18 thg 5, 2009

#15

Chị thử làm một kiểu tóc xoăn giả hơi điệu đà để đi phỏng vấn vài khách hàng cho chiến dịch hỗ trợ mấy bé làm sales bên chị. Lúc mới làm xong thì rất đẹp nhưng tối về đến nhà thì ọp ẹp tơi tả hết sức, đấy là hậu quả của việc đội mũ bảo hiểm. Chị cố tình không gội đầu, đợi anh ấy về nhà nhìn thấy kiểu tóc này của chị. Suốt cả bữa tối chị vui vẻ kể cho anh ấy nghe về công việc của chị như mọi khi chị vẫn bi bô. Sau đó chị đi tắm gội rồi ra ban-công ngắm trời đất, anh ấy rót Bailey ly đá mang ra cho chị và hỏi vì sao cái đầu xoăn lại duỗi thẳng như cũ nhanh thế. Chị chỉ chờ có thế, giảng giải sơ sơ cho anh ấy về các kiểu uốn xoăn giả và rồi chị bảo: "Anh mua ô tô ngay đi, em không thể chịu đựng mũ bảo hiểm thêm nữa". Anh ấy cười phá lên, lấy tay nghịch tóc chị và bảo "biết ngay sẽ nhắc chuyện ô tô mà". Rồi anh ấy nhắc chị nhớ lại lần trước bọn chị đã nói về việc mua ô tô như thế nào, cả việc mua căn hộ này.

Đó là lần anh ấy gia hạn thuê nhà tiếp, chị hỏi tại sao anh ấy không mua luôn nhà mà cứ phải thuê với cái giá cắt cổ như vậy. Anh ấy nói rằng tiền còn để dùng cho những việc làm ăn và sẽ chỉ gom tiền về mua nhà khi cưới vợ. Đương nhiên anh ấy lại hướng chị vào chuyện cưới xin. Chị giở Cuốn theo chiều gió ra nói với anh ấy: Đàn ông tạo dựng sản nghiệp và đàn bà quản trị sản nghiệp đó, nếu anh không có sản nghiệp trước thì em chẳng có việc gì để làm, thế thì cưới xin làm gì cho mệt. Anh ấy cười ngất, bảo chị đừng có khôn lỏi dụ dỗ anh ấy như hứa lèo với trẻ con. Quả thực chị không hề biết điều gì chính xác về tình hình tài chính và cả công việc của anh ấy, lấy gì ra mà đòi quản trị sản nghiệp này nọ. Bẹo má chị một cái, anh ấy tiếp: "your words are on ground but your mind's above high clouds", rồi bảo chị hãy lấy anh ấy rồi anh ấy sẽ mua mọi thứ mà chị muốn, thế là chị thành bà chủ của tất cả, thay vì bây giờ chỉ là một cô bồ mà nếu anh ấy "đá piu phát" là chẳng còn nhà với xe mà hưởng. Có vẻ anh ấy đang đùa nhưng lời nói không phải không có lý, và chị cũng cảm thấy anh ấy muốn chị học cách tính toán mọi thứ tốt cho bản thân hơn. Dù vậy, chị bảo thế thì chị thà làm cô bồ hưởng sung sướng ít ngày còn hơn bị làm bà chủ và dính vào những chuyện mua bán mệt người. Các số liệu và chuyện giấy má là thứ chị ghét nhất, em cũng thừa biết chuyện đó phải không? Chị không bao giờ hỏi han về các khoản chi chi tiết, mà chỉ biết đưa ra một cái budget cho em lo liệu tất cả những cuộc ăn chơi nhậu nhẹt của chúng ta. Về giấy tờ thì ngay cả làm thủ tục thi vào trường trung học và đại học, V. chị gái em cũng làm giúp chị tất cả và chị chỉ việc có mặt vào ngày thi, đỗ rồi thì đến lớp. Khoản thừa kế của chị sau này chắc chị cũng bỏ luôn nếu phải đụng đến quá nhiều thủ tục giấy tờ. Chị không biết làm cách nào để sửa chữa bản tính đó, anh ấy cũng chẳng muốn giúp chị nữa.

Thực ra hồi mới quen nhau anh ấy có chút cố gắng "cải thiện não bộ" cho chị. Anh ấy đã hỏi về công việc của chị, chị cho biết chị viết bài cho một tờ tạp chí và ơn trời là đủ sống nhờ tiền nhuận bút bèo bọt. Anh ấy nói rằng chị có thể "làm tiền" tốt hơn bằng cách bớt thời gian ngắm trời đất đi để mà viết cho 10 tờ báo. Nhưng chị phản đối cách ấy, chị bảo rằng để viết được nhiều thì phải tiếp xúc nhiều người và chị không thích điều đó. Hẳn là em cũng ngạc nhiên khi chị nói thế, bởi chị đã luôn là một kẻ chạy nhảy không ngớt và có vẻ dễ bắt chuyện với mọi người, nhưng sự thật là bây giờ chị ghét phải tiếp xúc quá nhiều người. Làm sao chị có thể moi móc tin tức nếu chị không tiếp xúc với mọi người! Anh ấy khuyên chị hãy tập trung vào "the job" và "what you gonna get" chứ không phải "the person you're talking with". Chị không thể làm theo được. Gần đây chị mất dần sự hoạt bát, chị sợ phải tiếp xúc với mọi người quá nhiều, sợ xã giao, sợ phải tỏ ra luôn happy và muốn làm hài lòng người đối diện để đạt được điều mình cần. Rốt cuộc, chị bảo anh ấy: Có những người sinh ra để làm tiền, có những người không, và em thuộc về những người không có khả năng hốt bạc. Anh ấy không nói gì thêm nữa, từ đó không đả động gì đến chuyện kiếm tiền.

Anh ấy vẫn đang là "nhà tài trợ" không bao giờ kêu ca cho những khoản xin xỏ của chị. Ví dụ cái TV 50inch của bọn chị đã được mua sau khi chị nói với anh ấy: "Honey, LCD 50 inch đại hạ giá 25 triệu thôi, tại sao chúng ta không mua nhỉ? Em có một triệu rồi, anh chỉ việc tài trợ nốt số còn lại thôi". Những lần chị hứng lên muốn tự làm bộ ảnh minh họa cho bài viết của chị, anh ấy lại phải tài trợ các khoản thuê người mẫu, nhiếp ảnh, trang phục, studio... Chị cũng tự hỏi tại sao anh ấy lại chiều chị thế. Và đôi khi chị cho rằng có thể đo đếm "tình yêu thương" của anh ấy dành cho chị bằng cách cứ vòi vĩnh linh tinh và xem anh ấy dùng tiền để thể hiện sự chiều chuộng thế nào. Chị đã đòi anh ấy mua ô tô, chỉ vì chị muốn được để những kiểu tóc đẹp mà không lo bị mũ bảo hiểm hay gió máy làm hỏng. Anh ấy chưa chiều theo điều đó và chị cứ thế mà tìm dịp vòi vĩnh tiếp bằng được thì thôi. Cho đến hôm chị hỏi anh ấy về việc mua nhà thì anh ấy nhắc đến cả chuyện mua xe và, chị vừa kể rồi đấy, chuyện kết hôn.

Chúng ta đã từng nói, hai con người chỉ sống được với nhau lâu bền khi họ thực sự giống nhau. Em nhớ không? Chị học điều đó từ những lời nói của Rhett và em đã cười ầm ĩ vào cái cách chị cứ lải nhải về sách truyện phim ảnh, nhưng em cũng đã đồng ý với chị về sức kết dính của sự tương đồng. Bây giờ chị kể cho em biết sự khác biệt giữa anh ấy và chị, em sẽ hiểu tại sao chị vẫn chưa có được một cam kết gắn bó lâu dài với anh ấy. Chị rất sợ một ngày nào đó anh ấy dính lấy một ả đàn bà khác vì công việc của họ, lối sống, cách tính toán và cả cách làm ăn của họ giống nhau. What shall I do, nếu một ngày kia chồng chị nói "em hãy giữ lấy ngôi nhà và những đứa trẻ" rồi bỏ đi với người đàn bà đó? Chị không thể làm một người vợ có được sự tôn trọng của chồng nhưng mất dần sự gắn bó với anh ta. Nói một cách khác, chị muốn được giống anh ấy nhiều hơn nữa để bọn chị có nhiều cái liên quan với nhau hơn nữa, nhiều cái để nói với nhau hơn, nhiều cái để cùng làm hơn... trong khi chị không thể thay đổi bản thân. Em có cho rằng điều này thuộc về những nỗi sợ hãi mơ hồ vẩn vơ nhưng ám ảnh mà chị khó thoát ra?

Người ta cần thay đổi bản thân ít nhiều để hòa hợp hơn với người mình yêu, chị biết điều đó. Nhưng thay đổi ở mức độ nào thì chị lại không thể biết được tác dụng sẽ đi đến đâu. Mọi sự đổi thay đó lại không đơn giản như một lần uốn tóc xoăn giả mà chỉ cần gội đầu thật sạch để trở lại với kiểu tóc thẳng của mình. Chúng ta đều đã được và mất nhiều thứ khi thời gian trôi đi với những đổi thay, phải không em?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét