nhà Q. suốt một tuần và chỉ có thể về nhà bọn chị vào ban ngày nên anh ấy sẽ phải tự dọn bữa tối. Anh ấy đã đồng ý, vì chị sẽ làm đầy cái tủ lạnh đủ cho một tuần và mỗi ngày sẽ về chế biến vài món đơn giản, đóng màng nilon, rồi ghi chú cẩn thận thời gian quay microwave để anh ấy dễ dàng tự dọn ra ăn. Anh ấy cũng biết nấu ăn, nhưng em biết rồi đấy, sự lười biếng của anh ấy đã được hình thành từ khi trở về VN và được cung phụng bởi các dịch vụ tiện lợi nhất, rẻ nhất. Mặc dù bọn chị thường lê la hồi mới cặp kè, càng ngày chị càng không muốn nhìn thấy anh ấy đi ăn lung tung một mình, chị bảo "Hãy ăn những gì em đã làm để chứng tỏ anh không thừa cơ vắng em đi hẹn hò với gái khác!" khiến anh ấy không thể không nghe theo. Đã hai lần chị sang bên nhà Q. vài ngày kiểu như vậy và anh ấy đã quen rồi.
Lần này chắc là sẽ có khác biệt. Hôm qua anh ấy có nói là không muốn chị chạy đi chạy lại nữa, trời thì nắng đường thì đông, anh ấy không phải con mọn và chị nên tập trung cho thằng cháu quý tử của chị. Chị nghe thế và khăng khăng là chị vẫn handle được mọi thứ, anh ấy quá buồn ngủ nên chẳng thèm nói đi nói lại nữa, sáng ra thì anh ấy hành động luôn. Anh ấy dễ thương, em nhỉ? Chị tự nhủ tại sao chị lại phải "làm hàng" với anh ấy, tại sao phải tỏ ra đảm đang và chăm sóc cho anh ấy kiểu đó khi mà thực ra những ngày chị đi Hà Nội thì anh ấy cũng phải tự lo ăn uống cho mình đấy thôi, sắp tới chị lại đi Đà Lạt bốn ngày nữa...
Có lần, khi đang cắt và dũa móng tay cho anh ấy, chị hỏi "anh à, em có làm hàng quá không nhỉ" và anh ấy bảo "làm hàng quá đi chứ, nhưng chừng nào tận dụng được cơ hội làm hàng thì cứ làm đi nhé honey". Chị không biết mình có phải là đứa giỏi tận dụng cơ hội không, nhưng chị đã làm tất cả mọi việc như bản thân chị muốn. Như một đứa bé gái thích chơi đồ hàng và búp bê! Em có nghĩ vậy không?
Chị nghĩ mình cần ngủ một lát rồi dậy chuẩn bị đi đón Ben. Trong bữa tối chị sẽ báo cáo với anh ấy là đã ngủ trưa được bao lâu. Anh ấy đã chịu đựng thói ngủ ít và ngủ rất lung tung của chị như là những con búp bê chịu đựng sự chỉ định thời gian rất lung tung của đứa bé gái sở hữu chúng. Trong vòng 48 tiếng qua chị chỉ ngủ có bảy tiếng, anh ấy sẽ mừng nếu hôm nay chị ngủ nhiều hơn. Và thực sự là anh ấy bắt đầu biết mừng khi chị ở cạnh một đứa bé như thằng cu Ben - một đứa bé không có khái niệm về giờ giấc nhưng nó khiến người lớn cảm thấy có trách nhiệm chăm lo cho giờ giấc của nó, giục nó ăn, lôi nó đi tắm, dỗ nó đi ngủ và thậm chí bắt nó ngồi bô ị mỗi ngày.
Chị mong đến tối quá. Anh ấy sẽ thích thú món canh dưa nấu thịt bò gân, sau đó có thể sẽ hứng chí chở hai cô cháu đi ăn kem hoặc ngồi nhà xem Cars hoặc bất kỳ đĩa cartoon ưa thích nào khác của Ben.
Hẳn là em không bao giờ tưởng tượng con bò cái vụng về ngày xưa của em lại có ngày hôm nay rất là "ra dáng" như thế. It's him that made my all, you know?
Have a nice week nhé em!
Save your kisses for me
Though it hurts to go away, it's impossible to stay. But there's one thing I must say before I go: I love you. l love you, you know? I'll be thinking of you in 'most ev'rything I do.
Now the time is moving' on and I really should be gone. But you keep me hangin' on for one more smile. I love you, l love you all the while. With your cute little wave, will you promise that you'll save your kisses for me?
Save all your kisses for me!
Bye bye, baby bye bye. Don't cry, honey, don't cry.
Gonna walk out the door, but I'll soon be back for more kisses for me.
Save all your kisses for me!
So long, honey, so long. Hang on, baby hang on.
Don't you dare me to stay 'cos you know I'll have to say: That I've got to work each day and that's why I go away, but I count the seconds till I'm home with you. I love you, I love you, it's true.
You're so cute, honey gee. Won't you save them up for me?
Your... kisses for me
Save all your kisses for me
Bye bye, baby bye bye
Don't cry, honey don't cry
Save all your kisses for me!
Bye bye, baby bye bye. Don't cry, honey, don't cry.
Gonna walk out the door, but I'll soon be back for more kisses for me.
Save all your kisses for me!
So long, honey, so long. Hang on, baby hang on.
Don't you dare me to stay
'cos you know you're got to save your
Kisses for me
Save all your kisses for me
Bye bye, baby bye bye
Don't cry, honey don't cry
Won't you save them for me
even though...
you're only three.
.
.
.
Now the time is moving' on and I really should be gone. But you keep me hangin' on for one more smile. I love you, l love you all the while. With your cute little wave, will you promise that you'll save your kisses for me?
Save all your kisses for me!
Bye bye, baby bye bye. Don't cry, honey, don't cry.
Gonna walk out the door, but I'll soon be back for more kisses for me.
Save all your kisses for me!
So long, honey, so long. Hang on, baby hang on.
Don't you dare me to stay 'cos you know I'll have to say: That I've got to work each day and that's why I go away, but I count the seconds till I'm home with you. I love you, I love you, it's true.
You're so cute, honey gee. Won't you save them up for me?
Your... kisses for me
Save all your kisses for me
Bye bye, baby bye bye
Don't cry, honey don't cry
Save all your kisses for me!
Bye bye, baby bye bye. Don't cry, honey, don't cry.
Gonna walk out the door, but I'll soon be back for more kisses for me.
Save all your kisses for me!
So long, honey, so long. Hang on, baby hang on.
Don't you dare me to stay
'cos you know you're got to save your
Kisses for me
Save all your kisses for me
Bye bye, baby bye bye
Don't cry, honey don't cry
Won't you save them for me
even though...
you're only three.
.
.
.
#50
Earth Hour, bọn chị ngồi ở ban-công ngắm những đốm sáng xa xôi. Trong nhà tắt hết đèn đóm rồi, xung quanh hàng xóm cũng tắt hết. Chị thấy mừng vì khu này dân trí khá tốt, nên mọi người khó mà dửng dưng với những sự kiện như thế này. Mà em biết đấy, có khi việc tắt điện trong một giờ đồng hồ lại trở thành niềm vui cho tất cả mọi người ở đây. Chị nhớ ngày xưa cùng em và bọn trẻ con trong khu nhà mình reo hò ầm ĩ mỗi khi cả phố mất điện, chị nhớ những đêm hè oi ả không có điện khiến mọi người ra ngồi ngoài vỉa hè tán phét, các bà các chị thi nhau phe phẩy quạt nan, quạt giấy... Em đang ở đâu, em có hưởng ứng việc này, và em có nhớ ngày xưa không?
Tối qua có gió, chị và anh ấy ngồi hóng gió, uống bia, chị kể cho anh ấy nghe về những tối mất điện ngày xưa của chị, anh ấy cũng kể chuyện của anh ấy. Khoảng cách tuổi tác của bọn chị có vẻ được thu ngắn lại khi chị bỗng nhận ra những tối mất điện ngày xưa của anh ấy cũng gần giống như của chị em mình. Đó là những ngày trước "thời mở cửa" không lâu, bọn trẻ con ở đâu chẳng thế. À, anh ấy cũng sinh ra ở Hà Nội và có mười mấy năm ở đó trước khi bố mẹ anh ấy quyết định cả gia đình chuyển hẳn vào đây. Hà Nội ngày xưa nhỏ bé và ít người, bọn trẻ con phố nào cũng giống nhau...
Cái cảm giác khoảng cách tuổi tác thu ngắn lại quả là cần thiết. Chị nghĩ mình đang bắt đầu tự giảm bớt áp lực cho cả hai đứa khi tiếp tục chung sống. Chị biết anh ấy đã có đôi chút khó khăn khi phải gồng mình để giữ được hình ảnh một người lớn trong mắt chị. Anh ấy hầu như tin rằng một trong những lý do lớn nhất khiến chị đến với anh ấy chính là việc anh ấy hơn chị một số tuổi đáng kể. Hình như có lúc chị đã nói gì đó hở ra sự mãn nguyện của chị khi vớ được một ông chồng sinh trước mình "cả một thập kỷ".
Em hiểu rõ điều đó đúng không? Ngày xưa, chúng ta thường ngồi tâm sự với nhau và nói xấu người lớn rất nhiều. Cả hai chị em ta đều cần được chia sẻ mỗi khi cảm thấy thất vọng về người lớn, cả hai chị em ta đều muốn giữ ảo tưởng về một thế giới toàn những người lớn tuyệt vời. Những người lớn, khi họ thực sự là người lớn, họ khiến cho chúng ta cảm thấy thế giới bên ngoài thật an toàn. Còn khi họ làm cho chúng ta thất vọng và không còn tin tưởng vào họ hoàn toàn, điều đó khiến chúng ta đau khổ. Những rạn vỡ bên trong đứa trẻ... lúc này chị có thể cảm nhận lại điều đó. Chị đang khóc em ạ. Chị có thể cảm nhận lại cảm giác của chúng ta những ngày xưa ấy, khi chúng ta ngồi nói xấu người lớn và an ủi nhau bằng những triết lý kiểu trẻ con.
Bây giờ chị thấy đã sẵn sàng để làm bạn đời của anh ấy, hơn là chỉ mong mỏi được trở thành một cục nợ bé bỏng luôn đòi hỏi sự chiều chuộng và tính gương mẫu trong mọi hành động của anh ấy. Chắc hẳn điều đó giúp ích nhiều cho cuộc sống phía trước của bọn chị. Đáng để cảm thấy vui vẻ đúng không?
Nhưng hãy để cho chị khóc, một chút thôi, và nhớ lại chúng ta đã nói những gì về người lớn, về sự sụp đổ thần tượng, về sự sợ hãi của những đứa trẻ bỗng nhận ra mình sẽ phải đi ra ngoài thế giới phức tạp kia với những trải nghiệm không lấy gì làm tốt đẹp ngay từ chính gia đình mình.
Tối qua có gió, chị và anh ấy ngồi hóng gió, uống bia, chị kể cho anh ấy nghe về những tối mất điện ngày xưa của chị, anh ấy cũng kể chuyện của anh ấy. Khoảng cách tuổi tác của bọn chị có vẻ được thu ngắn lại khi chị bỗng nhận ra những tối mất điện ngày xưa của anh ấy cũng gần giống như của chị em mình. Đó là những ngày trước "thời mở cửa" không lâu, bọn trẻ con ở đâu chẳng thế. À, anh ấy cũng sinh ra ở Hà Nội và có mười mấy năm ở đó trước khi bố mẹ anh ấy quyết định cả gia đình chuyển hẳn vào đây. Hà Nội ngày xưa nhỏ bé và ít người, bọn trẻ con phố nào cũng giống nhau...
Cái cảm giác khoảng cách tuổi tác thu ngắn lại quả là cần thiết. Chị nghĩ mình đang bắt đầu tự giảm bớt áp lực cho cả hai đứa khi tiếp tục chung sống. Chị biết anh ấy đã có đôi chút khó khăn khi phải gồng mình để giữ được hình ảnh một người lớn trong mắt chị. Anh ấy hầu như tin rằng một trong những lý do lớn nhất khiến chị đến với anh ấy chính là việc anh ấy hơn chị một số tuổi đáng kể. Hình như có lúc chị đã nói gì đó hở ra sự mãn nguyện của chị khi vớ được một ông chồng sinh trước mình "cả một thập kỷ".
Em hiểu rõ điều đó đúng không? Ngày xưa, chúng ta thường ngồi tâm sự với nhau và nói xấu người lớn rất nhiều. Cả hai chị em ta đều cần được chia sẻ mỗi khi cảm thấy thất vọng về người lớn, cả hai chị em ta đều muốn giữ ảo tưởng về một thế giới toàn những người lớn tuyệt vời. Những người lớn, khi họ thực sự là người lớn, họ khiến cho chúng ta cảm thấy thế giới bên ngoài thật an toàn. Còn khi họ làm cho chúng ta thất vọng và không còn tin tưởng vào họ hoàn toàn, điều đó khiến chúng ta đau khổ. Những rạn vỡ bên trong đứa trẻ... lúc này chị có thể cảm nhận lại điều đó. Chị đang khóc em ạ. Chị có thể cảm nhận lại cảm giác của chúng ta những ngày xưa ấy, khi chúng ta ngồi nói xấu người lớn và an ủi nhau bằng những triết lý kiểu trẻ con.
Bây giờ chị thấy đã sẵn sàng để làm bạn đời của anh ấy, hơn là chỉ mong mỏi được trở thành một cục nợ bé bỏng luôn đòi hỏi sự chiều chuộng và tính gương mẫu trong mọi hành động của anh ấy. Chắc hẳn điều đó giúp ích nhiều cho cuộc sống phía trước của bọn chị. Đáng để cảm thấy vui vẻ đúng không?
Nhưng hãy để cho chị khóc, một chút thôi, và nhớ lại chúng ta đã nói những gì về người lớn, về sự sụp đổ thần tượng, về sự sợ hãi của những đứa trẻ bỗng nhận ra mình sẽ phải đi ra ngoài thế giới phức tạp kia với những trải nghiệm không lấy gì làm tốt đẹp ngay từ chính gia đình mình.
#49
Anh ấy nằm xây lưng lại phía chị, chị xoa lưng cho anh ấy khoảng 10 phút rồi, bỗng nhiên anh ấy hỏi: "Honey, trước khi về với anh, em đã ngủ với bao nhiêu người?"
Còn đang mải nghĩ đến những chuyện linh tinh vui vẻ hai đứa vừa nói với nhau, chị giật mình vì câu hỏi và không kịp nắm bắt giọng điệu của anh ấy. Chị cũng không đánh giá được vẻ mặt anh ấy khi anh ấy không quay lại và nhìn thẳng vào mắt chị mà hỏi. Bởi vậy chị không biết nên phản ứng như thế nào với một câu hỏi nhạy cảm kiểu đó. Có lẽ chị nên tỏ ra cảnh giác "anh hỏi như vậy là ý gì", hay chị phải lên giọng hỏi lại rằng liệu anh ấy có thực sự muốn một cuộc nói chuyện nghiêm túc về kinh nghiệm chăn gối của chị? Chị im lặng trong một phút, vẫn xoa lưng cho anh ấy, và suy nghĩ để lựa chọn một cách trả lời. Bọn chị cùng im lặng. Rồi chị hiểu ra, anh ấy thực sự muốn một câu trả lời.
"Em biết là Bill Clinton hồi 17 tuổi đã tặng áo lót cho bạn gái, nhưng em không dám chắc câu hỏi của anh là câu mà Obama đã hỏi vợ ông ta trước khi họ cưới nhau, mà hình như Rhett không hỏi thế vì hắn biết rõ Scarlett ngủ với bao nhiêu đàn ông trước khi lấy hắn... ý em là... anh nhắc lại câu hỏi được không?"
"Trước khi ngủ với anh, em đã ngủ với bao nhiêu người?"
Anh ấy vẫn không quay lại, nhưng chị đã nắm bắt được qua giọng anh ấy mục đích của câu hỏi. Bọn chị đã nói với nhau nhiều chuyện liên quan đến tình dục, nhưng anh ấy chưa bao giờ hỏi câu đó với thái độ đó. Anh ấy xây lưng về phía chị, không muốn nhìn thấy phản ứng trong mắt chị, trên khuôn mặt chị. Chị nhắc đến những người đàn ông có tiếng tăm, chị nghĩ như thế là anh ấy hiểu chị luôn coi trọng anh ấy và chị ý thức được vị trí của người đàn bà sẽ là vợ anh ấy, không chỉ liên quan đến kinh nghiệm chăn gối. Rồi anh ấy nhắc lại câu hỏi, chị cảm thấy anh ấy cố gắng để tỏ ra chỉ là trò chuyện như bình thường, một sự chờ đợi khó hiểu được che đậy bằng thái độ tự nhiên vờ vĩnh.
"Nếu anh muốn một con số cụ thể, hãy cho em thời gian thống kê. Em cần phải đếm."
"Có cần máy tính không, anh đi lấy cho?"
"Ừm..."
Chị không biết cuộc trò chuyện này rồi đi đến đâu, giọng nói của anh ấy... Chị thôi không xoa lưng anh ấy nữa, hỏi chuyện gì đang xảy ra trong ý nghĩ của anh ấy.
"Anh tò mò chút thôi. Em không muốn trả lời cũng không sao cả."
"Em sẽ trả lời. Nhưng trước tiên em muốn biết tại sao anh lại hỏi như vậy, vào lúc này. Tại sao hồi đầu mới quan hệ anh không hỏi? Tại sao bây giờ sắp cưới rồi anh mới hỏi? Anh mong chờ một câu trả lời như thế nào? Em phải trả lời như thế nào? Em thực sự muốn biết..."
"Honey, em cáu đấy à?"
"Không. Em chỉ muốn thuyết phục anh giải thích. Tại sao anh lại hỏi em như thế? Tại sao là lúc này?"
"Anh... thật ra anh cũng không hiểu. Tại sao anh lại hỏi nhỉ? Thôi quên đi, coi như chưa hỏi nhé. Xoa lưng tiếp đi."
"Không. Quay lại đây xem nào!"
Anh ấy quay lại, choàng cánh tay sang ôm lấy chị, bảo chị hãy quên câu hỏi đó và bọn chị nên đi ngủ. Nhưng chị nhất quyết đòi nói chuyện tiếp.
"Honey, anh thừa biết là có những vấn đề một khi đã nói ra thì không thể bỏ lửng."
Anh ấy miễn cưỡng nói chuyện tiếp. Chị nói rằng chị đã ngủ với nhiều đàn ông, chắc cũng nhiều bằng số đàn bà đã ngủ với anh ấy trước khi anh ấy gặp chị. Anh ấy không tin, vì anh ấy sinh ra trước chị một số năm đáng kể, anh ấy lại yêu sớm và anh ấy tự nhận là cũng khá "chơi bời". Chị bảo anh ấy hãy nói con số của anh ấy rồi chị sẽ nói con số của chị, rồi bọn chị sẽ có một sự so sánh rõ ràng. Không, anh ấy không nói con số nào cả. Chị cũng vậy, chị không có lý do để nhẩm đếm lại tất cả những người đàn ông đã đi qua đời chị.
Đếm ư? Điểm lại từng gương mặt, nhớ lại mình đã ngủ với họ như thế nào? Kể cả những ký ức đã nhạt nhòa đến mức hầu như không còn nữa, vẫn phải nhớ lại chỉ để đếm? Thật nực cười phải không em? Anh ấy đồng ý với chị, bởi vì anh ấy thấy khó chịu nếu phải hồi tưởng lại từng ả gái điếm đã qua đêm cùng anh ấy.
Nhưng rốt cuộc thì anh ấy cũng bộc lộ phần nào động cơ của câu hỏi ban đầu, anh ấy nói: "Em vẫn nên nhớ rằng em là đàn bà. Vừa vừa phai phải thôi!"
"Thế nào là vừa phải?"
"Ít ra đàn bà cũng phải lưỡng lự hơn khi quyết định ngủ với ai đó chứ. Chả hay ho gì nếu cứ đòi mái thoải như đàn ông."
Nếu là cách đây vài năm, chị sẽ "nhảy dựng lên" và cãi nhau với anh ấy về vấn đề bình đẳng giới. Nhưng bây giờ chị thấy lời nói của anh ấy có lý phần nào đó. Chị bảo rằng anh ấy nói đúng, chỉ có điều "bố ai mà trì hoãn được sự sung sướng".
"Sung sướng? Lần nào cũng thế sao?"
"Ừm... anh muốn em hồi tưởng lại tất cả những lần em ngủ với những người khác? Hay anh muốn em chỉ hồi tưởng những lần ngủ với anh?"
"Anh không biết nữa. Anh chỉ hỏi thế thôi."
"Em nghĩ anh biết những lời anh đang nói. Anh biết vì sao em không lưỡng lự khi quyết định ngủ với anh đúng không?"
"...(im lặng)..."
"Và anh biết lý do khiến anh hỏi em đã ngủ với bao nhiêu người. Nói cho em đi!"
"Thì... anh bảo là anh không biết rồi còn gì. Anh chỉ tự nhiên hỏi thôi."
"Em không nghĩ thế. Có phải anh đang lưỡng lự trước đám cưới? Anh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó?"
"Ai bảo thế? Thôi ngủ đi. Anh buồn ngủ quá rồi."
Chị đành để cho anh ấy đi ngủ. Chị lại nằm suy nghĩ miên man. Khi anh ấy đọc tiếp cuốn Hit Man cho chị, có lẽ cả hai đứa bọn chị đã ghi nhớ một đoạn trong đó, đại loại nói về việc người ta chỉ có được những cảm nhận nhất định sau khi trả qua một số việc nhất định. Khi bọn chị thảo luận xem tại sao Slumdog Millionaire lại đánh bại Benjamin Button hay The Reader và các phim khác để đoạt được giải Oscar cho phim hay nhất, bọn chị đồng ý về tính thời sự. Chị nghĩ anh ấy biết thừa giá trị của mọi thứ sẽ không giống nhau tại nhiều thời điểm khác nhau. Vậy mà anh ấy lại hỏi câu hỏi kia vào lúc này.
Có lẽ ngày mai bọn chị sẽ tiếp tục vấn đề này. Chị sẽ hỏi anh ấy, liệu anh ấy có còn muốn lấy chị nếu anh ấy bỗng dưng trẻ lại vài tuổi hoặc già đi vài tuổi. Những gì mà mỗi người đã trải qua một mình cho đến ngày hai đứa gặp nhau, chị không nghĩ là cần phải đòi hỏi sự tôn trọng lẫn nhau, nhưng chị cũng muốn chắc chắn rằng bọn chị sẽ cảm thấy tất cả chỉ là sự trải nghiệm đơn thuần chứ chẳng có gì to tát đến nỗi phải ngồi đếm, đếm và đếm, và hồi tưởng, và quên mất bọn chị đang có một lô việc phải làm nếu muốn thành lập một cái gia đình.
Chị không biết em sẽ nói gì về chuyện này, khi em biến mất thì chị thậm chí vẫn là một cô gái còn trinh. Mà em chắc cũng sẽ không có cảm hứng để bàn luận vì em đâu có quan tâm đến chuyện lấy vợ, đúng không em?
Còn đang mải nghĩ đến những chuyện linh tinh vui vẻ hai đứa vừa nói với nhau, chị giật mình vì câu hỏi và không kịp nắm bắt giọng điệu của anh ấy. Chị cũng không đánh giá được vẻ mặt anh ấy khi anh ấy không quay lại và nhìn thẳng vào mắt chị mà hỏi. Bởi vậy chị không biết nên phản ứng như thế nào với một câu hỏi nhạy cảm kiểu đó. Có lẽ chị nên tỏ ra cảnh giác "anh hỏi như vậy là ý gì", hay chị phải lên giọng hỏi lại rằng liệu anh ấy có thực sự muốn một cuộc nói chuyện nghiêm túc về kinh nghiệm chăn gối của chị? Chị im lặng trong một phút, vẫn xoa lưng cho anh ấy, và suy nghĩ để lựa chọn một cách trả lời. Bọn chị cùng im lặng. Rồi chị hiểu ra, anh ấy thực sự muốn một câu trả lời.
"Em biết là Bill Clinton hồi 17 tuổi đã tặng áo lót cho bạn gái, nhưng em không dám chắc câu hỏi của anh là câu mà Obama đã hỏi vợ ông ta trước khi họ cưới nhau, mà hình như Rhett không hỏi thế vì hắn biết rõ Scarlett ngủ với bao nhiêu đàn ông trước khi lấy hắn... ý em là... anh nhắc lại câu hỏi được không?"
"Trước khi ngủ với anh, em đã ngủ với bao nhiêu người?"
Anh ấy vẫn không quay lại, nhưng chị đã nắm bắt được qua giọng anh ấy mục đích của câu hỏi. Bọn chị đã nói với nhau nhiều chuyện liên quan đến tình dục, nhưng anh ấy chưa bao giờ hỏi câu đó với thái độ đó. Anh ấy xây lưng về phía chị, không muốn nhìn thấy phản ứng trong mắt chị, trên khuôn mặt chị. Chị nhắc đến những người đàn ông có tiếng tăm, chị nghĩ như thế là anh ấy hiểu chị luôn coi trọng anh ấy và chị ý thức được vị trí của người đàn bà sẽ là vợ anh ấy, không chỉ liên quan đến kinh nghiệm chăn gối. Rồi anh ấy nhắc lại câu hỏi, chị cảm thấy anh ấy cố gắng để tỏ ra chỉ là trò chuyện như bình thường, một sự chờ đợi khó hiểu được che đậy bằng thái độ tự nhiên vờ vĩnh.
"Nếu anh muốn một con số cụ thể, hãy cho em thời gian thống kê. Em cần phải đếm."
"Có cần máy tính không, anh đi lấy cho?"
"Ừm..."
Chị không biết cuộc trò chuyện này rồi đi đến đâu, giọng nói của anh ấy... Chị thôi không xoa lưng anh ấy nữa, hỏi chuyện gì đang xảy ra trong ý nghĩ của anh ấy.
"Anh tò mò chút thôi. Em không muốn trả lời cũng không sao cả."
"Em sẽ trả lời. Nhưng trước tiên em muốn biết tại sao anh lại hỏi như vậy, vào lúc này. Tại sao hồi đầu mới quan hệ anh không hỏi? Tại sao bây giờ sắp cưới rồi anh mới hỏi? Anh mong chờ một câu trả lời như thế nào? Em phải trả lời như thế nào? Em thực sự muốn biết..."
"Honey, em cáu đấy à?"
"Không. Em chỉ muốn thuyết phục anh giải thích. Tại sao anh lại hỏi em như thế? Tại sao là lúc này?"
"Anh... thật ra anh cũng không hiểu. Tại sao anh lại hỏi nhỉ? Thôi quên đi, coi như chưa hỏi nhé. Xoa lưng tiếp đi."
"Không. Quay lại đây xem nào!"
Anh ấy quay lại, choàng cánh tay sang ôm lấy chị, bảo chị hãy quên câu hỏi đó và bọn chị nên đi ngủ. Nhưng chị nhất quyết đòi nói chuyện tiếp.
"Honey, anh thừa biết là có những vấn đề một khi đã nói ra thì không thể bỏ lửng."
Anh ấy miễn cưỡng nói chuyện tiếp. Chị nói rằng chị đã ngủ với nhiều đàn ông, chắc cũng nhiều bằng số đàn bà đã ngủ với anh ấy trước khi anh ấy gặp chị. Anh ấy không tin, vì anh ấy sinh ra trước chị một số năm đáng kể, anh ấy lại yêu sớm và anh ấy tự nhận là cũng khá "chơi bời". Chị bảo anh ấy hãy nói con số của anh ấy rồi chị sẽ nói con số của chị, rồi bọn chị sẽ có một sự so sánh rõ ràng. Không, anh ấy không nói con số nào cả. Chị cũng vậy, chị không có lý do để nhẩm đếm lại tất cả những người đàn ông đã đi qua đời chị.
Đếm ư? Điểm lại từng gương mặt, nhớ lại mình đã ngủ với họ như thế nào? Kể cả những ký ức đã nhạt nhòa đến mức hầu như không còn nữa, vẫn phải nhớ lại chỉ để đếm? Thật nực cười phải không em? Anh ấy đồng ý với chị, bởi vì anh ấy thấy khó chịu nếu phải hồi tưởng lại từng ả gái điếm đã qua đêm cùng anh ấy.
Nhưng rốt cuộc thì anh ấy cũng bộc lộ phần nào động cơ của câu hỏi ban đầu, anh ấy nói: "Em vẫn nên nhớ rằng em là đàn bà. Vừa vừa phai phải thôi!"
"Thế nào là vừa phải?"
"Ít ra đàn bà cũng phải lưỡng lự hơn khi quyết định ngủ với ai đó chứ. Chả hay ho gì nếu cứ đòi mái thoải như đàn ông."
Nếu là cách đây vài năm, chị sẽ "nhảy dựng lên" và cãi nhau với anh ấy về vấn đề bình đẳng giới. Nhưng bây giờ chị thấy lời nói của anh ấy có lý phần nào đó. Chị bảo rằng anh ấy nói đúng, chỉ có điều "bố ai mà trì hoãn được sự sung sướng".
"Sung sướng? Lần nào cũng thế sao?"
"Ừm... anh muốn em hồi tưởng lại tất cả những lần em ngủ với những người khác? Hay anh muốn em chỉ hồi tưởng những lần ngủ với anh?"
"Anh không biết nữa. Anh chỉ hỏi thế thôi."
"Em nghĩ anh biết những lời anh đang nói. Anh biết vì sao em không lưỡng lự khi quyết định ngủ với anh đúng không?"
"...(im lặng)..."
"Và anh biết lý do khiến anh hỏi em đã ngủ với bao nhiêu người. Nói cho em đi!"
"Thì... anh bảo là anh không biết rồi còn gì. Anh chỉ tự nhiên hỏi thôi."
"Em không nghĩ thế. Có phải anh đang lưỡng lự trước đám cưới? Anh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó?"
"Ai bảo thế? Thôi ngủ đi. Anh buồn ngủ quá rồi."
Chị đành để cho anh ấy đi ngủ. Chị lại nằm suy nghĩ miên man. Khi anh ấy đọc tiếp cuốn Hit Man cho chị, có lẽ cả hai đứa bọn chị đã ghi nhớ một đoạn trong đó, đại loại nói về việc người ta chỉ có được những cảm nhận nhất định sau khi trả qua một số việc nhất định. Khi bọn chị thảo luận xem tại sao Slumdog Millionaire lại đánh bại Benjamin Button hay The Reader và các phim khác để đoạt được giải Oscar cho phim hay nhất, bọn chị đồng ý về tính thời sự. Chị nghĩ anh ấy biết thừa giá trị của mọi thứ sẽ không giống nhau tại nhiều thời điểm khác nhau. Vậy mà anh ấy lại hỏi câu hỏi kia vào lúc này.
Có lẽ ngày mai bọn chị sẽ tiếp tục vấn đề này. Chị sẽ hỏi anh ấy, liệu anh ấy có còn muốn lấy chị nếu anh ấy bỗng dưng trẻ lại vài tuổi hoặc già đi vài tuổi. Những gì mà mỗi người đã trải qua một mình cho đến ngày hai đứa gặp nhau, chị không nghĩ là cần phải đòi hỏi sự tôn trọng lẫn nhau, nhưng chị cũng muốn chắc chắn rằng bọn chị sẽ cảm thấy tất cả chỉ là sự trải nghiệm đơn thuần chứ chẳng có gì to tát đến nỗi phải ngồi đếm, đếm và đếm, và hồi tưởng, và quên mất bọn chị đang có một lô việc phải làm nếu muốn thành lập một cái gia đình.
Chị không biết em sẽ nói gì về chuyện này, khi em biến mất thì chị thậm chí vẫn là một cô gái còn trinh. Mà em chắc cũng sẽ không có cảm hứng để bàn luận vì em đâu có quan tâm đến chuyện lấy vợ, đúng không em?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)