18 thg 5, 2009

#3

Buổi tối không diễn ra như chị đã hình dung. Vào lúc sáu giờ mười lăm phút chiều, anh ấy gọi điện về. Anh ấy đang ngồi cùng sáu người bạn, họ có một chai rượu và muốn hỏi liệu tối nay có thể làm cạn nó bằng những chiếc ly ở nhà bọn chị không. Tất nhiên chị trả lời rằng họ sẽ có ly uống rượu và những cái đĩa đầy đồ nhắm. Anh ấy hôn chị chụt một cái rồi cúp máy sau khi nói rằng cả hội sẽ có mặt chậm nhất là bảy giờ rưỡi.

Anh ấy thật dễ thương đúng không? Mặc dù bọn chị đã tổ chức nhậu nhẹt ở nhà khá nhiều, anh ấy vẫn luôn hỏi chị trước khi kéo hội về. Nghĩ đến đó là chị lại muốn ngay lập tức khỏa thân cùng anh ấy. Nhưng chị không thể nói trong cuộc gọi vừa rồi cho anh ấy biết chị đã hình dung một bữa tiệc và điệu waltz khỏa thân hoặc những bài hát xuyên tạc trần truồng. Với cái tính vui nhộn của anh ấy, anh ấy có thể sẽ nói: "Honey, bạn anh cũng có thể khỏa thân mà!". Chị sẽ không có đủ thời gian để thuyết phục anh ấy, rằng bạn bè có thể cùng khỏa thân trên bãi biển nhưng trong một ngôi nhà thì cả đám sẽ cảm thấy như đang tham gia đóng Eyes wide shut. Anh ấy sẽ nói "em bậy thế, nhưng anh thích ý tưởng đó" và cười ha hả cho đến khi chị đồng ý tụ tập nhậu nhẹt. Chị làm sao có thể từ chối để anh ấy kéo bạn về nhậu vào ngày sinh nhật anh ấy? Và rõ ràng tranh luận chỉ làm mất thời gian, khi mà chị chỉ có một tiếng đồng hồ để chuẩn bị các món nhậu.

Chỉ có một tiếng, chị cảm thấy cần em kinh khủng. Chị không có đủ thời gian để chạy đi mua thêm gì cả, chị không có sẵn số điện thoại của một nhà bán lẻ thực phẩm giao hàng tận nhà, chị càng không biết nên gọi cho ai chắc chắn có thể đi chợ và mang đồ đến cho chị ngay lập tức. Giá như có em, chị sẽ gọi em và hỏi: "Cu ơi, tại sao em không mua vài thứ cho chị và đến đây nhậu nhẹt nhỉ?". Ngày xưa mỗi lần chị gọi như thế là em lại xuất hiện nhanh như thể em luôn có sẵn chong chóng bay của Doraemon. Và em là một chuyên gia đi chợ, chị đã học được từ em rất nhiều... Có lẽ vì thế mà hôm nay chị cũng không cần quá nhiều thời gian lo lắng khi mở kho đồ khô và tủ lạnh ra. Nhưng thật sự là chị rất cần em.

Anh ấy và sáu người bạn ồn ào ngoài cửa nhà vào lúc bảy giờ hai mươi. Chị càng cảm thấy cần em hơn, vì chị không biết trong số sáu người ấy có ai là gay không. Chị biết, nếu honey của chị có gay thì chị cũng không thể nào ngăn nổi điều gì. Thế mà chị vẫn ao ước em ở đây và quản lý anh bạn gay, nếu có. Một cậu bé đẹp trai quyến rũ như em chắc chắn sẽ làm anh bạn đó xoắn lấy. Chị thật điên rồ đúng không? Thật sự chị không thể dừng nỗi lo sợ của chị... Làm sao chị có thể chịu đựng nếu chị mất honey vì một gã trai?

Chị xin lỗi vì nói như vậy! Chị không có ý coi thường những anh chàng như em, mà ngược lại, chị tôn trọng là đằng khác. Em chưa bao giờ biết rằng chính em đã giúp chị để tâm đến đàn ông, đúng không? Chị vẫn còn nhớ rất rõ những lúc chị em mình buôn chuyện về các anh chàng quyến rũ quanh chúng ta. "Kìa, hàng của anh chàng thật tuyệt, mama mia", "ôi trời ơi, ánh mắt của gã", "này, mình thề ăn chay cả tháng chỉ để được ngủ mặn với thằng cha kia vài giờ"... Chị làm sao có thể quên được những câu xuýt xoa đó của em chứ!

Chị lại quá vớ vẩn rồi, phải không em? Gay có thể thích nguời straight, nhưng straight men hình như không thích trong nhóm của họ có gay. Những người đang ngồi cạch ly chan chát và oang oang xiên xỏ nhau kia, chắc không ai là gay cả. Chị biết vậy, mà chị vẫn cần có em ở đây. Ít nhất thì em cũng sẽ giúp chị nhận ra đâu là nguy hiểm tiềm tàng trong từng mối quan hệ giữa tất cả đàn ông trên thế gian này và anh ấy.

Nếu em ở đây, chắc em sẽ cười ầm lên và cho chị biết rằng những nỗi sợ hãi của chị thật là vớ vẩn. Chị cần điều đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét