Chị vừa rút lui khỏi một công việc và nói lời cảm ơn khi ông sếp bảo "lúc nào hết cay cú anh và lại có hứng thú tiếp tục việc này thì cứ call anh". Em biết đấy, về vấn đề "ạc art ạc" thì người ta thường cãi nhau suốt, cái đẹp là vô thiên lủng theo thẩm mỹ mỗi người. Chị không thể tiếp tục làm một công việc gây cãi vã suốt ngày như thế. Ba tháng nay, lần nào mang ảnh về cũng bị chê trách cái kia cái nọ và rồi chị giải thích các kiểu (thực chất là cáu nhặng lên) thì rốt cuộc họ vẫn phải sử dụng những cái ảnh mà chị thực hiện. Kiểu chiến thắng này không làm chị vui sướng, chị bảo "Reject, resign, whatever! I do not want this suckin' job, not at all!". Sếp to và sếp nhỏ bắt đầu xuống giọng vuốt ve chị, nhưng chị vẫn bỏ việc làm ảnh để chuyên tâm vào viết. Họ bảo chị có khả năng và họ luôn tạo đất cho chị dụng võ, chị nên biết điều đó và nên hăng say làm việc để nâng cao tay nghề. Chị chỉ nghĩ có một điều: các bạn hãy nói toạc ra là không ai bán ảnh rẻ như tôi. Đây là chuyện làm ăn, yêu thương gì mà bỏ tiền ra mua đất cho võ với vẽ!
Sau bữa tối, chị kể cho anh ấy nghe chuyện đó trong lúc bọn chị ngồi hút thuốc ngoài ban-công. Anh ấy nói: "Em thì lúc nào cũng nghĩ mọi người take advantage of you."
Thế là chị tuôn ra một tràng:
"Em đã phải làm việc khốn khổ với những cái budget làm người khác phát buồn cười. Em không dám thuê một ê kip chuyên nghiệp hoặc tổ chức một nhóm những người giỏi, những người mà mình nói nửa câu người ta đã hiểu hết mình muốn gì và đem ra đúng thứ mà mình cần. Em phải tìm những đứa chả có tên tuổi gì trong ngành, thậm chí những đứa tay ngang, gom lại thành một ê kip mà em buộc phải có mặt từng giây từng phút để take care từng li từng tí để có được cái mình cần. Cuối cùng thì thứ mà em làm ra vẫn bị coi rẻ, em lại phải mất thêm một mớ thời gian để thuyết phục người ta sử dụng sản phẩm đó và không đòi mình làm lại cái khác. Honey, tại sao họ không bỏ ra nhiều tiền hơn cho một người làm nghề chuyên nghiệp để có ngay những sản phẩm tuyệt vời nhất trong thời gian nhanh nhất? Honey, tại sao họ lại phải vuốt ve một đứa newbee nhặng xị như em?"
Chị vừa dừng lại, anh ấy đưa cốc nước cho chị và bảo:
"Khiếp quá, nói ráo cả nước bọt ra chưa? Uống đi này."
Rồi anh ấy bình luận:
"Góp ý chân tình nhé, em nên xem lại sản phẩm của em và cái lý do người ta cứ phải chê. Với cả, tự biết là newbee thì phải chớp cơ hội làm việc để dần dần biến thành master chứ gái. Ai chả phải thế!"
Chị ực được một ngụm nước là phản ứng liền:
"Quên à, em không hề có ý định chen chân vào nghề này cơ mà. Em vô tình để bị họ lôi kéo vào và bây giờ em nhận ra là mình coi rẻ thời gian và sức lực của mình quá, anh không hiểu sao? Em muốn làm công việc khác và sự thật là em thừa sức tìm việc khác."
Anh ấy lắc đầu:
"Bó tay với em."
Chị định tuôn thêm vài câu, nhưng thấy anh ấy lắc lắc cái đầu như thế thì chị chỉ nhún vai "off topic" luôn.
Sau đó bọn chị vào bàn làm việc, anh ấy cần phải làm một chút research cho công việc ngày mai ở công ty, chị thì đang ngồi online viết cho em đây.
Em biết đấy, câu chuyện quả dưa chuột là lý do anh ấy lôi chị về chung sống. Trong suốt thời gian sau đó bọn chị thường nói về tình dục, ngoài ra các chủ đề yêu thích là ăn uống, phim ảnh, nhạc nhẽo, tiêu khiển. Đôi khi bọn chị cùng xem thời sự và bàn luận về thế giới, xem bóng đá và bình luận về trận đấu, hoặc anh ấy mang về một tờ báo hoặc chị giơ ra tờ tạp chí nào đó và bọn chị bình luận chuyện xã hội. Hơn một năm qua đi, bây giờ anh ấy bắt đầu muốn nói về những chuyện nghiêm túc hơn và thiết thực hơn... ý chị là, anh ấy muốn bọn chị kể cho nhau về công việc, các mối quan hệ của anh ấy và của chị trong công việc, cả sự thích thú và những thứ gây stress mà công việc đem đến.
Chị tự nhủ, anh ấy muốn cưới chị thật và anh ấy bắt đầu tin rằng chị là một chỗ tin tưởng để chia sẻ nhiều hơn. Chị cũng hơi sợ, sợ vì bọn chị bắt đầu get to know each other nhiều điều quá mức. Nhưng dần dần chị cũng phải quen với điều đó, quen với cách mà anh ấy muốn mối quan hệ này tiến triển. Chị khó mà lảng tránh...
Hôm mùng 6 Tết, anh ấy bắt đầu gợi chuyện "chán quá lại sắp phải đi làm, không được ở nhà tha hồ đú với bu nó rồi". Chị tưởng anh ấy sẽ kể cho chị nghe về vài "thằng dở hơi bất tài" hoặc bọn nào đó "chỉ nhăm nhăm chơi anh nhưng đừng hòng" (vì mọi khi nếu muốn nói đến những điều thú vị trong công việc của anh ấy thì anh ấy sẽ mở đầu bằng một kiểu đầy hào hứng), nhưng hóa ra anh ấy quay sang công việc của chị. Bọn chị có một cuộc nói chuyện khiến chị phải suy nghĩ đến tận bây giờ, càng ngày càng nghĩ nhiều hơn về nó.
"Em thì sao, định nghỉ Tết đến bao giờ?"
"Em chẳng biết nữa. Lúc nào hứng lên thì đi làm lại. Tháng Giêng là tháng ăn chơi mà lị."
"Nào, đừng đùa nữa. Anh hỏi nghiêm chỉnh đấy. Bao giờ thì em mới bắt đầu nghĩ đến công việc thực sự, một công việc ra tấm ra món ấy?"
"Nếu anh khó chịu vì tình trạng công việc của em hiện nay, cứ nói thẳng, đừng hỏi han kiểu đấy."
"Ô hay, anh quan tâm thật đấy, đừng bắt đầu xù lông lên như thế."
"Ờ, xù lông. Em không bao giờ hỏi nhiều về công việc của anh, không hỏi anh bắt đầu khi nào và bao giờ muốn kết thúc. Anh cũng không nên hỏi em những câu hỏi như vậy."
"Honey, lần này anh không để em off topic kiểu đấy nữa đâu. Ngồi xuống nói chuyện nghiêm chỉnh một lần xem nào!"
Lần này giọng anh ấy như một người cha ra lệnh cho đứa con của mình, có một chút giận dữ của tình yêu thương không được đáp lại đúng cách. Chị thấy bất ngờ quá, sững lại nhìn anh ấy mất mấy giây. Chị không thể làm tổn thương tình cảm của anh ấy. Bởi vậy, vừa đứng lên định bỏ vào nhà đi nằm thì chị quay lại, ngồi xuống, đốt một điếu thuốc rồi mới nói "vầng thì em hầu chuyện bác tiếp". Có vẻ điều đó đủ để xoa dịu chút giận dữ vừa bùng lên trong anh ấy, anh ấy nói bằng giọng êm ái, bảo "sang đây ngồi với anh". Thế là chị đi sang ngồi vào lòng anh ấy.
Bọn chị ngồi như thế ở ban-công, cùng nhìn về phía xa xăm con sông trôi trong bóng đêm, thỉnh thoảng lóe lên một ánh đèn của con tàu nào đó... và nói chuyện về một chủ đề không có chút lãng mạn nào cả. Anh ấy bảo lo lắng cho tương lai của chị, vì anh ấy thấy chị có vẻ thiếu tự tin khi ai đó hỏi về công việc, và đó chính là lý do khiến chị càng ngày càng cảm thấy khó khăn trong giao tiếp. Chị đồng ý với anh ấy. Khi một người có một công việc để nói về nó, có một sự nghiệp để nói về nó thì càng tuyệt, người ta sẽ cảm thấy mình có giá trị hơn, tiếng nói của mình có ý nghĩa hơn. Chị hỏi tại sao anh ấy không tìm lại cái chị người yêu cũ sang trọng thành đạt của anh ấy mà cưới đi, hay là cái cô bây giờ là nghệ sĩ piano sáng giá ấy, họ đều có sự nghiệp rạng ngời, công việc thú vị. Anh ấy vỗ một cái rõ mạnh vào mông chị, bảo là đừng có đánh trống lảng bằng ba cái trò ghen tuông vớ vẩn, rồi than thở rằng cái số anh ấy quá ruồi bâu nên cuối cùng dính phải chị và bây giờ phải cố mà ngồi nói chuyện thế này đây. Vì chị rất khoái chí mỗi khi thấy đàn ông giả vờ than thở số phận, nên chị cười hinh hích rồi bảo anh ấy "thương quá, thôi nghiêm chỉnh hẳn hoi nào!". Anh ấy lại tiếp tục nói về suy nghĩ của anh ấy đối với công việc của chị.
Anh ấy bảo, nếu chị thấy khó khăn khi phải tự tìm việc thì cứ để anh ấy lo. Anh ấy đã nhắm được mấy chỗ "ngon lành cành đào", chị chỉ việc ngồi vào và làm việc một cách thoải mái, có vướng mắc gì "bẩm báo lại là anh cho cách giải quyết ngay, sướng quá còn gì". Chị cười ngất, bảo là nếu chị thích làm một công việc ổn định "ngon lành cành đào" thì bây giờ chị đã ngồi ở một chỗ yên vị tử tế. Từ hồi chị học năm thứ ba ĐH, bác và bố chị đã nhăm nhăm hỏi "mày định ra trường làm gì để tao sắp xếp", họ chẳng thiếu gì quan hệ để lo cho chị, cả chỗ mất tiền lẫn không mất tiền chạy vào. Anh ấy hỏi thế sao không để các cụ lo cho xong. Chị đùa "xong là xong để lấy chồng à, thế thì giờ này em còn ngồi đây với cu hả cu?". Anh ấy lại vỗ mông chị một cái, nhắc "nghiêm chỉnh đê". Chị đành tâm sự thật, chị ngại nhất là làm việc mà lại qua ai đó giới thiệu sắp xếp, vì khi đó đi làm cảm tưởng mình còn phải giữ thể diện cho cả cái người đã xin việc cho mình, như thế chị không thấy thoải mái. Với cả, chị không muốn biết ơn ai vì họ xin việc cho chị. Nói chung là chị muốn tự mình tìm việc mình thích, mọi người đánh giá khả năng của chị và lôi chị vào làm chỗ họ. Anh ấy không ngờ chị có bệnh sĩ dữ dằn như vậy. Chị trả lời, vầng sĩ, nói thế thôi thật ra đây là con người không ngồi yên ở một cơ quan nào được ấy mà. Rồi chị đứng dậy, sợ ngồi lâu trên đùi anh ấy mỏi chân.
Khi chị yên vị ở cái ghế bên cạnh và tựa đầu vào vai anh ấy, anh ấy hỏi "thế còn kinh doanh em nghĩ sao?". Nếu chị muốn, anh ấy sẽ đầu tư một ít vào đâu đó chung với bạn bè anh ấy, chị chỉ việc là người quản lý khoản đầu tư đó thôi, hoặc chị tham gia làm đại lý hay shop siếc gì đó với ai để anh ấy cho tiền góp vào. Đầu tư á - chị kêu lên - thôi mình xin! Chị kể chuyện hồi cái T. bạn từ hồi trung học của chị rủ làm shop hoa hoành tráng, bà G. (cái bà trắng trắng xinh xinh chị họ của chị, em nhớ không?) bảo là sẽ cho chị mượn năm chục triệu góp với nó, chị bảo thôi ạ chả dám cầm tiền của ai, kinh doanh phải tiền của mình mới liều được, mà kinh doanh phải liều mới đam mê, mới theo đuổi, mới làm ăn ra hồi... đại loại là chị từ chối. Rồi trước khi chị chuyển đến thành phố này, ông anh rể (chồng bà G.) đã tìm đường nhồi nhét chị vào một cái công ty quản lý quỹ, nơi chị có thể bắt đầu bằng vài việc vớ vẩn và sau một khóa học gì đó sẽ làm công việc liên quan đến các khoản đầu tư chứng khoán. Chị đã nói chuyện với cái ông HR bên đấy, cái khoản "nổ" của chị rất có hiệu quả (điển hình là mọi người chăm chăm bỏ tiền với xin việc cho chị vào bất kể chỗ nào đấy) khiến ông ấy có vẻ quan tâm. Tuy nhiên chị chợt nhớ là chị chỉ biết "nổ" nhờ những gì chị nghe ngóng linh tinh được, chứ chuyên môn chẳng có tí gì, và ông anh rể mình cũng sẽ phải chi một số tiền "bôi trơn" kha khá... đại loại là chị lại rút khỏi vụ này. Còn thêm một vài cơ hội nữa mà chị không nắm lấy. Chị kết luận: nghề chọn người, nếu kinh doanh chọn chị thì chị với nó đã dính với nhau từ đời tám tỏng. Anh ấy bảo "tưởng thích cái con Scarlett ấy lắm thế mà chả giống nó tí nào" làm chị nhớ đến nhân vật đó. Từ lúc họ chỉ là bạn cho đến lúc thành vợ chồng rồi, cô ta luôn ve vãn Rhett đầu tư cho việc làm ăn của mình... Không ngờ anh ấy cũng nhớ chuyện đó, thế mà chị cứ tưởng anh ấy không bao giờ để tâm đến cái tiểu thuyết mà anh ấy thường mỉa mai "truyện của gái viết cho gái đọc, xem phát mệt".
Chị bảo là đã đến lúc anh ấy nói "bó tay với em" và tiết mục đi ngủ bắt đầu, nhưng anh ấy lại muốn nói thêm chút nữa. Đối với anh ấy, cơ hội làm việc là thứ quý giá mà anh ấy không cho phép mình bỏ lỡ một cái nào. Anh ấy hy vọng chị có thể bị ảnh hưởng một chút bởi anh ấy, để chăm chỉ lên, chịu làm việc lên và không từ chối bất cứ cơ hội nào. "Honey, i'm sorry, i'm not designed to earn money, i'm not born to activate a career" - chị cố nói bằng một giọng nghiêm chỉnh nhất. Rồi hôn anh ấy thật nồng nàn.
Vậy mà nụ hôn say đắm nồng nàn của chị cũng không dụ dỗ anh ấy đi ngủ được. Anh ấy vẫn muốn nói "ra ngô ra khoai". Rời môi chị ra, anh ấy hỏi:
"Honey, em không muốn lấy chồng đẻ con, em không muốn cống hiến quá nhiều cho một công việc nào cả, tóm lại em muốn gì cho cuộc đời em?"
"Em chỉ có một công việc làng nhàng với tiền lương ít ỏi và anh không vui vì điều đó?"
"Anh lo lắng thì đúng hơn. Em ngày càng chui vào vỏ ốc và... em lúc nào cũng sẵn sàng bỏ rơi tất cả."
Chị không thể phủ nhận điều đó. Chị không bao giờ muốn làm nhân viên quèn và người ta đá mình đi dễ dàng, nhưng chị cũng không muốn nhìn thấy mình thăng tiến và có một vị trí chịu trách nhiệm về công việc của nhiều người khác. Chị sẵn sàng bỏ lại tất cả, chị không muốn involve vào ai hay cái gì quá, chị không muốn đóng một vai trò nào đó ở đâu đó, chị muốn dễ dàng tan biến và không ai phải nhớ về ảnh hưởng của chị quá lâu. Chị sợ phải chịu trách nhiệm về công việc và cuộc sống của người khác. Chị không muốn lấy chồng và đẻ con. Chị muốn sống cho riêng mình. Chị thật ích kỷ, đúng không?
Chị giống như em thôi. Em thật ích kỷ, em biết không? Em tan biến quá dễ dàng. Bây giờ em đang ở đâu, em đang làm gì?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét