Cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta...
Sáng nay chị tình cờ đọc được một mẩu tản mạn anh ấy viết trên mạng từ lâu lắm rồi, về cái chết. Anh ấy đã từng muốn chết. Ai cũng có lúc muốn chết, thậm chí ngay giữa tuổi thanh xuân của mình, phải không em?
Suốt cả ngày, chị miên man nghĩ về những điều anh ấy viết. Cái chết như sự dâng hiến của kẻ tử vì đạo ghê gớm lắm, mà nó cũng như một sự giải thoát khỏi bế tắc cho bản thân mà thôi. Nếu phải lựa chọn giữa sống và chết, người ta vẫn muốn biết ít nhất một lý do để đưa ra quyết định cuối cùng. Hẳn là anh ấy đang rất buồn khi viết ra điều đó, chị tự hỏi, có nên kể cho anh ấy nghe là chị đã đọc và suy nghĩ như thế nào. Chị thích được chia sẻ với anh ấy nhiều hơn, nhưng chị cũng sợ vô tình khuấy động những ký ức buồn mà anh ấy muốn quên đi.
Lúc nấu bữa tối, chị nghĩ đến đôi vợ chồng già trong phim Titanic. Một cảnh ngắn nhưng đầy ý nghĩa, họ đã nằm cạnh nhau, tay nắm chặt tay, mỉm cười đầy mãn nguyện, và cùng con tàu chìm vào lòng đại dương. Chị cố gắng hồi tưởng lại nụ cười của hai nhân vật đó... Rồi chị lại nhớ đến Bicentennial Man - một gã người máy thông minh cố gắng biến mình thành con người, gã chỉ thực sự cảm thấy mình là con người khi nếm trải sự lão hóa và cái chết. Gã đã trở thành con người, gã cưới vợ, già đi cùng vợ, và chết cùng vợ. Cảnh cuối cùng không có nụ cười nào, nhưng nhìn hai nhân vật cùng nhắm mắt xuôi tay thật là thanh thản.
Vừa xới cơm vừa mắng anh ấy bốc bải đồ ăn, chị quyết định sẽ không hỏi anh ấy thứ đã khiến anh ấy viết về cái chết một cách buồn bã như những gì chị đọc được. Dù sao bọn chị cũng đang có nhau, dù sao chị cũng cảm thấy tin tưởng rằng anh ấy sẽ mãn nguyện khi được chết bên chị. Không còn ai phải chết bên nhau theo kiểu Roméo và Juliette nữa, chỉ có những đôi lứa thanh thản già đi cùng nhau và mãn nguyện chết bên nhau. Ý nghĩ này khiến chị cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, phần nào hạnh phúc nữa. Em sẽ cười, vì chị sắp sửa nhắc đến một câu hát "sến vô bờ bến" bỗng nhiên in sâu trong trí nhớ của chị.
Như anh được sống giây phút đầu tiên, có em tận đến những giây cuối cùng... Một lần đi karaoke mới đây thôi, anh ấy hát cho chị nghe bài Chân Tình và khi kết thúc bài hát thì tâm sự là cảm thấy bản thân "dũng cảm lắm mới dám sến trước mặt bà xã như vầy". Chị bảo là sến thật đấy, nhưng mà không sến không phải chồng bà! Sến đến mấy cũng chỉ như một người tốn hàng đống thời gian để nghĩ về chết nhưng lại chọn sống, hay như chàng robot bất tử cứ khăng khăng phải "được" lão hóa và chết như một con người... thế thôi, em nhỉ?
Trong suốt bữa tối, bọn chị chỉ nói về chủ đề "sến". Anh ấy bảo chị sến vì dạo này hay xem phim bộ Hàn Quốc lại còn khóc lóc khi xem nữa, chị không biết "phản pháo" bằng cách nào. Anh ấy có vẻ khoái chí, trêu chọc chị tới bến . Anh ấy không cần phải nhớ đến những lúc buồn muốn chết nữa, chị đã quyết định như thế. Một ngày nào đó chị sẽ nói cho anh ấy biết, chị không còn muốn chết kể từ khi có anh ấy, nhưng chị luôn sẵn sàng chết khi có anh ấy ở bên cạnh và hát ru chị bằng một bài nhạc sến.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét