18 thg 5, 2009

#61

Mấy trận đều hay, anh ấy bảo thế, rồi thản nhiên vắng nhà hai đêm nay. Chị có thể đi theo anh ấy sang nhà M., vì cả hội của anh ấy tụ tập xem bóng đá ở đó. Nhưng cuối cùng chị lại quyết định ở nhà, M. đem hai đứa nhỏ sang bên này "cho các ông ý thoải mái bên nhà tôi". Bây giờ hai đứa bé sinh đôi đã ngủ khì, M. đang tắm, chị tranh thủ viết cho em.

Một lát nữa chắc chắn M. sẽ trò chuyện với chị chứ không đi ngủ ngay. Chị chuẩn bị pha một ly chanh mật ong cho cô ấy, bởi vì cô ấy không uống bia. Ban-công đêm nay lộng gió, người trò chuyện với chị không phải là anh ấy, người đó là đàn bà và không uống bia. Em có biết chị đang sắp nói chuyện gì không?

Không, chị không nói đến tình huống hai người đàn bà ở bên cạnh nhau và biến thành lesbian. Thật là buồn cười nếu ngày mai anh ấy trở về và nói: Anh đã lo lắng một người đàn bà sẽ chiếm mất em. Không, chị không nói về tình yêu đồng tính.

Chính xác là chị muốn nói về sự chọn lựa mà đôi khi một người phải nhanh chóng quyết định: người yêu và bạn bè. Ban-công lộng gió này, chị và M. đã có lần trò chuyện thật vui vẻ như những người bạn tâm đầu ý hợp nhất. Cũng ban-công lộng gió này, chị và anh ấy đã ở bên nhau thật hạnh phúc. Thật tuyệt vời nếu như chị có thể có cả bạn và người yêu ở bên cạnh mình trong suốt cuộc đời, phải không em? Nhưng mấy ai được như vậy.

Chị đã cố gắng đặt mình vào những tình huống thật buồn cười, cancel buổi hẹn với người yêu vì đứa bạn vừa gọi và nói đang cần mình an ủi vài câu, hoặc cancel buổi liên hoan với chiến hữu vì người yêu nằng nặc đòi ở riêng với mình. Đúng vậy, chị đã từng tự buộc mình phải nghĩ đến những chọn lựa như vậy. Để chị có thể hiểu được vì sao phần lớn đàn ông coi trọng bạn bè ghê gớm, và chấp nhận điều đó. Chị đã làm được. Chỉ có điều, đến giờ phút này...

Chiến hữu, bạn bè ngoài HN kêu réo chị về, có lúc chị đã định trở về thật. Đúng lúc đó anh ấy xuất hiện và kéo chị lại. Những ngày tháng ở bên anh ấy là thời gian tốt đẹp nhất mà chị có, cho đến bây giờ. Vậy mà, đến giờ phút này, chị bỗng sợ mình đã chọn lựa sai. Chị sợ nếu chị mất anh ấy, là mất tất cả ở đây và phải trở về HN với một trái tim tan nát. Ngày rời nơi đó chị đã nhất quyết là đi để tìm hạnh phúc cho mình, thì chị không thể trở về trong bộ dạng của kẻ thất bại. Tất cả đều sợ thất bại, từ những đội bóng cho đến những tay cá cược, phải không em? Chị đã bỏ lại HN và mấy năm trời tuổi trẻ để đánh cược với số phận và chị không muốn số phận cười nhạo mình.

M. ra ban-công rồi, chị out nhé. Một lúc nào đó sẽ lại cùng em nói về sự ra đi và sự trở về.

HN ơi, mỗi khi lòng xác xơ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét