Mai đã là ngày cúng Ông Táo, thế là Tết nhất đến nơi em ạ, chị đang có một vấn đề mà chưa có Tết nào gặp phải. Dù anh ấy không nhắc đến chuyện về thăm bố mẹ anh ấy, chị vẫn phải suy nghĩ rất nhiều. Năm ngoái chưa gặp thì không sao, nhưng năm nay chị thì đã gặp bố mẹ anh ấy rồi, coi như quen biết rồi. Cũng không tiếp xúc nhiều, không hiểu họ welcome chị đến đâu, có điều là Tết nhất không đi thăm người già thì chị rất áy náy. À, để chị kể cho em nghe lần đầu tiên chị gặp họ.
Một buổi chiều cách đây hơn ba tháng, chị đã gặp bố mẹ anh ấy lần đầu tiên. Vào khoảng bốn giờ chiều thứ Sáu, khi anh ấy vẫn đang ở công ty, chị vừa đi siêu thị về và đang bận rộn lên kế hoạch cho cuối tuần của bọn chị, họ đến mà không hề báo trước. Em sẽ hỏi chị cảm thấy thế nào trước khi hỏi chị đã làm gì với họ, phải không? Chị không mấy căng thẳng, thực ra thì cũng nhìn thấy họ trên ảnh rồi. Tất nhiên không phải chị quá tự tin vì đã thoát khỏi cái tuổi lóng ngóng trước mặt bố-mẹ-người-yêu, chị chỉ nghĩ đơn giản: người cảm thấy hồi hộp và căng thẳng chính là họ.
Chị nhớ láng máng có lần chị từng nói với em về chuyện này, rằng chị không thể tưởng tượng được lúc vợ chồng chị gặp mặt người yêu của con trai chị. Cứ nghĩ đến chuyện con trai mình yêu phải một đứa “không ra gì” là chị lại sôi máu lên và rồi lòng dạ đau nhói, đấy là chưa kể đến xác suất chị sẽ vướng phải một đứa con dâu quái thai… Bởi vậy, chị vẫn cho rằng bố mẹ của anh ấy mới là những người thực sự căng thẳng trong lần gặp đầu tiên với chị. Em biết đấy, nếu anh ấy có một gia đình không hợp với chị và chính anh ấy không thể giải quyết mọi bất đồng giữa các bên một cách tốt đẹp, chị có thể chia tay anh ấy và đi tìm một người tình khác để thoải mái sống mà không phải stress vì những mỗi quan hệ phát sinh theo kiểu đó. Còn bố mẹ anh ấy, họ có thể rời bỏ con của họ theo cách ấy? Không, tất nhiên là không. Mối tình của chị tan vỡ thì chị đau đớn, nhưng chị sẽ nguôi ngoai và lại có những mối tình khác. Con cái và cha mẹ, không thế tìm người thay thế đúng không? Vậy đấy. Và chị chắc chắn rằng, chị đã nhận ra sự căng thẳng của bố mẹ anh ấy khi chị mở cửa và face to face với họ.
Họ đã đến đây, đến nhà của bọn chị. Có lẽ đó cũng là một lý do khiến chị có thể bình thản và họ trở nên căng thẳng. Tất nhiên chị cũng từng tưởng tượng cảnh đến nhà họ hoặc đến nhà một ai đó trong gia đình anh ấy, sẽ là một thử thách tâm lý dành cho chị. Nhưng đó cũng chỉ là tưởng tượng, chị chưa từng phải đối mặt với thứ thực tế sớm muộn gì sẽ xảy ra với các cô gái như vậy. Bởi vì người yêu của chị là anh ấy. Anh ấy, không phải gã trai nào khác. Anh ấy, hỏi cưới chị nhưng lại chưa từng nói với chị về việc đến thăm bố mẹ anh ấy hay thực hiện một cuộc gặp nào đấy đại loại như “ra mắt”.
Có một khoảng cách giữa anh ấy và bố mẹ, anh ấy cũng không hợp với chị gái và em trai. Họ thương yêu nhau, nhưng anh ấy luôn cảm thấy cô đơn, anh ấy nói rằng không ai thực sự hiểu anh ấy. Khi anh ấy nói cho chị biết điều đó, chị hỏi có phải vì vậy mà anh đã ở xa nhà từ rất sớm, đi học xa và rồi chính thức ở riêng ngay khi vừa tốt nghiệp. Anh ấy bảo, có lẽ vậy mà cũng có thể vì anh ở xa mọi người quá sớm, từ lúc bắt đầu lớn lên, nên mọi người không có nhiều cơ hội để chia sẻ mọi chuyện với nhau và cứ thế dần xa cách. Chị phần nào thông cảm và yêu thương anh ấy hơn, nhưng đối với chị thì tình trạng của anh ấy và gia đình là không chấp nhận được. Nếu bọn chị có con, chúng nó nhất thiết phải nhìn thấy cách bố mẹ chúng nó gắn bó với ông bà như thế nào, và với chị thì chỉ có cách đó là tạo dựng được tương lai của bọn chị với con cái. Chị không muốn xa cách con cái, chị không muốn một lúc nào đó cảm thấy xa lạ và yếm thế ngay trong ngôi nhà của đứa con do chính mình sinh ra. Em sẽ hiểu được cảm giác đó nếu em nhìn thấy họ bước vào nhà của con trai họ, sau lời mời của chị.
Chị mời họ ngồi ở gian tiếp khách, hỏi họ muốn uống trà, cà phê hay nhấm nháp chút rượu mùi. Nếu là bố mẹ chị đến đây chắc hẳn sẽ có thêm option là bia và một ít lạc tẩm muối hay snack, nhưng rõ ràng là bố mẹ anh ấy đến đây lần đầu và cuộc gặp này khó mà bắt đầu với không khí relax thân mật như vậy. Chị vừa chờ câu trả lời, vừa nghĩ anh ấy đã kể cho chị quá ít về họ, giờ thì chị mù tịt về loại đồ uống ưa thích của họ khi ngồi trò chuyện với ai đó… Bất ngờ mẹ anh ấy hỏi: “Cháu có nước trái cây chứ?”. Chị sững lại, vì rõ ràng chị không bao giờ có sẵn nước hoa quả đóng chai. Rồi chị nghĩ đến đống hoa quả tươi rói vừa mang ở siêu thị về, chị bảo bà ấy chờ chị một lát để chị vắt nước cam. Bà ấy lại hỏi “có loại trái cây nào khác không?”. Chị đoán là bà ấy muốn kiểm tra cái bếp của chị. Y như rằng, khi chị bảo “cháu sẽ ép táo và lê cho bác nhé” thì bà ấy nói luôn “để bác làm phụ”. Chị không thể mất thời gian để nói mấy câu khách sáo như “thôi ạ bác cứ để cháu”, bởi vì rõ ràng là bà ấy đang muốn đi vòng vòng và xem xét mọi thứ, xem xét cuộc sống của bọn chị, xem xét cuộc sống của con trai bà ấy với chị. Thế là chị “vâng ạ” và nở nụ cười tươi tắn nhất có thể, trong bụng tự nhủ “O.K. thôi, đằng nào bác cũng sẽ không có cớ gì để vào được phòng ngủ của tụi này, bác gái ạ”.
(Có thể, ngay lúc đó, chị cảm nhận được người đàn bà này “không phải vừa” nhưng chị vẫn cho rằng bà ấy đang trong tình trạng “xa lạ và yếm thế”. Chị gọi đó là “xa lạ và yếm thế”, em nghĩ sao? Hẳn em còn nhớ chúng ta đã mất cả buổi chiều để nghe chị V. chị gái em kể lể về mấy hôm đầu đến nhà người yêu, chị ấy đã gọi tên cảm giác của chị ấy như vậy đấy. Chị chưa kịp cho em biết sau này chị thường nói đùa với mấy đứa bạn rằng “bà phải đẻ con trai để bà có dịp làm mẹ chồng”, vì chị cứ cảm giác mẹ chồng sẽ được mang tâm lý thoải mái và con dâu luôn bị áp lực kinh khủng. Cho đến khi chị xem Monster in law, chị mới bắt đầu hiểu cái cảm giác của người mẹ nhìn thấy con mình “rơi vào tay” một đứa xa lạ nào đó. Nếu chị là bà “monster” đó, có thể chị còn monster hơn nữa và làm nhiều trò vớ vẩn hơn nữa ý chứ.)
Có cần phải kể thêm cho em về những gì diễn ra trong cuộc gặp đó không? Họ ra về sau một tiếng ở nhà bọn chị, họ cho biết chỉ ghé qua để hỏi anh ấy một số điều về việc tổ chức đám cưới cho em trai anh ấy và “tiếc quá nó không có nhà thôi gọi điện sau vậy”. Chị biết thừa họ từ chối ở lại dùng bữa tối chỉ vì không muốn anh ấy về nhà và bắt gặp họ đến mà không báo trước. Chỉ có thế, cuộc gặp đầu tiên cũng không có gì đặc biệt, ngoài việc hai bên cùng chơi “chiến thuật thăm dò”. Chị có thể hiểu được cách giữ khoảng cách của bố mẹ anh ấy, họ không có vẻ dễ tính như bố mẹ chị. Dù cho mối quan hệ giữa họ và con trai không được hoàn hảo, hẳn là họ vẫn rất tự hào về con trai mình, hẳn là họ đặt con mình ở vị trí rất cao so với con cái người khác. Trong khi bố mẹ chị lại thường coi chị như một thứ “chó nó lấy”, thậm chí bố chị còn nói “có thằng nào lấy thì bố các thêm con lợn”. Em suốt ngày nhại lại câu đó để trêu chị mỗi lần chị gắt gỏng với em, nhớ không? Chị đã từng có lúc suy nghĩ đến cách mà mọi người cảnh báo chị là “chó nó lấy”, chị cũng khá lo lắng nếu đó là sự thật. Và cuối cùng thì chị có thêm một phần của lý do mà chị không muốn kết hôn. Khi trong đầu chị xác định mình không lấy ai và không ai lấy mình, chị có được sự bình tĩnh nếu phải gặp bố mẹ anh ấy. Sự thật là điều đó đã xảy ra, đã có tác dụng như chị mong muốn. Tất nhiên là chị không kể cho anh ấy tất cả những ý nghĩ đó như chị đang kể cho em bây giờ đâu em ạ.
Chị đã rất muốn kể cho anh ấy nghe, cũng như chị muốn chia sẻ với anh ấy cái cảm giác lo lắng của chị khi nghĩ đến con cái chị. Nếu con trai chị, một ngày nào đó, muốn giới thiệu người yêu của nó với gia đình hoặc thậm chí ra ở riêng và chung sống với người yêu, và người yêu nó là một cậu con trai… Chị không muốn cảm thấy lòng dạ nhói đau ngay khi nhìn thấy người mở cửa là một cậu con trai, chị không biết mình sẽ phải nói gì và cư xử thế nào nếu đối mặt với cậu ta. Nhưng nếu chị có thể vượt qua điều đó, với tất cả sự cảm thông dành cho những người như em và tình yêu của một người mẹ, chị vẫn phải lo lắng cho cảm giác của anh ấy – cha của con trai chị.
Làm sao để bắt đầu nói với anh ấy tất cả những điều này? Em, hãy nói cho chị biết liệu chị có quá lo lắng vẩn vơ, hay em sẽ giúp chị nói những lời đầu tiên!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét