18 thg 5, 2009

#4

"Ly này 100% vì bà xã của ông anh tôi nào!" Chị giật bắn người khi cậu em làm cùng công ty anh ấy hô hào như vậy. Em biết đấy, bọn chị đã cưới đâu. Chị vẫn luôn nghĩ mình đơn giản chỉ là tình yêu của anh ấy. Bọn chị đã từng cãi nhau vì điều này. Giá như có em lúc đó, em sẽ giúp chị thuyết phục được anh ấy rằng hôn nhân là một thứ gì đó vô nghĩa, ít nhất là giữa anh ấy và chị.

Cuối tháng Năm vừa rồi, anh ấy lôi chị đi dự tiệc mừng ngày thành lập công ty anh ấy bằng được. Thật ra chị cũng thích một buổi liên hoan kéo dài cả ngày trên một chiếc du thuyền lớn với toàn bộ tiện nghi hạng sang, nhưng ban đầu chị đã từ chối. Anh ấy sẽ giới thiệu chị với mọi người thế nào đây? Phần lớn đồng nghiệp đối với anh ấy cũng là bạn bè tốt, theo những chuyện hàng ngày anh ấy kể cho chị, và điều đó chứng tỏ họ có những điểm tương đồng với anh ấy về việc đánh giá người khác. Nhưng chị vẫn luôn lo sợ khi phải trở thành một ai đó, ở một vị trí quan trọng nào đó bên cạnh anh ấy và phải cố gắng thể hiện rằng anh ấy đã không chọn lầm người. Chị nói với anh ấy: "Em biết làm gì ở đó? Đần độn với những nụ cười xã giao?". Và chị nghĩ đến What happens in Vegas, bữa tiệc với công ty của Joy, ở đó Jack đã đóng vai một ông chồng đáng giá thế nào.

Bọn chị mất khoảng mười lăm phút tranh cãi. Cuối cùng thì chị cũng bị anh ấy làm cho xuôi xuôi bằng vài ý tưởng: "Chúng ta sẽ hôn nhau, vài người lỡ để ý và bị cảnh đó làm cho thèm thuồng!", "Em không thích âu yếm vũ khí của anh ở chỗ đông người mà không ai biết sao?", "Anh chưa bao giờ được luồn tay vào váy em trên một cái du thuyền, honey!"... Đó là cam kết của anh ấy, anh ấy sẽ không bỏ chị một mình bất cứ lúc nào trong suốt bữa tiệc và mọi hoạt động khác, chị không thoái thác được nữa. Tất nhiên ở đó phần lớn thời gian chị buông cho anh ấy tự do, vì chị đã nhanh chóng đánh bạn với mấy mụ đàn bà khác, hoặc bận rộn hỏi han nhân viên trên tàu hòng kiếm ý tưởng cho một bài viết mới. Mọi việc diễn ra suôn sẻ và chị hạnh phúc vì biết rằng anh ấy vẫn luôn để mắt đến chị dù không dính lấy nhau, anh ấy không say xỉn để còn đưa chị về nhà... Chỉ có điều, bọn chị vẫn cứ cãi nhau đêm hôm đó.

Khi chị đang cọ lưng cho anh ấy trong phòng tắm, anh ấy nói: "Hôm nay gặp mọi người anh đã rất muốn nói em là vợ anh". Chị im lặng, như cách chị thường làm để tỏ ý từ chối nói về một chủ đề mà chị không thích. Vậy mà sau khi làm nhàu nhĩ cái giường, lúc đang trần truồng ôm nhau và chị muốn giấc ngủ ngon lành không vướng bận gì cuối một ngày vui vẻ, anh ấy nhắc lại chuyện đó. Anh ấy muốn kết hôn. Thật điên rồ! Bọn chị đang chung sống hạnh phúc và bỗng dưng anh ấy muốn làm một điều điên rồ để thử thách hạnh phúc đó chăng? Chị nghĩ thế mà lạnh cả sống lưng. Chị đã kể cho em nghe lý do bọn chị dọn về sống chung với nhau chưa?

Hồi đó, sau một năm quen biết với những khoảng thời gian đứt quãng không gặp, cuối cùng bọn chị cũng bắt đầu ngủ với nhau. Chị không nhớ rõ lần đó là lần thứ ba hay thứ tư, anh ấy hỏi: "Ngủ với anh xong không ý kiến gì à? Thật ra cảm giác thế nào, share đi!". Chị định im lặng, vì chị ngại mỗi lời chị nói ra có thể ảnh hưởng đến cuộc mây mưa tiếp theo của bọn chị. Nhưng chị nhớ đến Four weddings and a funeral, cái đôi trong phim làm tình xong trò chuyện và việc đó có vẻ khá bình thường. Chị trả lời anh ấy: "Cũng sướng hơn là ngủ với quả dưa chuột một tí anh ạ!". Hình như giọng chị có vẻ thật thà một cách đủ khiêu khích, anh ấy lại hỏi tiếp và chị cứ tự nhiên trả lời mà quên mất là mối quan hệ có thể bị ảnh hưởng sau mỗi cuộc trò chuyện.

"Em thường xuyên thủ dâm? Với anh thì hơn việc đó một tí thôi á?"
"Ai mà dám nhận là thường xuyên! Một tí là nhiều hơn nửa tí đấy nhé."
"Anh thấy ít. Anh muốn nhiều tí. Tell me how đi gái!"
"Anh làm em cười đứt ruột mất. Đó chỉ là một cách nói thôi mà. Chỉ là... em quá bất ngờ với câu hỏi của anh và em chọn đại một câu trả lời nào đó. OK?"
"Không được đâu cưng. Anh không hài lòng khi bị so sánh với một quả dưa chuột mà chỉ giỏi hơn nó một tí."
"Thôi nào... Sorry, lần sau em không nói như vậy nữa!"

Anh ấy nói bây giờ chị sorry thì đã quá muộn, vì anh ấy vừa nảy ra ý muốn làm tình với chị hàng ngày và mỗi ngày vài lần vào bất cứ lúc nào, để chứng tỏ anh ấy giỏi hơn một quả dưa chuột rất nhiều. Anh ấy cho rằng chị có thể từ chối gặp anh ấy và đi ngủ với một quả dưa chuột, nên bọn chị buộc phải ở chung nhà với nhau. Vậy là sau đó hai tuần chị dọn đến đây, chẳng những chia tay với cô đơn mà mỗi ngày còn được chết bởi vũ khí của một gã như anh ấy.

Em thấy đấy, bọn chị sống với nhau rất vui vẻ và thứ duy nhất có vẻ không hay ho chỉ là quả dưa chuột. Vậy mà hôm đó anh ấy muốn tròng vào cổ chị cái thứ điên rồ gọi là hôn nhân. Chị đã cố thuyết phục anh ấy quên chuyện đó đi, chị bảo: "Ngủ đi honey, hôm nay rất vui và em nghĩ rằng anh đang bị chi phối bởi thứ cảm giác hưng phấn vớ vẩn nhất thời nào đó...".Anh ấy nổi đoá lên và không đồng ý chị nói cái từ "nhất thời" ra một cách đơn giản như vậy. Bọn chị tranh luận trắng đêm.

Chị muốn nhắc đến em biết bao, nhưng chị không thể làm thế, vì em đã biến mất như làn khói và anh ấy sẽ cho rằng chị sáng tác ra sự tồn tại của em mà thôi. Thế là chị chỉ bảo chị muốn anh ấy nghĩ đến những người đồng tính, những người đang phải chấp nhận cuộc sống không hôn nhân do sự cấm cản của pháp luật và vài nguyên tắc chung nào đó của xã hội này. Rồi chị nói, người ta không cần phải cưới nhau vì không có hôn nhân thì người ta vẫn cứ yêu nhau. Anh ấy phản đối chị, anh ấy nói chị không có quyền nhắc đến tình yêu khi chị chỉ muốn ngủ với anh ấy. Chị gào lên, chị hỏi liệu có phải anh ấy không tin vào tình yêu của chị sau ngần ấy thời gian chung sống và tất cả những gì chị đã làm. Rồi bọn chị lại cãi nhau về niềm tin. Mọi thứ rối tung lên. Sau đó anh ấy bỏ ra ngủ ngoài sofa. Một tuần liền anh ấy không động đến chị, chị phải lên tiếng trước: "Đừng quên cuộc chạy đua với quả dưa chuột, honey". Anh ấy lạnh nhạt, nhại một câu trong cuốn truyện chị say mê: "Frankly, my dear, I don't give a dam.n!". Gần một tháng sau mọi chuyện mới lại trở lại như cũ, nhưng chị biết anh ấy vẫn giữ những quan điểm riêng. Vì chuyện chăn gối của bọn chị vẫn ổn mà rõ ràng là anh ấy không bao giờ nhắc đến quả dưa chuột nữa.

Cho đến hôm nay, anh ấy có vẻ nhượng bộ mọi điều chị nói, chị lại sợ anh ấy sẽ dần trở nên chán nản và sớm muộn gì cũng rời bỏ chị. Chị thực sự muốn anh ấy thấy em, trò chuyện với em, lắng nghe nhiều hơn thế giới của những người như em, để anh ấy hiểu thứ duy nhất gắn kết tất cả chúng ta. Hai con người - dù là giới nào - cùng chung sống với nhau là vì điều gì, chẳng lẽ chỉ vì hôn nhân? Nếu anh ấy hiểu được cuộc sống của những người không được phép cưới nhau, hẳn là anh ấy sẽ không bao giờ bắt chị phải để tâm đến chuyện kết hôn.

Chẳng lẽ anh ấy bắt đầu chán cuộc sống bọn chị đang có và anh ấy muốn làm một điều gì đó cho nó trở nên bận rộn hơn? Chị rất sợ phải thay đổi nó, chị sợ bận rộn nếu phải trở thành vợ anh ấy. Chị cũng sợ mất anh ấy.

Nếu em ở đây, em có cười ầm lên và nói rằng những nỗi sợ của chị luôn luôn rất vớ vẩn? Chị cần em, em ạ, dù em có nói bất cứ điều gì với chị vào lúc này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét