18 thg 5, 2009

#49

Anh ấy nằm xây lưng lại phía chị, chị xoa lưng cho anh ấy khoảng 10 phút rồi, bỗng nhiên anh ấy hỏi: "Honey, trước khi về với anh, em đã ngủ với bao nhiêu người?"

Còn đang mải nghĩ đến những chuyện linh tinh vui vẻ hai đứa vừa nói với nhau, chị giật mình vì câu hỏi và không kịp nắm bắt giọng điệu của anh ấy. Chị cũng không đánh giá được vẻ mặt anh ấy khi anh ấy không quay lại và nhìn thẳng vào mắt chị mà hỏi. Bởi vậy chị không biết nên phản ứng như thế nào với một câu hỏi nhạy cảm kiểu đó. Có lẽ chị nên tỏ ra cảnh giác "anh hỏi như vậy là ý gì", hay chị phải lên giọng hỏi lại rằng liệu anh ấy có thực sự muốn một cuộc nói chuyện nghiêm túc về kinh nghiệm chăn gối của chị? Chị im lặng trong một phút, vẫn xoa lưng cho anh ấy, và suy nghĩ để lựa chọn một cách trả lời. Bọn chị cùng im lặng. Rồi chị hiểu ra, anh ấy thực sự muốn một câu trả lời.

"Em biết là Bill Clinton hồi 17 tuổi đã tặng áo lót cho bạn gái, nhưng em không dám chắc câu hỏi của anh là câu mà Obama đã hỏi vợ ông ta trước khi họ cưới nhau, mà hình như Rhett không hỏi thế vì hắn biết rõ Scarlett ngủ với bao nhiêu đàn ông trước khi lấy hắn... ý em là... anh nhắc lại câu hỏi được không?"
"Trước khi ngủ với anh, em đã ngủ với bao nhiêu người?"

Anh ấy vẫn không quay lại, nhưng chị đã nắm bắt được qua giọng anh ấy mục đích của câu hỏi. Bọn chị đã nói với nhau nhiều chuyện liên quan đến tình dục, nhưng anh ấy chưa bao giờ hỏi câu đó với thái độ đó. Anh ấy xây lưng về phía chị, không muốn nhìn thấy phản ứng trong mắt chị, trên khuôn mặt chị. Chị nhắc đến những người đàn ông có tiếng tăm, chị nghĩ như thế là anh ấy hiểu chị luôn coi trọng anh ấy và chị ý thức được vị trí của người đàn bà sẽ là vợ anh ấy, không chỉ liên quan đến kinh nghiệm chăn gối. Rồi anh ấy nhắc lại câu hỏi, chị cảm thấy anh ấy cố gắng để tỏ ra chỉ là trò chuyện như bình thường, một sự chờ đợi khó hiểu được che đậy bằng thái độ tự nhiên vờ vĩnh.

"Nếu anh muốn một con số cụ thể, hãy cho em thời gian thống kê. Em cần phải đếm."
"Có cần máy tính không, anh đi lấy cho?"
"Ừm..."

Chị không biết cuộc trò chuyện này rồi đi đến đâu, giọng nói của anh ấy... Chị thôi không xoa lưng anh ấy nữa, hỏi chuyện gì đang xảy ra trong ý nghĩ của anh ấy.

"Anh tò mò chút thôi. Em không muốn trả lời cũng không sao cả."
"Em sẽ trả lời. Nhưng trước tiên em muốn biết tại sao anh lại hỏi như vậy, vào lúc này. Tại sao hồi đầu mới quan hệ anh không hỏi? Tại sao bây giờ sắp cưới rồi anh mới hỏi? Anh mong chờ một câu trả lời như thế nào? Em phải trả lời như thế nào? Em thực sự muốn biết..."
"Honey, em cáu đấy à?"
"Không. Em chỉ muốn thuyết phục anh giải thích. Tại sao anh lại hỏi em như thế? Tại sao là lúc này?"
"Anh... thật ra anh cũng không hiểu. Tại sao anh lại hỏi nhỉ? Thôi quên đi, coi như chưa hỏi nhé. Xoa lưng tiếp đi."
"Không. Quay lại đây xem nào!"

Anh ấy quay lại, choàng cánh tay sang ôm lấy chị, bảo chị hãy quên câu hỏi đó và bọn chị nên đi ngủ. Nhưng chị nhất quyết đòi nói chuyện tiếp.

"Honey, anh thừa biết là có những vấn đề một khi đã nói ra thì không thể bỏ lửng."

Anh ấy miễn cưỡng nói chuyện tiếp. Chị nói rằng chị đã ngủ với nhiều đàn ông, chắc cũng nhiều bằng số đàn bà đã ngủ với anh ấy trước khi anh ấy gặp chị. Anh ấy không tin, vì anh ấy sinh ra trước chị một số năm đáng kể, anh ấy lại yêu sớm và anh ấy tự nhận là cũng khá "chơi bời". Chị bảo anh ấy hãy nói con số của anh ấy rồi chị sẽ nói con số của chị, rồi bọn chị sẽ có một sự so sánh rõ ràng. Không, anh ấy không nói con số nào cả. Chị cũng vậy, chị không có lý do để nhẩm đếm lại tất cả những người đàn ông đã đi qua đời chị.

Đếm ư? Điểm lại từng gương mặt, nhớ lại mình đã ngủ với họ như thế nào? Kể cả những ký ức đã nhạt nhòa đến mức hầu như không còn nữa, vẫn phải nhớ lại chỉ để đếm? Thật nực cười phải không em? Anh ấy đồng ý với chị, bởi vì anh ấy thấy khó chịu nếu phải hồi tưởng lại từng ả gái điếm đã qua đêm cùng anh ấy.

Nhưng rốt cuộc thì anh ấy cũng bộc lộ phần nào động cơ của câu hỏi ban đầu, anh ấy nói: "Em vẫn nên nhớ rằng em là đàn bà. Vừa vừa phai phải thôi!"

"Thế nào là vừa phải?"
"Ít ra đàn bà cũng phải lưỡng lự hơn khi quyết định ngủ với ai đó chứ. Chả hay ho gì nếu cứ đòi mái thoải như đàn ông."

Nếu là cách đây vài năm, chị sẽ "nhảy dựng lên" và cãi nhau với anh ấy về vấn đề bình đẳng giới. Nhưng bây giờ chị thấy lời nói của anh ấy có lý phần nào đó. Chị bảo rằng anh ấy nói đúng, chỉ có điều "bố ai mà trì hoãn được sự sung sướng".

"Sung sướng? Lần nào cũng thế sao?"
"Ừm... anh muốn em hồi tưởng lại tất cả những lần em ngủ với những người khác? Hay anh muốn em chỉ hồi tưởng những lần ngủ với anh?"
"Anh không biết nữa. Anh chỉ hỏi thế thôi."
"Em nghĩ anh biết những lời anh đang nói. Anh biết vì sao em không lưỡng lự khi quyết định ngủ với anh đúng không?"
"...(im lặng)..."
"Và anh biết lý do khiến anh hỏi em đã ngủ với bao nhiêu người. Nói cho em đi!"
"Thì... anh bảo là anh không biết rồi còn gì. Anh chỉ tự nhiên hỏi thôi."
"Em không nghĩ thế. Có phải anh đang lưỡng lự trước đám cưới? Anh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó?"
"Ai bảo thế? Thôi ngủ đi. Anh buồn ngủ quá rồi."

Chị đành để cho anh ấy đi ngủ. Chị lại nằm suy nghĩ miên man. Khi anh ấy đọc tiếp cuốn Hit Man cho chị, có lẽ cả hai đứa bọn chị đã ghi nhớ một đoạn trong đó, đại loại nói về việc người ta chỉ có được những cảm nhận nhất định sau khi trả qua một số việc nhất định. Khi bọn chị thảo luận xem tại sao Slumdog Millionaire lại đánh bại Benjamin Button hay The Reader và các phim khác để đoạt được giải Oscar cho phim hay nhất, bọn chị đồng ý về tính thời sự. Chị nghĩ anh ấy biết thừa giá trị của mọi thứ sẽ không giống nhau tại nhiều thời điểm khác nhau. Vậy mà anh ấy lại hỏi câu hỏi kia vào lúc này.

Có lẽ ngày mai bọn chị sẽ tiếp tục vấn đề này. Chị sẽ hỏi anh ấy, liệu anh ấy có còn muốn lấy chị nếu anh ấy bỗng dưng trẻ lại vài tuổi hoặc già đi vài tuổi. Những gì mà mỗi người đã trải qua một mình cho đến ngày hai đứa gặp nhau, chị không nghĩ là cần phải đòi hỏi sự tôn trọng lẫn nhau, nhưng chị cũng muốn chắc chắn rằng bọn chị sẽ cảm thấy tất cả chỉ là sự trải nghiệm đơn thuần chứ chẳng có gì to tát đến nỗi phải ngồi đếm, đếm và đếm, và hồi tưởng, và quên mất bọn chị đang có một lô việc phải làm nếu muốn thành lập một cái gia đình.

Chị không biết em sẽ nói gì về chuyện này, khi em biến mất thì chị thậm chí vẫn là một cô gái còn trinh. Mà em chắc cũng sẽ không có cảm hứng để bàn luận vì em đâu có quan tâm đến chuyện lấy vợ, đúng không em?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét