18 thg 5, 2009

#30

Chị đang ở khách sạn của bạn bố chị. Chỗ này bố mẹ chị thường ở mỗi khi ghé thành phố này chơi. Bây giờ chị không thể tìm đến nhà họ hàng hoặc bạn bè. Họ sẽ hỏi rất nhiều, mà chị lại không muốn nói chuyện với ai cả.

Đầu giờ chiều M. gọi cho chị, hỏi xem tối qua đã nói chuyện với anh ấy chưa. Chị cho M. biết là chị đang có kế hoạch tách xa khỏi anh ấy một thời gian, đã đến lúc hai đứa rời nhau ra để suy nghĩ kỹ trước khi có một quyết định mới. Chị vẫn yêu anh ấy, chị có thể bỏ qua tất cả, nhưng, chị đã nói với em rồi đấy - bây giờ tình yêu không còn đóng vai trò quan trọng nữa. M. bảo "bà nóng quá, đụng chuyện là bỏ đi, thế mà còn khuyên tôi đừng vội bỏ chồng". Chị nghĩ đến việc đang giúp hàn gắn vợ chồng M., quả đúng là bây giờ chị đang làm ngược lại những điều mà chị đã khuyên M. Nhưng chị cũng tìm ra lý lẽ để nói cho cô ấy hiểu.

Chị chưa hề hỏi M. còn yêu chồng nhiều không. Điều mà chị quan tâm là M. có còn muốn chung sống với người chồng đó nữa không. Chị khuyên M. hãy tính toán kỹ, vì hai người đã cưới nhau và ở với nhau hơn sáu năm, lại có hai đứa con nữa. Bây giờ chị nhắc lại cho M. điều đó, chị lý giải việc chị bỏ đi vào lúc này. Tình yêu là sự khởi đầu quan trọng, nhưng đến một thời kỳ nào đó thì cái giữ hai con người lại với nhau lại không chỉ tình yêu. M. bảo, đừng nhắc đến tình nghiã vợ chồng, M. đã chán đọc báo Hạnh phúc gia đình lắm rồi. Chị bảo là chị không định nhắc đến tình nghĩa. Người ta cứ cố sáng tạo thêm từ vựng để lý giải những thứ tình cảm tồn tại mà thôi, còn chị chỉ đơn giản nghĩ đến sự chung sống. Người ta có thể yêu nhau mà không chung sống, vì sự chung sống đôi khi lại giết chết tình yêu. Giữa chị và anh ấy clear là có tình yêu rồi, nhưng để ở bên nhau lâu dài thì còn phải clear là chung sống như thế nào. M. có cái "tập thể" được đảm bảo giá trị bằng hôn nhân và hai đứa trẻ. Còn chị và anh ấy đã cưới đâu, cũng chẳng con cái gì.

Hơn nữa xích mích của M. và chồng cô ấy là những bất đồng từ sự việc xảy ra rõ ràng. Việc M. để con cô ấy cho bà ngoại và các dì lo lắng là việc rõ ràng, là quyết định của cô ấy không phải giấu giếm gì hết. Chồng M. không đồng ý và họ cãi nhau, đấy là xích mích nhà ai cũng gặp phải thôi. Còn chuyện của chị và anh ấy thì khác. Anh ấy đánh giá được là chị sẽ buồn nếu biết anh ấy giữ quan hệ với người yêu cũ, thế mà anh ấy vẫn làm. Giá như anh ấy kể với chị về cô Tr. đó, để chị quyết định sẽ chấp nhận anh ấy vẫn giúp đỡ cô ta như một người bạn cũ, thì chị đã không giận anh ấy. Mà anh ấy giấu giếm như vậy, chị rất tủi thân. Ngoài ra chị còn nghĩ tới Tr., cô ta có thể sẽ hy vọng điều gì đó hơn nữa ở "người bạn" như anh ấy. Tại sao anh ấy không giới thiệu chị với cô ta? Tại sao anh ấy không biến cô ta thành bạn chung của cả chị và anh ấy, hay chí ít là để cô ta nhìn thấy chị ở bên cạnh anh ấy?

Chị giải thích một lèo, M. nghe xong có vẻ xuôi xuôi. M. hỏi vụ tụ tập tối thứ Bảy thì sao, chẳng lẽ cancel. Chị bảo là lịch đã lên rồi, cứ vậy đi. M. nói đùa "có khi hôm đấy đổi vai, vợ chồng tôi hóa ra lại giúp ông bà làm lành". Chị hùa theo "ừ chắc phải nhờ ông bà, vậy làm lành với nhau trước đi để còn bàn việc của tụi tôi". M. có vẻ hào hứng lên, nói "nhớ nhé" rồi chào và cúp máy.

Chị nhớ lại những chuyện M. kể cho chị về cuộc sống gia đình của cô ấy. Liệu M. có thể đi từ quyết định li dị đến quyết định hòa giải với chồng một cách nhanh chóng như thế? M. và chị, cả hai đều không còn đủ trẻ để dễ dàng quyết định dựa trên sự tự ái bộc phát. Nhưng rõ ràng ai cũng nghiêng về cách giải quyết tích cực.

Chị lại nhớ Gi., người chị họ ở HN. Nhiều lần Gi. gọi chị đi cà phê, ngồi nói chuyện mà mắt rơm rớm. Có lần Gi. nhờ chị tìm hiểu thủ tục li dị. Từ lúc có con, Gi. bận rộn quá nhiều, rồi thì vừa chăm con vừa đi làm vừa học cao học... sự bận rộn khiến người đàn bà đôi khi thiếu kiên nhẫn để tự giải quyết những xích mích với chồng. Phải chăng đó cũng là lý do của M.? M. vẫn đi làm, lương cũng khá, rồi cô ấy quyết tâm kinh doanh thêm. Cô ấy nói, vì mình và vì con cái, bận rộn thêm cũng tốt. Chồng M. ban đầu ủng hộ nhiệt liệt chuyện làm ăn của vợ, hứa là sẽ chia sẻ việc nhà nhiều hơn để vợ có thêm thời gian làm ăn, rồi về sau lại phàn nàn chế độ sinh hoạt mới của gia đình. Xét về lý và tình, chẳng ai nghĩ sai điều gì. Chỉ có điều, các quyết định của họ lại ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống chung.

Thời gian qua chị cũng suy nghĩ nhiều về việc chị sẽ quyết định trở thành người đàn bà như thế nào để chung sống với anh ấy. Gi. hay M. đều có chồng giỏi giang và đủ tiền để nuôi vợ con tử tế, nhưng họ vẫn muốn có một sự nghiệp của riêng mình. Gi. làm ngân hàng, có bằng cao học rồi đi từ chi nhánh lên head office, bây giờ cũng ở vị trí nhiều người mơ ước với đồng lương đáng mơ ước. M. làm kế toán, còn là dân du học về, bây giờ kinh doanh thời trang cũng khá mát tay. Chồng của Gi. và chồng của M. đều tự hào về vợ mình. Hai người phụ nữ ấy khiến chị nhớ đến Scarlett, người đàn bà đã đặt mình vào vị trí gồng gánh cả một gia đình, rồi say mê kinh doanh ngay cả khi đã lấy một tay thừa tiền như Rhett. Đàn bà bây giờ có sự nghiệp của riêng mình, họ vẫn lo chăm sóc cả gia đình, thật là giỏi giang. Chị cảm giác mình không thể làm được một lúc nhiều việc như thế, chị không thể trở thành một trong số họ - những người đàn bà giỏi giang. Bởi vì chị lại sợ sự bận rộn, chị vốn không phải là người kiên nhẫn, chị sợ sự bận rộn càng làm mất đi khả năng chịu đựng những xích mích trong gia đình. Và chị đã quyết định chọn công việc không bận rộn, một cuộc sống ít tiền hơn, nhưng yên ả hơn - đối với chị.

Nói vậy, nhưng em thấy đấy, rốt cuộc thì chị - một kẻ không có gì là bận rộn - vẫn cứ quyết định từ bỏ một gia đình. Chị và anh ấy, bọn chị đã gần như là một gia đình.

Bận rộn hay không bận rộn, cách này hay cách khác đều dẫn đến một kết cục - sự tan vỡ. Không ai muốn sự tan vỡ và mọi người đều nghiêng về cách giải quyết tích cực. Gi. bây giờ sống hạnh phúc với chồng. M. rồi cũng vượt qua những xích mích. Còn chị, bằng cách nào có thể hàn gắn lại cuộc sống của chị?

Rời bỏ anh ấy nghĩa là chị rời bỏ sự bận rộn duy nhất mà chị có. Chị đang không có gì để bận rộn. Thực sự thì chị muốn khóc. Em có thể nói với chị điều gì không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét