18 thg 5, 2009

#53

Hai ngày trước hôm đi Đà Lạt, chị đến công ty mới chính thức nhận một lô nhân viên. GĐ điều hành nói chị chỉ cần ngồi một chỗ vẽ việc cho lính làm, thậm chí chị có thể chỉ đạo từ nhà mình. Nhưng rõ ràng là những ngày đầu chị buộc phải tự tay chăm bẵm lính, thì mới mong cái cảnh chỉ đạo từ xa mà được việc tốt đẹp. Em có bất ngờ không? Chị còn tự thấy bất ngờ về mình, khi mà cách đây không lâu còn tự nhủ sẽ làm việc vừa phải để có nhiều thời gian nghĩ đến anh ấy.

Đầu tiên, anh ấy phản đối, chủ yếu vì anh ấy không biết chút gì về chỗ làm mới của chị. Em biết đấy, anh ấy từng giục giã chị làm việc nhưng phải là việc do chính anh ấy sắp xếp. Chị mất một đêm thuyết phục, tận dụng đúng thời điểm mà anh ấy đang chiều chuộng chị. Chị đã phải thề thốt rằng chưa bao giờ nghĩ đến những cái job như vậy, và chị chỉ mới nhận được offer khi từ HN trở vào nên không bàn với anh ấy sớm hơn được, với cả ban đầu chị chỉ nhận làm cố vấn nhưng sau đó bên kia cứ nằng nặc đòi chị nhúng tay vào chạy việc, nể quá nên nhận lời. Ngoài ra chị còn phải cam đoan là chị không ham thích làm việc với động cơ tiền bạc hay địa vị, chẳng qua vì đang tranh cãi trên một cái forum về chuyện máu me mở cafe nên chị mới hứng chí đến một cuộc hẹn và bị dính vào lời offer đó mà thôi. Anh ấy tỏ ra ngạc nhiên, không ngờ tính hiếu thắng của chị lại trỗi dậy khi mà chị "đã có vẻ thuần" sau một thời gian chung sống với anh ấy. Rồi anh ấy cũng đồng ý để chị làm thử một thời gian với điều kiện "nếu mà bận quá là phải thu xếp stop ngay đấy".

Bọn chị đang trở thành vợ chồng thực sự phải không em? Chị đã mất nhiều đêm để nghĩ về việc lập gia đình và việc sắp xếp lại quỹ thời gian của mình. Bây giờ thì chị thực sự hiểu được sự ràng buộc giữa lợi ích của cá nhân và lợi ích của gia đình. Anh ấy nói, chị cần phải tính đến lợi ích về mặt tinh thần chứ không phải cứ đâm đầu vào lợi ích kinh tế, vì rằng anh ấy đã nhận phần khổ nhục trâu bò thì không thể chịu đựng việc trở về nhà nhìn thấy con vợ cũng lôi chuyện trâu bò ra để sao nhãng việc xoa lưng cho anh ấy. Chị nghĩ anh ấy có lý và anh ấy hiểu chị, hiểu những khiếm khuyết trong tính cách của chị, của một ả đàn bà không thể tìm được sự cân bằng nếu phải suy nghĩ về quá nhiều thứ cùng một lúc. Hẳn là anh ấy đã nhìn thấy tương lai chị sẽ biến thành một con mụ ghê gớm lôi thói quen chỉ đạo ở cơ quan vào tận bàn ăn nhà mình. Chính chị cũng mơ hồ cảm thấy mình sẽ biến thành một kẻ khác nếu chạy theo tiền bạc và địa vị, mà thực tế đã chứng minh bằng sự hào hứng ngày một tăng lên của chị chỉ trong một tuần kể từ khi chính thức điều hành mọi thứ ở công ty mới. Ở Đà Lạt, bên cạnh những ý nghĩ dành cho anh ấy, chị cũng nghĩ về công việc rất nhiều. Trong bốn ngày ở đó, mỗi ngày chị gọi cho anh ấy một cuộc nhưng gọi đến bốn cuộc vì công việc. Điều đó khiến chị cảm thấy rất áy náy, và mặc dù bọn chị chưa có con, chị vẫn nhớ đến ông bố khốn khổ trong Cheaper by the Dozen.

Có lẽ chị cần phải nói thêm một điều gì đó để làm anh ấy yên lòng. Chị không thể nói với anh ấy rằng chị muốn có một công việc ngon lành để kiếm thêm tiền cho con cái hoặc một địa vị cho chúng nó nhờ vả sau này, bởi vì anh ấy sẽ cáu lên cho rằng chị đang "lấn sân" của anh ấy. Chị sẽ bảo anh ấy rằng chị không đi làm vì tiền hay địa vị cho cuộc sống riêng của chị, nhưng chị cảm thấy cần làm một việc gì đó cho chị trước khi quyết định làm housewife. Dù sao thì cả hai đứa đều cần làm một cái gì đó cho riêng mình trước khi dính dáng đến một gia đình, ngay cả khi anh ấy đã nói "em yên tâm, anh sẽ không làm tổng thống để em khỏi phải lo lắng cho cái danh phận đệ nhất phu nhân".

Có lẽ chị cũng sẽ ra vẻ tị nạnh với anh ấy. Anh ấy có thể gắn sự thành công trong công việc với sự đảm bảo hạnh phúc cho gia đình của anh ấy. Còn chị, cũng như vô số đàn bà khác, càng tỏ ra tự chủ về kinh tế và tự hào về địa vị của mình thì càng bị đánh giá là mối nguy hiểm đối với cuộc sống gia đình mà thôi.

Có lẽ, còn nữa, chị phải hứa là sẽ không trở thành một ai trong xã hội để anh ấy khỏi phải chịu áp lực để mà vươn lên trên kẻ đó. Em sẽ nghĩ bọn chị thật tầm thường và ích kỷ, không chịu cống hiến cho xã hội hết mình. Đúng vậy, bọn chị thực sự chỉ lo lắng cho gia đình của mình mà thôi. Sẽ đến một lúc nào đó anh ấy và chị tính đến khả năng tất cả các cá nhân trong gia đình được tự do sử dụng sức lực và chất xám của mình để phục vụ xã hội, nhưng không phải bây giờ.

Bây giờ, thực sự chị chỉ muốn phục vụ gia đình. Em có nhớ hồi mới hai mươi tuổi chị đã luôn nói "tao học ĐH chẳng qua để chồng tao nở mày nở mặt là có con vợ có học", "tao biết mỗi thứ một ít chẳng qua để có cái mà hướng dẫn con tao học hành"... Nhưng bỗng nhiên chị nhận ra cần làm một cái gì đó cho riêng mình. Em sẽ nói rằng đó là một ý nghĩ đúng đắn?

Em, gay có bao giờ phải vướng bận vào những điều như thế này? Những việc em làm, em có bao giờ cân nhắc cho chính em, cho gia đình, hay cho cộng đồng và thế giới của em?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét