18 thg 5, 2009

#42

Hai giờ đêm, ban-công tầng bốn mà gió thổi lồng lộng chẳng khác gì Sheraton tầng hai mươi ba, chị viết cho em xong thì lấy một chai Tiger nhỏ ra đây ngồi uống. Saigon bây giờ nóng, cả ngày nay lúc nào chị cũng thấy khát. Saigon về đêm cái nóng biến mất, không như Hà Nội mùa hè nồng nực suốt hai mươi bốn giờ. Ở Saigon người ta khát và ở Hà Nội người ta háo.

Chị tự nhủ, rốt cuộc thì mình cũng đã trở về đây, nơi khí hậu có lợi cho sức khỏe đến nỗi khiến mình nhiều lúc quên cả cái thời ốm yếu ở Hà Nội. Nhưng chị có thể đi bất cứ đâu với người đàn ông của chị, đúng không em? Chị tự hỏi, liệu anh ấy có bao giờ muốn bọn chị chuyển đi một nơi nào khác - hoặc vùng sa mạc nóng điên nóng rồ, hoặc Bắc Cực rét điên rét rồ... hoặc là trở về Hà Nội? Bọn chị có thể bị chia rẽ vì khí hậu, à không, vì sức khỏe của chị? Chắc anh ấy sẽ không chấp nhận cho chị thoái thác việc làm vợ anh ấy chỉ vì lý do sức khỏe... Chị nghĩ đến đó thì anh ấy xuất hiện bên cạnh chị, tóm lấy chị và hôn nghiến ngấu.

Khi môi anh ấy rời môi chị, chị nghĩ anh ấy sẽ nói bằng cái giọng mà chị gọi là "tinh vi", chị tưởng anh ấy sẽ nói: "Đừng có mà tưởng bở người ta muốn hôn, chẳng qua đang thèm nếm vị bia trên môi gái thôi cô ạ". Nhưng không, anh ấy hỏi ngay khi chị còn đang cảm thấy nghẹn thở vì nụ hôn bất ngờ, bằng giọng dịu dàng: "Thế nào, cưới chứ?"

Chị vừa thở gấp vừa nghĩ đến cảnh Rhett cầu hôn Scarlett...

"Say Yes!" His mouth was poised above hers and his eyes were so
close that they seemed enormous, filling the world. "Say Yes, dam'n
you, or..."

She whispered "Yes" before she even thought. It was almost as if
he had willed the word and she had spoken it without her own
volition. But even as she spoke it, a sudden calm fell on her
spirit, her head began to stop spinning and even the giddiness of
the brandy was lessened. She had promised to marry him when she
had had no intention of promising. She hardly knew how it had all
come about but she was not sorry. It now seemed very natural that
she had said Yes--almost as if by divine intervention, a hand
stronger than hers was about her affairs, settling her problems for
her.


Không, anh ấy không điên lên như gã Rhett. Anh ấy thật dịu dàng, và vì thế chị cũng không đến nỗi "say yes" một cách vô thức như con mụ Scarlett kia. Chị dành cho mình một giây nhìn thẳng vào đôi mắt chờ đợi của anh ấy... Một giây, cho mọi thứ tốt đẹp nhất quay trở về, dồn dập những ký ức hạnh phúc của bọn chị. Một giây, cho một câu hỏi: Người đàn ông này - chị biết làm gì nếu không có anh ấy? Một giây, để chị cảm thấy mình đã đủ khôn lớn trong vòng tay anh ấy, đủ khôn lớn để nghe anh ấy hỏi và xem cách anh ấy mong mỏi câu trả lời... Đúng, chị không đến nỗi trả lời một cách vô thức như con mụ Scarlett kia, nhưng rốt cuộc câu trả lời của chị cũng như vậy mà thôi. Sau một giây, chị trả lời dồn dập: "Yes, yes, honey, yes a thousand times!"

Và chị không có ý định chối bay chối biến vào sáng hôm sau. Bao nhiêu lần chị hứa với anh ấy đủ thứ vào buổi đêm, khi hai đứa ngồi hóng gió và uống bia ở cái ban-công này, rồi sáng ra rất tỉnh bơ chối "đâu, ai bảo thế đâu, bia hứa không phải em hứa nhá". Chị sẽ còn chối bay chối biến nhiều thứ theo cách ấy. Đúng thế. Nhưng chuyện đêm qua, chị không thể chối vào sáng hôm nay. Chị sắp cưới anh ấy.

Và chiến thuật của chị cần phải được thay đổi. Nếu không thể "câu giờ" khi ra quyết định, ta có thể "câu giờ" khi thực hiện cái quyết định đó!

Thật may là anh ấy cảm thấy yên tâm với lời đồng ý của chị. Bọn chị lấy thêm 2 chai bia ra, cụng chai "chúc mừng vợ tương lai nhé, chúc mừng chồng tương lai nhé". Sau đó chị bắt đầu lái sang chuyện khác. Chị kể cho anh ấy về việc mấy người bạn đang mở một cái quán và muốn chị góp sức vào làm, chị đang băn khoăn là nên làm công ăn lương hay ôm một mớ cổ phần của quán. Chị còn trách anh ấy mấy hôm vừa rồi cứ "chỉ lo yêu đương" chẳng chịu cho chị cơ hội để hỏi han. Thực sự là chị cần một người hiểu biết về tài chính trong các công ty cổ phần để giúp chị vài lời khuyên cho chuyện này. Nhưng điều quan trọng hơn hết, chị muốn biết anh ấy nghĩ sao nếu chị bắt đầu làm ăn một cái gì đó.

"Tốt thôi, honey, nếu em muốn thì anh sẽ đưa cho em một ít mà đóng góp."
"Nghĩa là anh đang thừa tiền và cần người đốt hộ?"
"Cứ cho là thế đi. Let it be!"
"Nghĩa là anh muốn vợ anh bận rộn lên?"
"Đúng thế, anh đã từng nói muốn em làm cái gì đó rồi còn gì."
"OK, honey, vậy hãy cho em tiền và cho em thời gian để làm tiền."
"Ý em là sao?"
"Ý em là chuyện cưới xin để từ từ, khi nào cái quán chạy ngon lành rồi, em bớt bận rộn thì chúng ta sẽ làm wedding plan, OK?"
"Ừm..."

Chị muốn anh ấy nghĩ chị là dân đào mỏ, kiểu như Scarlett sẽ lấy chồng để có tiền làm ăn, vừa mới nói cưới một cái là mõi tiền ngay lập tức. Thà như thế còn hơn anh ấy nhận ra kế hoạch "câu giờ" của chị. Nhưng rồi chị nhận ra kế hoạch của chị quá tệ. Nếu chị cầm một cục tiền của anh ấy và làm ăn ở thành phố này, chị không bao giờ chạy đi đâu được nữa.

Anh ấy bảo, thế thì phải nghĩ lại, thôi hay là cứ cưới đi rồi làm quán. Chị bảo, không thấy plan hoành tá tràng ngon lành cành đào thế nào à, người ta bắt đầu làm rồi kìa mình không nhảy vào thì đứa khác nó chén. Anh ấy lên giọng tỉa tót "ôi dồi ôi cô em tôi bắt đầu máu làm tiền đúng lúc thế"... cái giọng èo ẹo giả pê đê làm chị phì cười. Chị thì cười như thế, mặt anh ấy lại tỉnh bơ.

"Cười cái gì? Em chơi trò câu giờ hả, honey?"
"Ơ, hơ... nghiêm túc mà, không tin tuần này em set up cho anh gặp bạn em mà xem."
"Anh chưa bao giờ nghĩ em có những người bạn như vậy đấy."
"Là sao?"
"Giờ mới biết em có nhiều bạn phết."
"Đâu mà nhiều. Mà đấy có phải bạn đâu."
"Không bạn thì bồ cũ à?"
"Điên! Đơ! Người quen của người quen, khách của QH thôi."
"Thế mà cũng rủ rê nhau làm ăn?"
"Ờ thì... thôi anh không thích cổ phần cổ phẹc thì thôi, em làm công ăn lương thôi."
"Thì vẫn là làm cùng mấy thằng người quen của người quen đấy chứ gì?"
"Vớ vẩn! Lằng nhằng! Đã bảo thích thì cho gặp tha hồ tìm hiểu còn gì nữa."
"Tìm cứt ý mà tìm, hiểu cái đít! Quên mẹ bọn người quen của người quen của em đê!"

Bỗng dưng anh ấy cáu, chị chẳng hiểu có phải do hai chai rưỡi Tiger bốc lên đầu không. Chị cũng cáu lại, bảo "cáu cứt í mà cáu, bà đếch nói nữa", rồi đứng dậy định bỏ vào nhà. Lại bài cũ... anh ấy giữ tay chị, câu kéo "sang đây ngồi với anh". Thực ra nếu anh ấy không giở bài đấy ra, chị cũng sẽ quay trở ra ban-công với lý do chỉ vào lấy thêm một chai bia nữa. Đã ba giờ sáng, nhưng nên tiếp tục nói chuyện hơn là chui vào chăn nằm để rồi một lúc sau thấy anh ấy mò vào... gạ gẫm... làm lành. Thật chẳng hay chút nào, đúng không em? Chị thực sự muốn biết anh ấy nghĩ gì về việc chị sẽ nhận thêm một công việc ngoài công việc nhàn hạ mà chị đang làm.

"Anh bảo nhé, cưới xong rồi muốn làm gì thì làm."
"Sợ cưới xong lại không có gì mà làm ấy chứ."
"Không có gì làm càng tốt, ở nhà đẻ con cho anh."
"Điên! Đơ! Xong dần dần thành con mẹ bổi, sừng chi chít trên đầu trên trán."
"Thì cắm sừng anh cho nó fair. Em không đi làm càng rảnh rỗi tha hồ có time chơi trò đó."
"Thôi thôi thôi, nói chuyện kiểu này thà đi ngủ cho xong."
"Honey, thông minh thế, anh buồn ngủ quá rồi."

Trong lúc anh ấy ngủ ngon lành, chị nằm suy nghĩ. Lúc này, mọi thứ dồn dập đến với chị. Có thể do chị đã "đến cữ", một cái tuổi phơi phới với những kinh nghiệm công việc và lối nói năng vừa đủ để có người muốn mời chị làm một công việc bận rộn. Cũng có thể tử vi của chị quá rõ ràng, mà chị biết rằng cái thân phận "cư phu" chỉ trở nên ngon lành sau khi lấy chồng. Quên chưa kể cho em nghe, chị ngày càng "mê tín" rõ rệt. Từ đầu năm, chị đi xem bói hai lần - nhìn tướng đoán số mệnh, nhìn quẻ bài đoán vận hạn. Có vẻ những người đã lấy chồng sẽ khiến thầy bói nhìn thấy tương lai của họ nhiều hơn, nhưng đúng là thầy bói cứ xui chị lấy chồng. Phải chăng đã đến lúc? Chị không biết... em có thể tưởng tượng chị của em sẽ lấy chồng?

Em, em vẫn đang chờ luật lệ cho em và bạn trai được làm đám cưới phải không? Chị không biết lá số tử vi có thể chỉ ra ai là gay, ai là les, ai là người "bình thường"... Chị muốn biết, nếu lá số tử vi của con trai chị sẽ nói lên điều gì đó sớm hơn. Bây giờ chị lại lo lắng sau đám cưới chị sẽ sinh con, chị không biết nó sẽ là người như thế nào... chị lo sợ... Em, hãy nói với chị, rằng chị lo lắng quá xa xôi vớ vẩn, rằng chị nên dành thời gian chăm chú vào đám cưới của chị thì hơn.

Mẹ chị sẽ đứng trên trời nhìn ngắm con gái của mình mặc váy cô dâu. Còn em, em có về dự đám cưới của chị không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét