Khoảng tám rưỡi chị bắt đầu nghĩ đến phần tiếp theo của bữa tiệc. Tất nhiên không phải là đưa tiễn các vị khách để bắt đầu phần khỏa thân của bọn chị khi chỉ còn hai đứa. Mọi người sẽ ở lại đây và cùng xem trận đấu giữa hai đội bóng Milan, chắc chắn sau khoảng hai tiếng ngồi bàn nhậu họ sẽ muốn chuyển sang đánh bài giết thời gian. Chị nhắc với anh ấy về việc tối nay chỉ còn cognac hoặc brandy cho bọn họ lai rai, vì cách đây hai hôm bọn chị đã mang chai Chivas, chai whisky duy nhất trong tủ rượu, biếu bố chị. Anh ấy bảo chị không phải lo chuyện đó vì lát nữa anh ấy sẽ cho thêm bia vào tủ lạnh, bọn họ đã uống đủ rượu cho ngày hôm nay rồi. Chị muốn hỏi anh ấy tiếp, liệu có phải bọn họ đã xài đủ rượu và đủ cả gái cho ngày hôm nay không...
Nhóm bạn này của anh ấy có vẻ là một đội làm ăn, chị không chắc lắm. Hai người làm cùng công ty anh ấy, hai người đại diện hai công ty đối tác và là bạn học cũ, một người làm ở một cơ quan khác, một cậu con ông cốp nào đó. Trong suốt gần một năm họ tụ lại với nhau, chị chỉ có thể biết rằng họ thân nhau trên sân tennis, đều thích nhậu và khá là có máu văn nghệ. Đấy là anh ấy kể cho chị như vậy và giới thiệu sơ qua về họ. Chị cũng không thực sự để tâm xem anh ấy đang chơi bời và làm ăn với ai, chị cho rằng để tâm cũng vô ích vì chị không làm gì liên quan đến và cũng chẳng thể hiểu được ngành ngang ngành dọc của anh ấy. Ngoại trừ một việc duy nhất chị thường nghĩ đến, đó là trong các cuộc họp có rượu của họ chắc hẳn phải có cả gái. Chị không thích thế, anh ấy thì thường nửa đùa nửa thật, lúc nói "thời buổi này không có thì làm ăn mẹ gì", lúc nói "em chỉ được cái suy nghĩ vớ vẩn". Em sẽ nói gì về điều này, nếu chị em ta tâm sự với nhau? Em sẽ nói rằng trong công việc đôi khi em cũng phải vờ như thích đàn bà con gái?
Chị tạm gác những băn khoăn đó lại, vì vào lúc tám giờ bốn mươi có tiếng chuông cửa. M., vợ của một anh bạn trong nhóm, mang con của họ tới. Chồng M. hớn hở lên tiếng bảo chị "có đồng đội rồi nhé", vì lúc ngồi vào bàn chị đã than thở: "Các ông không cho bà nào đến bầu bạn với tôi hả?".
Chị vẫn thường giả vờ than thở như thế mặc dù thực sự chị cũng không cảm thấy hợp với vợ và người yêu của mấy người đó lắm. Em biết đấy, đó chỉ là một động tác mà chị mơ hồ cho rằng có lợi cho các mối quan hệ của anh ấy, kiểu như Rhett luôn đánh giá cao cách mà Scarlett lấy lòng các mụ vợ của mấy gã làm ăn trên Atlanta và New Orleans. Nhưng phần nào thì chị cũng không phải quá gượng gạo trong những mối quan hệ loại này. Các cô nàng của mấy gã bạn anh ấy cũng có vài điểm thú vị nhất định. M và hai bà vợ khác của mấy người trong nhóm, phần nào cũng trở thành bạn của chị (chỉ có ba người đó, vì các cô người yêu của mấy anh chàng chưa cưới kia thường bị thay như thay áo sau 1, 2 lần bọn chị thấy mặt).
Tối nay M. có hẹn một trong hai chị kia, bọn họ tỏ ra rất tiếc không tham dự vụ nhậu nhẹt này từ sớm được. Thực ra thì sau khi quen nhau nhờ các ông chồng, M. và bà kia bắt đầu dính lấy nhau và họ thậm chí bắt đầu làm ăn chung. Chị vốn kém về làm ăn, em biết rồi đấy, nên không thể biết gì nhiều hơn thế qua vài lời kể của chính họ. Có lẽ chị không biết gợi chuyện, hoặc cách giao tiếp của chị không cho họ cảm giác có thể nói chuyện kiếm tiền, và đó là lý do hôm nay chị chỉ được họ chọn làm người giữ trẻ. M. mang hai đứa nhóc đến, chị nhắc M. là vào lúc mười một giờ sẽ có bóng đá, đám đàn ông sẽ rất ồn ào và bọn trẻ sẽ không ngủ được, M. nói sẽ quay lại chậm nhất là vào lúc mười rưỡi. Cô ấy líu lo vài câu với đám đàn ông, hôn bọn trẻ, rồi đi ngay.
Hai đứa con của M. chào người lớn xong chạy tót ngay vài phòng khách (khi chị về ở với anh ấy, chị đã thuyết phục anh ấy bố trí lại căn hộ và bây giờ ngoài phần không gian rỗng rãi tiếp khách nối liền cả bếp và góc làm việc thì bọn chị có hai phòng riêng có cửa - một phòng ngủ cho bọn chị và một phòng cho khách). Trong mấy vụ tụ tập trước, bọn trẻ đã quen với căn phòng đó như thể phòng đồ chơi của riêng bọn nó. Chị hỏi mấy người kia có cần gì nữa không, rồi vào theo bọn trẻ. Chị đang có một dự định với chiếc bánh sinh nhật và hai đứa bé gái sinh đôi bảy tuổi này chắc chắc sẽ rất khoái chí tham gia.
Và khi vào căn phòng, ngắm nhìn hai đứa bé xinh đẹp đó, chị lại nhớ đến em. Nếu như anh ấy và chị có con... chị đoán đó là con trai, chị rất cần có em bên cạnh bọn chị.
Những nỗi sợ hãi sẽ thúc đẩy người ta tìm kiếm lối thoát. Chị cần em giúp chị thoát khỏi sự bế tắc, nếu một ngày nào đó con trai chị bỗng trở nên xa cách với cha mẹ chỉ vì nó không dám thể hiện giới tính thực sự bên trong thân xác nó. Anh ấy và chị có thể làm tất cả mọi điều, nói tất cả mọi chuyện với nỗ lực lớn nhất, để gần gũi con cái và giúp nó sống hạnh phúc hơn. Nhưng có những chuyện, em biết rồi đấy, nếu cha mẹ trực tiếp nói với con cái thì chẳng có tác dụng gì, thậm chí có thể phản tác dụng. Chị không thể đoán trước được con trai chị sẽ thuộc về thế giới nào. Nó có thể sẽ biến mất, giống như cách em rời xa chị và thế giới này. Chị thực sự sợ mất ai đó theo cách như vậy.
Sự tồn tại của em, từng lời nói của em, cuộc sống của em... sẽ giúp người khác tự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi của họ. Đó là lý do em cần phải ở đây, em thấy không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét