Trưa nay gia đình chị bên nội tụ họp, chị tưởng tượng xem anh ấy sẽ như thế nào nếu có mặt ở đây. Chị biết anh ấy sẽ nhanh chóng hòa nhập với những người đàn ông trong nhà chị. Bố chị là một người không có gì nổi bật ngoại trừ việc "đi đâu cũng được người ta quý" và một chút ký ức về thời gian ngắn ngủi làm sinh viên ở Đông Đức, bố chị sẽ thích một bạn nhậu như anh ấy, cách anh ấy uống... Bác chị, hai người đàn ông có thể coi là thành đạt và luôn ý thức được vai vế cha chú của mình, họ có kiểu khó tính của họ, nhưng họ cũng sẽ thích cách nói năng hoạt bát và rất đàng hoàng của anh ấy. Chồng Gi. và anh ấy trạc tuổi nhau, chắc chắn có vài điểm tương đồng của những người đàn ông Hà Nội đang chờ đón tuổi 40 hoành tráng. Tất cả những người đàn ông này và anh ấy, họ sẽ nói về những trận bóng đá, lịch sử Đảng, thời tiết, kinh tế thế giới, các loại rượu ngon... Bà nội chị, các bác gái, các chị em sẽ vừa ngồi ăn ở mâm riêng vừa vui sướng trong lòng trước cảnh đám đàn ông trong nhà quây quần... Bỗng nhiên chị bật cười vì nghĩ dến nỗi lo sợ của chị. Chị sợ gia đình chị sẽ yêu thích anh ấy đến mức không chịu được nếu để vuột mất "thằng rể" như vậy, và chị sẽ chẳng có cơ hội để mà hở ra việc chia tay anh ấy.
Chị chưa bao giờ dắt ai về ra mắt gia đình. Những người thân luôn yêu quý và lo lắng cho chị, nhưng họ luôn coi chị là "một đứa khó chịu". Trực tiếp hay gián tiếp, họ tìm cách cho chị biết rằng họ sẽ vô cùng biết ơn "thằng rể" đủ can đảm chung sống với con bé khó chịu của họ. Em biết đấy, bố chị từng bảo chị "có chó nó lấy". Họ sẽ nâng niu anh ấy như "thằng chó con" yêu quý của họ mất thôi. Họ thậm chí sẽ bênh anh ấy chằm chặp nếu như bọn chị có xích mích cãi cọ. Nếu em gặp anh ấy, em cũng sẽ quý mến anh ấy và sẽ luôn bênh vực anh ấy khi chị kể lể những xích mích của bọn chị, phải không em?
Những người xung quanh, những mối nối... Bọn chị đến với nhau và dường như chẳng bận tâm đến ý kiến của ai khác. Nhưng rồi chị nhận ra, nếu không có mọi người xung quanh thì bọn chị sẽ bỏ lỡ những mối nối quan trọng cho mối quan hệ của bọn chị. Cả bạn bè anh ấy cũng vậy, hôm thứ Bảy vừa rồi, sự có mặt của họ làm cho chị nghĩ đến điều đó.
Em, lẽ nào em không muốn trở thành một mối nối cho bọn chị? Lẽ nào em từ chối vai trò của một "kẻ ngoài cuộc tỉnh táo"? Về đây đi em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét