18 thg 5, 2009

#55

Lúc ăn tối, bọn chị nói chuyện chọn ngày cưới. Thốt nhiên có cơ hội để lan man về chủ đề thời gian.

Quá khứ, chị không muốn nói về nó như nói về những kỷ niệm, để việc nhớ về quá khứ không được coi là hoài niệm. Chị muốn quá khứ là dữ liệu và nhớ về quá khứ đơn giản chỉ là rà soát lại cơ sở dữ liệu mà thôi. Anh ấy đồng ý, cả khi chị nhắc đến tương lai như một món quà bất ngờ không nên bị tiết lộ trước. Bọn chị hơi băn khoăn khi định nghĩa hiện tại.

"Hiện tại là bước đệm giữa quá khứ và tương lai, anh nghĩ thế. Hiện tại là công đoạn xử lý cơ sở dữ liệu để đem đến kết quả mà ta mong muốn."
"Khồng, thế thì trong quá trình xử lý dữ liệu đã biết tỏng cái món quà kia rốt cuộc là gì mất rồi."
"Ô hay, nhiều khi xử lý dữ liệu xong cho ra kết quả hoành tá tràng hơn cả mong đợi cơ mà."
"Uhm..."

Sau khi dọn dẹp bàn ăn xong, chị ra ban-công với anh ấy và tiếp tục nói về thời gian.

"Thế là cái món quà kia cũng phụ thuộc vào cách xử lý dữ liệu anh nhỉ?"
"Ừ, tất nhiên. Sang đây với anh!"

Chị ngồi vào lòng anh ấy, cảm thấy thật ấm áp. Đêm nay có gió mát lạnh. Anh ấy hôn lên cánh tay trần của chị và nói rằng anh ấy không thèm nghĩ ngợi về quá khứ với tương lai nữa, bởi vì anh ấy muốn luôn luôn là hiện tại của chị. Chị bảo là anh ấy tán gái giỏi quá, chị đổ rầm rồi đây. Nhưng trong lòng thực sự cảm thấy yên ổn vì hiểu rằng cả hai đứa đều sống cho hiện tại nhiều hơn tất cả những gì thuộc về thời gian. Anh ấy đề nghị "chấm dứt chủ đề này được rồi, tự nhiên hai đứa triết không chịu được".

Lời nói đó khiến chị nhớ ra lâu nay anh ấy không còn thích nói chuyện kiểu lan man giời biển quanh một chủ đề, nhiều ngày qua không đọc sách và bình luận cho chị nghe nữa. Em có nghĩ anh ấy đang thay đổi và muốn trở thành mẫu đàn ông được cho là "thực tế hơn"? Chị sợ là mình đang thực sự có ảnh hưởng "tồi" đối với lối sống của anh ấy. Rõ ràng là người ta sẽ yêu nhau hơn khi nhìn thấy tình yêu đem lại những biến đổi tích cực đối với bản thân mình. Nhưng chị có cảm giác chị chỉ đem lại sự biến đổi tiêu cực cho anh ấy.

Chị vẫn luôn yêu thích tài diễn thuyết của anh ấy, chị mong sao anh ấy có thể truyền lại cho con cái, bởi vì tất thảy những kẻ thành công trên đời này đều phải có tài diễn thuyết. Khi bọn chị nói đến việc dạy dỗ trẻ con, chị bảo là nhận phần theo sát việc học hành của chúng nó nhưng anh ấy phải là người dạy chúng nó cách show up những gì học được. Những cuộc presentation đầy ngẫu hứng của anh ấy, chị gọi nó là performance thì đúng hơn, đã khiến chị yên tâm rằng anh ấy làm được việc đó. Vậy mà bây giờ anh ấy ít diễn thuyết hơn, kể cả khi chị cố gắng hỏi han khơi gợi chủ đề. Em thấy rồi đấy, anh ấy còn tỏ ra không khoái cái trò "triết không chịu được". Chị đành phải nhắc nhở anh ấy.

"Dạo này anh lười trình diễn nhỉ? Hay trong đầu lại bận nghĩ đến em nào rồi?"
"Vớ vẩn, em bỏ cái kiểu hỏi như thế đi."
"Rồi, sorry. Thế thực sự lý do là gì?"
"À thì, anh nghĩ là trình diễn cho em chỉ phí công. Anh có diễn giải đủ thứ các kiểu thì em cũng chỉ há mồm ra mà nghe rồi lại quên ngay."
"Em nhớ là anh nói rất hay, thế là đủ rồi còn gì."
"Ờ đấy, em biết là anh nói rất hay rồi, thế anh cần gì trình diễn nữa?"
"Vầng, anh lại sắp sửa nói đẳng cấp với phong độ cái gì mà nhất thời với mãi mãi đấy hả!"
"Thấy chưa, bắt bài đến thế cơ mà. Lấy đâu ra cảm hứng mà trình diễn nữa chứ!"
"Bắt bài đâu, thể hiện sự yêu thích đấy chứ, honey."
"Thôi thôi, được rồi, để lúc nào diễn thuyết về vấn đề thể hiện sự yêu thích sau nhé. Bây giờ để anh enjoy em cái đã."

Và bọn chị chuyển sang âu yếm nhau, nhận xét linh tinh về mọi thứ chẳng cái gì ăn nhập với cái gì. Gió mát quá chắc nhờ buổi chiều có mưa, ôi bụng anh phệ ra một ít nữa rồi đấy, móng tay em dài quá cắt bớt đi, mai phải đi mua pin tiểu về thay vào mấy cái remote, anh chưa xem ảnh em chụp ở Đà Lạt đâu đấy, chết cha quên chưa ngâm mấy cái đồ trắng để giặt tay... Anh ui, hay là bùm bum một tí đi!

Ở bên anh ấy, chị không còn thói quen đang vui lại sợ rồi tiệc sẽ tàn. Em có mừng cho chị không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét