18 thg 5, 2009

#57

Closer quả là một bộ phim ám ảnh. Gã viết sách đã bày ra mọi chuyện. Gã để cho cô nhiếp ảnh gia gặp gỡ anh bác sĩ như một cuộc thử nghiệm nào đó, rồi gã lại quanh quẩn ve vãn cô ta khi cô ta đã cưới anh bác sĩ. Rồi khi gã nằm trên giường với cô người yêu làm nghề vũ nữ thì lại băn khoăn liệu cô ta đã ngủ với anh bác sĩ chưa, liệu bác sĩ có ngủ với cô ta để trả thù việc gã đã làm cho anh ta mọc sừng...v.v.. Còn anh bác sĩ đi ngủ với gái chán chê, sau đó biết vợ có người tình mà anh ta vẫn không chịu li dị và cuối cùng giành lại được cô vợ. Cuối cùng cô vũ nữ bỏ đi, gã viết sách còn lại trơ vơ một mình. Cuối phim gã phát hiện ra cô vũ nữ đã nói dối gã tên của cô ta... Chị xem và chị bị ám ảnh bởi câu hỏi: Vậy xét cho cùng điều gì ở bạn đời là quan trọng đối với mình?

Tâm hồn, thể xác hay cái tên? Chị tự hỏi, điều gì ở anh ấy là quan trọng đối với chị. Dù sao, bọn chị cũng "get closer" bằng cách làm tình và sự gắn bó dường như tăng lên sau mỗi lần ngủ với nhau. Chị không thể tượng tượng là bọn chị có thể ôm nhau nằm nói chuyện mà không làm tình, nhưng chuyện đó thực tế đã xảy ra. Chị có thể tưởng tượng là bọn chị sẽ không làm tình nhưng vẫn chung sống tốt đẹp, bằng cách mỗi người giải quyết sinh lý với người khác, nhưng thực tế là chuyện đó chưa từng xảy ra và sẽ không bao giờ xảy ra, anh ấy đã nói thế. Bọn chị chưa hề nhìn vào chứng minh của nhau để xác minh tên họ thật, trước khi dọn về sống với nhau... Chị nghĩ lát nữa anh ấy về sẽ cùng nhau mổ xẻ điều này. Bọn chị đã từng cùng nhau nói về bộ phim, nhưng hoàn toàn chỉ là bình luận phim ảnh mà thôi.

Tại sao nghề nghiệp của các nhân vật lại như thế, tại sao họ lại gặp nhau, tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy? Quả là một kịch bản quá chặt, quá hay, anh ấy đồng ý với chị về điều đó. Chị ước mình có thể viết được một kịch bản phim TLXH kiểu như vậy của Hollywood. Anh ấy bảo chị hãy thử đi, vì anh ấy không hề cảm thấy phiền phức nếu phải làm chồng của một mụ viết tiểu thuyết.

Em có nghĩ chị bắt đầu viết ngay bây giờ được không? Đã hàng năm trời nay chị vẽ ra dự định viết một cuốn tiểu thuyết mà khi xuất bản sẽ lập tức được chuyển thể thành kịch bản để dựng phim. Blog của chị chi chít những điều ước về một thời gian yên tĩnh ngồi ở biển và sáng tác, bạn bè chị nghe đầy tai những lời nói của chị về việc thuê một căn phòng ở Nha Trang hay Mũi Né để hoàn thành cuốn sách đầu tiên của đời mình... Nhưng mãi chưa thực hiện được và, mặc dù không phải đau khổ như chàng Hộ của Nam Cao luôn mơ ước một tác phẩm làm lu mờ tất cả văn vẻ của người khác, chị luôn cảm thấy mình giống như anh bạn trong truyện "Chỉ tại con ruồi" của Azit Nexin vậy. Chị đang cố gắng cải thiện tình hình này, đang cố gắng để quyết định và lựa chọn: hoặc chị từ bỏ mơ ước viết lách, hoặc chị bỏ tất cả và cắm đầu vào viết ngay lập tức.

Thực sự thì chị vẫn muốn viết, nhưng hình như những trải nghiệm của chị còn quá thiếu thốn. Chị định lát nữa sẽ tỉ tê với anh ấy, thể nào anh ấy cũng bảo "đúng rồi em còn phải lấy chồng đẻ con nữa chứ". Chị sẽ trả lời "đúng rồi em còn phải lấy chồng rồi xem cảm giác bị cắm sừng hoặc là cắm sừng chồng nó thế nào nữa chứ". Vớ vẩn, em nhỉ? Chị cũng chẳng biết mình sẽ viết về cái gì nếu như trải qua tất cả những điều như thế.

Em, có thể nào em quay về kể cho chị vài trải nghiệm của em và cùng chị viết?

Chị đang đọc dở cuốn Căn Phòng Riêng của Virginia Woolf...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét