Mấy ngày nghỉ em có đi chơi đâu không? Bọn chị loanh quanh trong thành phố, hưởng thụ những ngày Saigon vắng vẻ hơn ngày thường. Sáng nay trên đường ra Quán Ngon, đi qua một người bán thú nhỏ bên vỉa hè Nam Kỳ Khởi Nghĩa, anh ấy rủ chị nuôi một con cún.
Có một con cún mà cả anh ấy và chị đều không biết thuộc giống gì, chỉ biết trông nó lũn chũn rất xinh. Bọn chị đi xe chầm chậm qua trước cả bọn cún con, nó cứ nhìn theo. Cún con bé bỏng tội nghiệp trong chiếc cũi chật chội, ánh mắt trong veo, ngây ngô mà như biết nói "hãy đón con về đi bố mẹ ơi!". Nó thật là đáng yêu, em mà nhìn thấy sẽ đồng ý với chị là nó lớn lên chắc chắn bảnh bao như con Rex nhà chú H. trong xóm mình ngày xưa.
Nhưng chị chưa vội đồng ý để anh ấy mang nó về. Chị nghĩ là mình chưa sẵn sàng để cùng anh ấy chăm sóc một sinh vật nào cả. Em biết không, trong nhà bọn chị cũng không hề có bể cá. Chị từng bảo với anh ấy là khi về già mới cho nuôi chim chóc, cá cảnh, thú cưng. Anh ấy đã chịu nghe theo, chỉ vác cây cối về và tự chăm sóc mà thôi. Có lẽ anh ấy hiểu chị chưa thoát khỏi ám ảnh về sự mất mát.
Sự ra đi của mẹ, sự biến mất của em, mấy con mèo bị bắt cóc làm thịt, con Rex bị xe cán, đôi cá vàng chết cóng mùa đông và những cái cây khô quắt... Chị không thể quên rằng chị phải chịu trách nhiệm phần nào trong tất cả những điều đã diễn ra. Sự bất cẩn của chị. Sự bất lực của một kẻ không giữ nổi người mình yêu thương. Anh ấy chưa bao giờ nhắc đến nỗi đau đó, không bao giờ vỗ về an ủi hay tỏ ra đang giúp chị quên đi. Nhưng anh ấy đồng ý rằng trong nhà bọn chị sẽ không có sinh vật sống nào cả, ngoài mấy cái chậu cây nho nhỏ mà anh ấy tự chăm sóc.
Bây giờ anh ấy lại nói là muốn bọn chị nuôi một con cún. Chị đang cố gắng để sẵn sàng làm điều đó.
Hình như có lần chị ngồi mơ mộng và nói với em về mơ ước của chị, về một ngôi nhà có vườn rộng và một cậu German shepherd đẹp trai, oai phong nhất thế gian. Hồi đó chị đã biết gì về sự mất mát? Chưa từng. Ước gì có thể trở lại ngày đó. Còn giờ đây, chị sợ, em ạ. Chị sợ phải bắt đầu nuôi nấng một cái gì đó.
Khi chung sống với anh ấy và ngay cả khi đang chuẩn bị trở thành vợ chồng, anh ấy chưa bao giờ bắt chị phải nghĩ đến chuyện nuôi nấng gì cả. Liệu có phải lúc này anh ấy đang muốn chị "luyện tập", để rồi chị sẽ sinh con với anh ấy?
Bọn chị đã đọc hết cuốn Hit Man của Lawrence Block và anh ấy hiểu rằng một con cún sẽ khơi dậy điều gì. Nhưng... Không, chị vẫn không thể quen với ý nghĩ rằng chị có thể chịu trách nhiệm về cuộc sống của ai khác nữa. Em hãy về đây và nói điều gì đi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét