Đêm qua trời mưa to, bọn chị không ra ban-công được nên quắp nhau nằm ở sofa. Anh ấy vuốt tóc chị và bảo mùa đông ở Hà Nội cũng sẽ nằm quắp nhau như này. Chị rúc vào lòng anh ấy, hạnh phúc bình yên. Chị hiểu rằng anh ấy chỉ cần có chị, dù có phải lên thiên đàng hay xuống địa ngục ngay lúc này.
Rồi bọn chị bàn chuyện chuyển nhà về Hà Nội. Chị thuyết phục anh ấy ở nhà ông ngoại chị. Đó là căn nhà mà ông ngoại để lại cho con cháu làm chỗ tạm trú mỗi khi về thăm Hà Nội, mọi người đã đi tỉnh khác và nước ngoài hết, chỉ có chị ở đó một mình bao nhiêu năm trước khi vào Saigon. Anh ấy không chịu, bảo là dù sao đó cũng là nhà chung, anh ấy muốn một chỗ của riêng bọn chị, để tự ý bày bừa, thích mời bạn bè bù khú cũng dễ. Chị cố gắng giải thích rằng chị vẫn luôn được tự do trong ngôi nhà đó, rồi năn nỉ anh ấy cho chị được về lại đó ít lâu. Anh ấy đành đồng ý, không quên giao hẹn là chỉ ở đó hai hoặc cùng lắm là ba tuần trước khi bọn chị tìm ra một chỗ ưng ý cho riêng hai đứa.
Hôm nay trời không mưa, bọn chị lại ra ngồi ngoài ban-công. Chị tự hỏi liệu mình tiếc nuối nơi này đến mức nào, ban-công, phòng ngủ, phòng tắm, bếp... và mọi thứ. Anh ấy ngồi đây, ngay bên cạnh chị, thư thái nhả từng lọn khói thuốc. Người đàn ông của chị, mái nhà của chị...
Lúc tối hội của anh ấy đến nhà tụ tập bia bọt, mang cả con cái đến tíu tít vui. Bọn chị thông báo sẽ ra ngoài Hà Nội ít lâu, mọi người rên rỉ "thế là mất toi một chỗ tụ tập". Anh ấy bảo "bọn tôi sẽ bay vào nếu các ông bà có chỉ thị, yên tâm", chị thì chỉ biết thảo mai thảo quả "vầng bọn em có muốn thế đâu, nhưng mà quê em Hà Lội có tục lệ bắt ở rể thử một thời gian mới cho cưới, khổ thế chứ". Sau đó cậu B. trong nhóm đòi "tiếp quản" nhà bọn chị. Lúc đó anh ấy và chị chưa thực sự bàn về việc sẽ để lại căn hộ trong tình trạng thế nào, nhưng khi cậu B. đề xuất và anh ấy quay sang nhìn chị thì chị hiểu là anh ấy muốn như vậy.
Cậu B. năm nay 29 tuổi, vẫn ở với ông bà già và đang "máu" ở riêng. Cậu này đã ra mắt 5 cô người yêu kể từ khi chị biết đến hội bạn anh ấy, nhưng anh ấy nói là "thằng này sẽ lấy vợ vào đầu năm tới, quyết tâm tam thập nhi lập, hàng họ sẵn rồi". Chị không biết B. sẽ cưới ai trong số 5 cô người yêu, nhưng có vẻ bất cứ ai trong số họ cũng sẽ "tiếp quản" được căn hộ một cách tử tế. Mấy bà vợ các ông bạn kia và chị đã luôn làm "công tác super soi" như cậu ta nhờ vả, rồi là chấm điểm mấy cô bé, rồi là tư vấn các kiểu. Chị nghĩ bây giờ đã đến lúc chị nghĩ về 5 cô gái đó nhiều hơn và khéo léo gợi ý để B. chọn được một cô mà chị cho là thích hợp để ở căn hộ này nhất. Ý nghĩ đó thật buồn cười, em nhỉ? Nhưng mà chị cảm thấy vui vẻ cứ như đang đóng vai mẹ chồng vậy. Cậu B. rất tinh ý, cậu ta nửa đùa nửa thật nói "hai bác cứ mạnh dạn tư vấn em chọn con nào, anh chị đặt đâu em xin ngồi đấy".
Vậy là bọn chị sẽ sang lại hợp đồng thuê căn hộ này cho B., chị đinh ninh như vậy. Nhưng thật bất ngờ, lúc nãy anh ấy thú nhận đã mua đứt từ tháng trước rồi. Chị thắc mắc tại sao anh ấy làm thế rồi lại di chuyển ra Hà Nội. Anh ấy giải thích "phải có cái nhà này trong tay rồi mới dám rời nó ra chứ". Rõ ràng là nếu đang thuê mà bọn chị rời nó ra thì chủ nhà sẽ cho người khác thế chỗ ngay, hoặc họ sẽ bán khi ai đó chịu giá. Anh ấy không muốn điều đó, tuy không nói ra những việc làm của anh ấy giúp chị hiểu rằng anh ấy yêu quý những giây phút của bọn chị ở nơi này. Bọn chị sẽ không để mất nó, ít nhất là thời điểm này, khi bọn chị chưa tìm được một chỗ nào khác để thay thế.
Em đã xem Sex and the City (movie) chưa? Chị bỗng nhớ đến đoạn Carrie và Mr.Big dắt nhau đi xem nhà, và cuối phim khi hết giận hờn thì cô nàng lao vào vòng tay chàng trong căn hộ mà họ cùng nhau mua. Chỗ ở, trước khi gặp anh ấy, chị chưa từng nghĩ nó quan trọng đến thế. Bởi chị luôn có nhiều sự lựa chọn, hoặc ở nhà họ hàng hoặc đi thuê. Lúc chị dọn về ở chung với anh ấy, đây cũng chỉ là một chỗ thuê đấy thôi. Nhưng bây giờ, khi phải rục rịch di chuyển, chị mới hiểu nó quan trọng đến thế nào. Thực sự quạn trọng, vì đó là nơi mà bọn chị sống bên nhau.
Anh ấy nói để cậu B. về ở "canh miếu" là giải pháp tối ưu vào lúc này. Rồi quý phụ huynh giàu sụ của cậu ta sẽ mua cho quý tử một cái villa khi cậu ta cưới vợ, khi đó căn hộ sẽ "quy hồi cố chủ". Còn nếu bọn chị trở về mà cậu ta chưa cưới vợ, thì cậu trai độc thân đó chẳng có gì khó khăn khi phải "cuốn gói" với mỗi cái thân xác cậu ta.
"Honey, vậy nếu mình không quay về nữa thì anh tính sao?"
"Nếu mình không quay về nữa thì chứng tỏ mình đã thấy một chỗ ngon hơn. Lúc đấy bán chỗ này đi mà mua chỗ mới chứ còn gì. Em tính chậm quá đấy, ngốc ạ!"
Ừ, ngốc, chị nhủ thầm, và tốt nhất không nên hỏi han kỹ càng hơn nữa. Vì dù sao chị cũng luôn mơ ước lấy được một tay chồng tính toán ác liệt, để chị nhẹ đầu. Em có nghĩ điều đó là tốt? Chị thực sự không muốn nắm quá nhiều về thông tin tài chính của anh ấy. Chị là tuýp người hưởng thụ hơn là lo toan, em nhớ không?
Tuy vậy, chị vẫn phải tính toán chuyện đồ đạc. Nhà ngoài Hà Nội gọi là một nơi tạm trú đơn giản thì được, chứ quả thật tiện nghi chẳng có gì ngoài máy giặt, tủ lạnh, TV cũ kỹ, bếp núc tuy thoải mái nhưng cũng xoàng xĩnh... anh ấy sẽ chê lên chê xuống cho mà xem. Không lẽ bọn chị bê hết mọi thứ ở đây ra? Anh ấy bảo "em đi mà làm cái mission impossible của em, anh chịu". Chị bảo là chị tiếc nhất cái plasma 50 inch và mấy cái loa Bose, không biết chuyển ra kiểu gì. Em biết đấy, từ thời chị em mình còn bé tí, cái TV và bộ dàn bao giờ cũng là biểu tượng của cuộc sống tiện nghi và sung túc về mặt tinh thần. Anh ấy để cho chị bi bô chuyện đồ đạc chán chê rồi mới nói "thôi, ra ngoài kia sắm mới tất tật". Rõ ràng là chị không thể không thắc mắc về tiền bạc.
"Anh đã để dành tiền mua ô tô và bây giờ số tiền đó sẽ dùng cho em tha hồ mà đốt vào mấy thứ đồ trong nhà, hãy cứ chịu khó đội mũ bảo hiểm cô em ạ", anh ấy trả lời. Chị tỏ ra không hiểu, liệu anh ấy có nói điều đó với ý trách móc. Mà hình như điều đó chính là thứ khiến chị mất ngủ đêm nay. Chị chợt nhận ra mình là một ả đàn bà "kém tắm" đến thế nào và anh ấy quá chiều chuộng chị.
Em có hiểu chị muốn nói gì không? Chị lại đang băn khoăn về việc chuyển ra Hà Nội. Phải chăng chị đang làm cho mọi thứ rối tung lên? Bọn chị sống ở đây rất vui vẻ, làm ăn thuận lợi, anh ấy thậm chí đã mua đứt căn hộ này và còn sắp mua ô tô. Vậy mà chị lại bày ra cái trò về Hà Nội một thời gian! Câu nói của anh ấy khiến chị cảm thấy việc di chuyển này sẽ như một trò chơi tốn kém và ngu ngốc chỉ để phục vụ sự dở hơi của chị, sự vô tâm của chị, sự kém cỏi của chị...
Chị im lặng hồi lâu sau câu nói của anh ấy, rồi chị hỏi "honey, anh có nghĩ là mình nên về Hà Nội...". Chị chưa dứt lời, anh ấy cắt ngang:
"Em đừng giở trò nữa đi, cứ thế mà làm. Anh chấp nhận làm mọi thứ để em trải nghiệm và mở mắt ra mà xem rốt cuộc em có tự quyết định được cái gì ra hồn không."
Một chút gì đó tức giận trong giọng nói của anh ấy, nhưng không hề có bực bội hay oán thán. Chị lại im lặng một hồi, rồi hỏi "honey, anh đang tức giận ai đấy à?"
"Ừ, anh tức quá, anh giận anh quá. Tự dưng anh lại cứ phải cun cút làm những việc dấm dớ vì em."
Nếu là một ngày nào đó trong quá khứ, khi còn chưa yêu và tin tưởng anh ấy, có lẽ chị sẽ cáu điên lên bảo anh ấy rằng chẳng ai đòi hỏi ép uổng gì anh ấy, rằng thích thì làm không thích thì thôi, đừng có mà cái gì cũng kêu ca là "vì em"... Nhưng bây giờ, chị đã đủ yêu và tin rằng anh ấy có thể dẫm lên chông gai cho chân tóe máu chỉ để làm cho chị vui lòng.
Anh ấy không nói gì thêm, chị lẳng lặng đứng lên bước đến trước mặt anh ấy, ấp mái đầu anh ấy vào bộ ngực lép xẹp của mình và vuốt ve. "Thương ghê cơ", chị nựng nịu, "tội nghiệp ghê cơ!". Và khi chị nói câu đó đến lần thứ hai thì anh ấy vùng đứng dậy ôm chầm lấy chị và hôn ngấu nghiến. Anh ấy lôi chị xềnh xệch vào giường.
Bây giờ thì anh ấy đang ngủ, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn. Chị thì không ngủ được vì chị cứ muốn ngắm anh ấy trong ánh đèn ngủ dìu dịu quen thuộc. Người đàn ông này đã dính vào chị. Em có nhận thấy điều đó? Anh ấy đã có thể có tất cả những người đàn bà tốt đẹp nhất, nhưng anh ấy chọn chị, dính vào chị. Lúc nãy, anh ấy đã nói "honey, đừng bao giờ rời xa anh nhé!".
Em, đã bao giờ em dính vào ai đó đến nỗi không thể sống thiếu người đó? Liệu có lúc nào em sẽ nói rằng cuộc sống của em là dành cho người đó?
Chị đã hỏi vì sao anh ấy bỗng tỏ ra yếu đuối như vậy, cứ như là không có chị thì anh ấy chẳng biết sống để làm gì nữa. Anh ấy bảo đó là cách duy nhất để giữ chị và có chị mãi mãi. Bởi anh ấy luôn nghĩ rằng chị có thể rời bỏ anh ấy ngay cả khi anh ấy hầu hạ chị như hầu một bà hoàng. Em có nghĩ thế không? Quả thực đôi khi chị tự hào về anh ấy theo cách một bà mẹ đánh giá cao những gì mà cậu con trai yêu quý, khúc ruột của mình, đã làm được.
Chị đang cố gắng để hiểu rõ hơn về tình yêu, nếu đó đích thực là tình yêu. Chị vẫn không thể tin là có một thứ tình yêu như thế, khi một người đàn ông cho rằng tất cả mọi việc anh ta làm đều là vì người đàn bà của anh ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét