18 thg 5, 2009

#29

Chị đã kể em nghe về chuyện với M. bạn chị, kể một cách hào hứng mà không hiểu vì sao lại kể chuyện đó ra, và rồi hôm qua chị được M. cho biết một việc...

Từ lúc anh ấy và chị quyết định giúp vợ chồng M. hòa giải, tự chị có một kế hoạch "lobby" cho bữa tiệc. Chị nghĩ mình cũng nên gặp M., để xem tình cảm của cô ấy với chồng còn đến đâu và "ca" này có thể được "điều trị" như thế nào là trọn vẹn nhất. Chị hẹn M. đi ăn trưa, cà phê, cùng M. đi đón bọn trẻ ở trường... M. tâm sự rất nhiều. Cô ấy dường như thật sự cần một người cùng trò chuyện, cô ấy nói rất cảm kích trước sự quan tâm của chị. Chị bảo là bọn chị đều yêu quý gia đình cô ấy và không muốn cả hội khuyết đi một ai cả. M. gật đầu, bản thân cô ấy cũng không muốn thấy hôn nhân đổ vỡ và mọi mối quan hệ liên đới mất dần. Trong suốt một tuần, ngày nào chị và M. cũng nói chuyện với nhau, khi thì chị gọi trước, khi thì cô ấy gọi.

Hôm qua M. ngồi ở cơ quan chat với chị suốt buổi sáng. Gần trưa thì cô ấy bảo: Nói về việc của tôi nhiều rồi, bây giờ nói chuyện của bà đi. Chị hơi bất ngờ, vì chị là kẻ chuyên chia sẻ chuyện của người khác, còn chuyện của chị thì chị thường tự quyết định và ít khi tìm lời tư vấn bên ngoài. Chị hỏi M. liệu có phải cô ấy có gì muốn nói với chị, chứ chị và anh ấy nhà chị vẫn bình thường, có gì đâu mà nói. Cô ấy bảo: Ừ, có chuyện này tôi muốn bà biết, vì trong những ngày qua tôi cảm nhận bà là một người bạn tốt của tôi, tôi không thể thấy bạn mình bị bịt mắt.

Anh ấy và người yêu cũ vẫn gặp nhau, M. nói. Chị choáng váng. Chị tự hỏi, có lẽ nào những linh cảm mơ hồ ngáng trở quyết định của chị về việc cưới và sinh con cho anh ấy là như vậy?

Nhưng chị kịp lấy lại bình tĩnh để trò chuyện với M., chị đang đóng vai trò một người biết giữ hạnh phúc gia đình để mà làm chỗ dựa tinh thần cho cô ấy, chị không cho phép mình có thái độ khác lạ bởi điều đó có thể ảnh hưởng đến tâm lý của M. trong những ngày sắp tới. Chị không muốn kế hoạch của chị và anh ấy đứt gánh. Vì vậy chị làm bộ coi việc M. vừa kể chỉ là bình thường. Chị bảo M. đôi khi chị cũng chạm mặt mấy ông bồ cũ. M. bảo chạm mặt thì bình thường là đúng rồi, nhưng, cô ấy nhấn mạnh, "they're still seeing eachother". Sau đó M. lôi chị đi ăn trưa, M. muốn nói thêm những điều mà M. cho là chị chưa biết về anh ấy.

Người yêu cũ của anh ấy tên là Tr. kém anh ấy một tuổi, hồi đó hai người gặp nhau khi du học bên Đức và đã tính đến đám cưới. Nhưng sau khi về VN một thời gian ngắn, họ chia tay, không ai biết lý do chính xác là gì. Tr. lấy chồng, đẻ một đứa con trai và li dị sau đó hai năm. Tr. xinh xắn, cao ráo, học cũng khá, không phải người HN nhưng lấy chồng ở HN và sau khi li dị vẫn sống ở đó. Cách đây một năm Tr. chuyển tới thành phố này làm cho một dự án, mang theo thằng con. Từ đó Tr. liên lạc thường xuyên với anh ấy và họ gặp nhau, trước đó họ vẫn giữ liên lạc bằng email và skype. Hóa ra Tr. làm cho dự án của công ty đối tác với công ty của M., con trai Tr. lại học cùng lớp mẫu giáo với con của chị họ M. Trong một lần gặp trên phố M. và Tr. chào hỏi nhau, chồng của M. nhìn thấy và bắt đầu kể cho M. nghe về mối quan hệ của "ông bạn vàng" với Tr.

Chị không biết phải nghĩ về chuyện đó như thế nào. M. nói, Tr. vào đây không có nhiều người thân quen nên bám lấy anh ấy. Chị không có gì phàn nàn về cái tính "hiệp sĩ" của anh ấy, nhưng chuyện tình xưa nghĩa cũ thực sự không đơn giản. Thốt nhiên cảm giác đau nhói trong lòng. Anh ấy giấu giếm việc đó mà chị không hề hay biết gì! Tr. vào đây một năm nghĩa là một năm qua anh ấy giấu giếm chị, vì bọn chị đã chung sống được hơn một năm rồi. M. nói, vợ chồng cô ấy vô tình cũng giấu giếm chị vì bọn họ cho rằng việc riêng của ai thì người ấy lo. Đối với M. thì chị cũng không hẳn là bạn thân thiết lắm, hơn nữa M. và chị cũng không có nhiều dịp nói chuyện với nhau. Chị nhớ láng máng có lần M. nói xa xôi về những xích mích trong cuộc sống gia đình...

Chồng của M. cũng có lần hỏi anh ấy đã nói gì với chị chưa, anh ấy bảo là chỉ quan hệ với Tr. như bạn bè bình thường, việc gì phải "không khảo mà xưng, rách việc". Những người đàn ông đó đồng tình với nhau về cái cách "khuất mắt trông coi", họ nghĩ không có gì là lừa dối khi mà họ không làm gì quá đáng. Chị đã nói chuyện với M. một cách thản nhiên, rằng chị thông cảm với bọn đàn ông, và chị đã quá yêu anh ấy đến mức không để tâm đến những mối quan hệ mà anh ấy cho là bình thường ở bên ngoài. M. không chấm dứt câu chuyện một cách dễ dàng như vậy. Cô ấy bảo rõ ràng là chị có thói quen cất giữ nước mắt cho riêng mình, cô ấy biết chị đang bắt đầu lo lắng về một mối quan hệ đe dọa đến hạnh phúc của chị. Chị cảm ơn cô ấy đã hiểu chị, nhưng chị cần nói chuyện với anh ấy trước khi quyết định sẽ có nên lo lắng và đau lòng hay không.

Buổi chiều chị về sớm, chị online vào các forum đọc và viết linh tinh để giữ cho đầu óc bận rộn tức thời, khỏi phải nghĩ ngợi chuyện về anh ấy. Thế nhưng cũng chỉ được một lúc. Khi trời bắt đầu tối và gió mát hơn một chút, chị ra ngồi ở ban-công hút thuốc, suy nghĩ... Chị không nấu nướng gì và chuẩn bị đón anh ấy về với một không khí ảm đạm nhất. Lẽ ra đây là thời điểm chị phải nhấn mạnh cuộc sống êm ấm mà bọn chị đang có với nhau, hòng làm cho anh ấy khó mà rời bỏ chị. Sự êm ấm đó sẽ là điểm tựa để chị đẩy bật những con đàn bà khác ra khỏi cuộc đời anh ấy. Nhưng chị từ chối điểm tựa đó. Chị không phải là người đàn bà có thể tranh đấu cho tình yêu của mình. Chị cần nói chuyện với anh ấy một cách sòng phẳng rồi chị sẽ quyết định ra đi hay ở lại, anh ấy cũng sẽ quyết định: hoặc chung sống với chị với những nguyên tắc về sự minh bạch trong các mối quan hệ, hoặc sống không có chị để tự do gặp gỡ tất cả đàn bà trên thế giới này mà không mang tiếng giấu giếm hay dối trá. Tình yêu không còn đóng vai trò quyết định nữa, mà mỗi người phải tự đưa ra quyết định dựa trên những tính toán cho chính cuộc sống của mình. Anh ấy cũng như chị, cần lựa chọn lối sống cho mình để được cảm thấy sống thoải mái và hạnh phúc. Chị cần phải nói với anh ấy như thế.

Bảy giờ mười lăm, anh ấy bấm chuông, chị ra mở cửa và thấy anh ấy cầm một xếp đĩa phim trên tay. Anh ấy dang tay định ôm chị, chị quay lưng đi thẳng vào nhà. Mặt lạnh tanh, không nói lời nào, chị lại ra ngồi ngoài ban-công. Anh ấy đi theo, hỏi "honey, em mệt à". Chị bảo, "chúng ta cần nói chuyện anh và Tr., anh đã sẵn sàng chưa?". Anh ấy sững lại trong giây lát, nhìn xuống cái gạt tàn thuốc chi chít mẩu đầu lọc, rồi đi sang ngồi ở chiếc ghế bên kia bàn.

"Anh hẳn là chỗ thân thiết duy nhất của Tr. ở thành phố này?"
"Ừ, thì... à không, cô ấy có một ít bạn bè và họ hàng nữa."
"Thế à."
"Em đừng hiểu lầm, anh chỉ coi cô ấy là bạn..."
"Bạn? Thế à."
"...(im lặng, chờ đợi)..."
"Hai người đã từng suýt cưới nhau đúng không?"
"À... ừ... cũng lâu lắm rồi."
"Vậy là một người bạn lâu năm. Tình nghĩa lắm đây."
"Honey, thôi nào, anh chỉ coi cô ấy là bạn bình thường."
"Bạn bình thường, có thể gặp nhau đi ăn uống nhảy múa, tâm sự và làm nhiều việc khác nhỉ?"
"Không như em nghĩ đâu. Lúc nào cũng nghĩ giai gái là phải cái đực. Đồ xấu tính!"

Có lẽ giọng chị bắt đầu mỉa mai và đanh đá như mọi khi đùa cợt bắt bẻ anh ấy, nên anh ấy cũng bắt đầu lối nói đó. Chị thấy khó chịu. Lẽ ra anh ấy phải biết anh ấy đang có lỗi gì chứ! Lẽ ra anh ấy nên ăn nói cẩn thận trong tình huống này, kể cả chị có lên xuống giọng thế nào đi nữa chứ! Anh ấy rõ ràng không coi chuyện này là nghiêm túc thậm chí nghiêm trọng. Anh ấy chỉ biết quan sát lời nói và thái độ của chị để mà đối phó.

Chị đau lòng ghê gớm. Chị đứng dậy, đi một mạch tới mở tủ quần áo trong phòng ngủ. Anh ấy đi tới đứng ở cửa phòng, hỏi:

"Honey, em sao thế? Đang nói chuyện cơ mà!"
"Em xấu tính, em nên đi. Tr. của anh chắc là tốt tính lắm, hãy mời cô ấy về đây ở với anh, như thế anh khỏi phải hẹn hò bên ngoài mất công người ta nói ra nói vào."
"Honey, anh xin em. Bình tĩnh, cho anh nói đã!"
"Không cần phí thời gian đâu anh. Em biết mình cần phải làm gì."
"Anh xin lỗi. Anh biết mình sai rồi..."
"Không, anh chẳng có gì sai. Do em xấu tính thôi."

Chị nói với giọng rất bình thản, nhưng tay chị lôi cái vali quẳng xuống đất rồi tháo quần áo ra khỏi mắc, vứt vào vali một cách đầy tức giận. Anh ấy nhào tới ôm chặt chị, bảo chị hãy đánh chửi anh ấy chứ đừng có bỏ đi như vậy. Chị đứng yên trong nửa phút, xong chị bảo:

"Anh đừng có sến như vậy, hãy để em làm những việc em quyết định làm, cũng như anh hãy tiếp tục làm những việc anh đã quyết định!"

Chị coi lúc đó giống như một cuộc mặc cả. Mọi thứ đều phải được trả giá, nhất là cuộc sống. Chị muốn anh ấy hiểu điều đó. Cuộc sống chung đụng và sự tự do đều có giá của nó. Nếu anh ấy coi trọng cuộc sống chung của bọn chị, anh ấy cũng phải biết điều gì có thể làm tổn thương nó và anh ấy buộc phải hạ giá tự do của riêng anh ấy để giữ gìn cuộc sống chung. Suốt buổi chiều chị đã suy nghĩ, rồi chị chọn cho mình hai hướng quyết định. Thái độ đối phó vừa rồi của anh ấy đã khiến chị chọn cái quyết định rời bỏ cuộc sống chung này và trả tự do về cho mọi người. Chị xấu tính, chị muốn tự do xấu tính. Anh ấy muốn những người bạn, anh ấy sẽ được tự do kết bạn.

"Đừng như thế! Em muốn anh phải làm gì bây giờ?"
"Hãy sống cho chính bản thân anh, với những quyết định của riêng anh!"

Chị vùng ra, tiếp tục thu xếp quần áo. Anh ấy đứng đó, mất vài phút im lặng dường như không biết phải nói gì. Rồi anh ấy nói một tràng như sợ chị cuớp lời:

"Thôi được. Anh đã có những quyết định sai. Anh đã sai. Nhưng thực sự anh không nghĩ đến riêng anh. Anh nghĩ đến em rất nhiều. Anh không muốn làm em phải nghĩ ngợi và không muốn em buồn, nên anh mới giấu chuyện đó. Anh chỉ gặp gỡ và giúp đỡ cô ấy vài việc như những người bạn bình thường. Nếu em biết em sẽ lại nghĩ ngợi và em sẽ buồn. Anh không muốn em mất thời gian với những chuyện như vậy..."
"Anh không muốn em mất thời gian? Hay anh không muốn chính anh mất thời gian? Anh sợ em biết thì rách việc đúng không? Anh không muốn phải giải thích lằng nhằng đúng không? Anh không muốn thấy em đòi anh phải lựa chọn hoặc em hoặc những người bạn kiểu cô ta đúng không?"
"...(im lặng)..."
"Đủ rồi anh. Chúng ta đang làm mất thời gian của nhau. Em phải đi. Em muốn đi để bình tĩnh suy nghĩ. Anh cứ để em đi. Sáng sớm thứ Bảy em sẽ về đây chuẩn bị cho buổi tối."
"À đúng rồi, đã hẹn mọi người... nhưng nếu em muốn, mình có thể cancel."
"Cancel? Không. Hãy cứ để mọi người đến. Dù sao em cũng muốn làm điều gì đó cho M.. Và em nghĩ đó là lần cuối cùng để em gặp mặt tất cả những người bạn đó..."
"Lần cuối cùng? Không, honey, đừng làm thế với anh!"

"Em đã quyết định."
"Có thể thay đổi quyết định!"

"Đó là quyết định của em, nếu có thay đổi thì cũng tự em nghĩ đến. Anh không cần phải tham gia."
"Nhưng quyết định đó ảnh hưởng đến anh. Anh đang sống với em, anh không muốn sống không có em."
"Quyết định của em có ảnh hưởng đến anh, thì đã sao? Cũng như quyết định của anh quan hệ với Tr. có ảnh hưởng đến em vậy thôi..."
"Anh biết anh sai rồi. Anh sẽ..."
"Anh sẽ làm gì? Sẽ thay đổi quyết định, sẽ hủy bỏ tình bạn với cô ta, sẽ không cần làm bạn với cô ta nữa, sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa?"
"... (im lặng..."
"Đủ rồi anh ạ. Em nghĩ chuyện của chúng ta kết thúc rồi. Anh cần tự do và không gian cho những quyết định của riêng anh. Em không muốn ép anh phải chọn lựa gì cả. Vậy nên chúng ta không chung sống nữa, không ai ảnh hưởng đến ai."
"Honey, em có quyền đó mà, em hãy nói điều em muốn, anh sẽ chọn lựa theo ý em."
"Không, em chẳng có quyền gì đối với anh cả. Em chỉ là một con đàn bà về ở với anh trong một thời gian hữu hạn."
"Anh yêu em."
"...(im lặng..."
"Anh muốn chung sống với em, anh muốn cưới em..."
"Thôi đủ rồi anh. Anh cũng từng muốn chung sống với cô ta, anh từng muốn cưới cô ta và mọi sự chẳng đi đến đâu. Bây giờ thì..."
"Em có muốn nghe lý do ngày xưa anh và cô ấy không lấy nhau?"
"Không. Em chẳng muốn nghe gì về anh nữa, không muốn biết thêm gì nữa. Đằng nào thì em và anh cũng chấm hết. Anh hãy tìm một người khác để kể, hoặc đón cô Tr. về để cùng nhau ôn lại chuyện đó."
"Trời ơi, em cứng rắn quá. Em nói đi, anh phải làm gì bây giờ?"
"I don't give a dam-n. Thôi anh đi ra đi, để em sắp xếp một ít đồ của em. Thứ Bảy chắc sẽ nhậu đến tối khuya, vậy CN em sẽ soạn nốt đồ và mang hết đi."
"Anh không ngờ đấy. Em vứt bỏ cuộc sống này dễ dàng đến thế sao? Thời gian vừa rồi em ở đây không có ý nghĩa gì sao?"
"Thôi, em bảo anh đừng nói nữa cơ mà. Anh càng nói càng dở. Em không thể chịu nổi nữa."
"Ừ anh dở. Nhưng em cứ trả lời anh đi đã."
"Anh thật sự không hiểu? Vậy anh hãy tự trả lời xem đối với anh thì cuộc sống này có ý nghĩa gì. Anh nói em vứt bỏ dễ dàng? Vậy anh không vứt bỏ mà anh chỉ xây dựng nó theo cách của riêng anh, cái kiểu giấu giếm tình bạn của anh với các cô người yêu cũ phải không? Nếu anh coi trọng cuộc sống chung với em, anh không tự ý quyết định làm "bạn bình thường" với người yêu cũ của anh một cách dễ dàng như thế.
"Anh sai rồi. Anh đã bảo, anh sai rồi. Em không thể bỏ qua một lần sao?"
"Không, không bỏ qua được đâu anh. Em xấu tính, em thiếu vị tha. Em có thể nghĩ đến cuộc sống của một người phụ nữ với đứa con nhỏ ở một thành phố lạ, nhưng em không có đủ nhân hậu để cho chồng mình thoải mái giúp đỡ cô ta như một người bạn bình thường. Và em hỏi anh, anh có vứt bỏ cái tình bạn lâu năm đó đi được không? Anh có vĩnh viễn không gặp lại mẹ con cô ta được không? Anh vẫn chưa trả lời em điều đó. Vậy đừng đòi hỏi em trả lời câu hỏi của anh."

Lúc chị vào thu xếp quần áo, chị đã định im lặng hoặc nói nhát gừng để tỏ ý không muốn nói chuyện. Vậy mà chị đã đối thoại với anh ấy nhiều đến thế. Em có thể hiểu điều đó không? Có lẽ chị vẫn muốn ở lại, vẫn muốn nghĩ sẽ bỏ qua mọi việc khi anh ấy nói "anh sai rồi". Nên chị đối thoại với anh ấy, chị cũng muốn cho anh ấy biết thêm những suy nghĩ của chị.

Nhưng chị vẫn khăng khăng đòi bỏ đi, bởi đó là cách quyết định quen thuộc của chị. Chị không muốn ép ai đó phải lựa chọn vì chị, và cách đơn giản là chị biến khỏi cuộc sống của họ. Phải chăng đó cũng là cách của em? Em đã biến mất, không để ai phải suy nghĩ quá nhiều về những vấn đề của riêng em.

Chị biết là mình nên đi, để giữ cho mình lối sống riêng. Lối sống của chị, là biết từ chối những mối quan hệ khác - từ một cuộc gọi đến một cuộc gặp - để được bình yên với cuộc sống của riêng mình. Khi về sống với anh ấy, chị từ bỏ những mối quan hệ không cần thiết. Chị đổi số điện thoại để những bạn trai cũ không gọi được, kể cả mấy thằng bạn bình thường vẫn buôn chuyện mà chị cũng chỉ nhát gừng thăm hỏi, chị thậm chí từ chối những công việc đòi hỏi giao tiếp quá nhiều... đó là lối sống của riêng chị, chị không thể bắt anh ấy phải đi theo chị. Chị giữ lối sống riêng chị, anh ấy giữ lối sống của riêng anh ấy.

Sự giấu giếm, bạn bè và những người tình cũ. Mọi người đều muốn có những khoảng trời riêng, không gian cho sự tự do quyết định của bản thân. Chị thích tôn trọng điều đó. Chị quyết định ra đi.

Sự chia sẻ quả là không đơn giản.

Thứ Bảy chị sẽ gặp anh ấy, chắc sẽ là lần cuối cùng. Đầu tuần sau chị về nhà ở HN một thời gian. Chị sẽ sang nhà em chơi, thăm mọi người và kể cho em biết tình hình của họ, cả tình hình khu phố mình nữa.

Cũng còn may, có một nơi để về. Em, có lúc nào em nghĩ sẽ ghé thăm mái nhà xưa thêm một lần? Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét