22 thg 5, 2009

#64

"Chắc là em sẽ sinh con ở Hà Nội đấy", anh ấy nói sau khi tỏ ra vui mừng ghê gớm vì nghe chị thông báo quyết định có con. Em có biết chuyện gì sắp xảy ra không? Bọn chị chuyển về Hà Nội!

Tổngđã chấp nhận để anh ấy chuyển về một trong các công ty con ở Hà Nội, anh ấy nói bọn chị có ít nhất một năm rưỡi ở đó. Chị không thể tin nổi, đương nhiên là chị phải hỏi lý do khiến anh ấy có quyết định như vậy và tại sao anh ấy không hề bàn bạc với chị trước.

Anh ấy nói đã phát chán khi phải nhìn cái mặt chị đờ đờ đẫn đẫn mỗi lúc nhắc đến Hà Nội. Từ tuần trước, lúc anh ấy theo chị về thăm mộ mẹ và làm giỗ cho mẹ, anh ấy đã hiểu vì sao chị cứ vướng mắc những vấn đề mà anh ấy không thể thuyết phục chị quên đi. Điều này một phần nào đó khiến chị nhớ đến The Hours, khi người chồng vì cô vợ nhà văn mà phải di chuyển chỗ ở đến hai lần. Nhưng chị quên ngay ý nghĩ đó vì cái cách anh ấy giải thích ra vẻ "bị ép uổng" rất buồn cười. Chị cười oà lên thành tiếng, quàng tay qua cổ anh ấy thơm hít cảm ơn như mọi lần anh ấy tỏ ra "bị ép uổng" phải chiều chuộng chị.

"Thế là sinh con ở Hà Nội, quyết rồi đấy nhé honey", anh ấy nhắc chị, bày tỏ sự sốt ruột của anh ấy. Chị bảo anh ấy đừng có mặc cả, vì không ai cam kết được trong vòng một năm rưỡi tới có thể làm ra một đứa trẻ. Mà... biết đâu chị lại sinh con ở nơi khác...

Hình như chị chưa kể cho em nghe về mối tình người Đức của chị. Người đàn ông tên Pz. đó không có khả năng tạo ra trẻ con, nhưng ông ta nói ngay cả khi chị mang thai với người khác thì ông ta vẫn sẵn sàng giúp chị sinh con ở Đức. Em có thể hiểu thế này, chị và Pz. đã không thể thành một đôi khi chị cứ khăng khăng sống ở Việt Nam, với lý do "nơi này tôi có đủ họ hàng anh em, còn theo ông sang kia để chơ vơ một mình à". Chị nhấn mạnh thêm, nếu đã chịu theo ông sang đấy thì ít nhất tôi cũng phải có đứa con, nhưng ông có cho tôi con cái được đâu. Sau khi chia tay khoảng một năm, chị gặp lại Pz., chỉ là đi cafe như bạn bè bình thường, nhưng ông ta nói chừng nào chị có con thì nên đẻ bên Đức và hãy nói sớm để ông ta lo visa và mọi thứ sẵn sàng bên đó. Chị từ chối. Pz nói chị là "dumm" vì nhà nước của họ lo cho trẻ con tốt đến mức nổi tiếng thế giới rồi. Chị khăng khăng nói "tôi không cần tiền, tôi cần con mình lớn lên trong môi trường này, môi trường mà tôi không thấy cô đơn". Quả thực khi đó chị cho rằng con mình sẽ không đói, được đi học tử tế là tốt rồi, không cần phải bon chen với đời để cả mẹ cả con phải lưu lạc ở đâu cả. Cuối cùng Pz. bảo "em cứ nghĩ kỹ đi, tôi luôn là một người bạn sẵn sàng giúp đỡ em bằng mọi giá".

Em sẽ nói rằng chẳng có cơ sở gì để tin ông ta, đúng không? Chị phải thú nhận là chị vẫn giữ liên hệ với Pz., như một người bạn ở xa lâu lâu lại chat, hoặc email hỏi thăm nhau. Gần đây Pz. thông báo đang chuyển dần việc làm ăn về Việt Nam và Trung Quốc, ông ta thường phải ở Saigon, có lúc ở lại khoảng vài tuần. Chị gặp ông ta, đi ăn uống trò chuyện. Đó là một quan hệ tốt, mặc dù rõ ràng là chị đã phải cố gắng để giữ vẻ "trong sáng" cho nó, bằng cách né tránh một vài ánh mắt "gợi ý" và cử chỉ gần gũi của Pz.

Dĩ nhiên là anh ấy không hề biết chuyện đó. Em sẽ bảo "con mụ này gớm phết". Chị cũng phải công nhận đó là một cách cư xử "rất gớm" mà chính bản thân chị còn không ngờ mình sẽ làm được. Chị thậm chí còn "soạn thảo" sẵn một câu trả lời nếu anh ấy nói có ai đó trông thấy chị ngồi quán với một người đàn ông nước ngoài. Công việc của chị, em biết đấy, đó là lợi thế của chị khi có thể làm như mọi cuộc gặp gỡ đều vì mục đích phỏng vấn và lấy thông tin cho bài viết. Anh ấy sẽ chẳng bao giờ thắc mắc chị đã dành cả ngày để ngồi nói chuyện hay đi dạo với ai.

Em có coi đó như "mầm mống" của sự phản bội? Đôi lúc chị cũng cảm thấy mình bắt cá hai tay, nhưng rồi lại tự nhủ là dù sao thì chị không hề ngủ với ai khác hay lo lắng cho người đàn ông nào khác từ khi chung sống với anh ấy.

Chị đang cố gắng học cách duy trì những mối quan hệ có lợi cho mình, để có thể thông cảm nếu thấy anh ấy ngồi nói chuyện thân tình với ả đàn bà nào khác. Những mối quan hệ bên ngoài, chị vẫn không biết có cần phải tính toán mức độ "trong sáng" của tất cả, nhưng chị đang cố gắng quen với việc sẽ tồn tại rất nhiều mối quan hệ của chị mà anh ấy không nên biết, cũng như những mối quan hệ của anh ấy mà chị chẳng hề để ý đến bao giờ. Em có nghĩ điều đó thực sự đúng đắn?

Và em có bao giờ phải giữ mối quan hệ có lợi cho em bằng cách giả làm gay?

Chị lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung quá. Em có thấy chị nghĩ về em nhiều đến thế nào không? Về đi em, dù một ngày thôi, và chị em ta gặp nhau ở phố cũ nhà mình.

Cuối tháng Sáu bọn chị dọn về Hà Nội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét